Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Trần Tiêu vốn định giở trò với tôi, ai ngờ tôi chẳng thèm để tâm đến anh ta.
Tôi thẳng thừng đưa đơn ly hôn.
Lúc này, anh ta thật sợ rồi.
Ngay trước mặt tôi, Trần Tiêu xé nát tờ đơn, rồi hứa hẹn đủ điều, cam đoan thay đổi.
Sau đó, anh ta lập tức thuê dịch vụ vệ sinh đến dọn nhà.
Chi cả một khoản tiền lớn để dọn dẹp mọi ngóc ngách, rồi chụp ảnh gửi cho tôi xem.
“Vợ ơi, xem này, nhà sạch bóng rồi đấy.”
“Yên tâm , sau này anh nhất định làm nhà.”
tôi không phản ứng gì, Trần Tiêu chuyển khoản cho tôi mười ngàn tệ.
“Vợ ơi, từ giờ mỗi tháng anh đưa năm ngàn tiền sinh hoạt.”
“ nhà để anh lo hết, yên tâm, anh được làm được.”
Bố mẹ tôi Trần Tiêu hạ mình đến mức đó để xin ,
nghĩ đến Trần Tuấn nhỏ, ly hôn sớm khiến không có tình thương của cha, như không tốt.
Họ sức khuyên nhủ, Trần Tuấn giơ tay thề thốt.
Tôi chỉ đành dắt về nhà.
Phải , Trần Tiêu thật thay đổi nhiều.
ăn cơm không cắm vào điện thoại, cũng chủ động .
Buổi tối kể , dỗ ngủ.
Những này trước đây chưa từng xảy .
Tôi cứ tưởng Trần Tiêu thật nhận lầm.
Cho đến tôi phát hiện anh ta công ty cho nghỉ .
Thời thế khó khăn, các công ty lớn đều đang cắt giảm nhân .
Trần Tiêu vốn chẳng phải nhân viên cốt cán, thế nên lọt vào danh sách cắt giảm cũng là đương nhiên.
Hèn gì dạo này anh ta vội vàng tìm cách làm lành.
là vì đuổi .
Bỗng dưng tôi thắc mắc, mấy hôm nay anh ta giả vờ khỏi nhà làm, rốt cuộc là đâu?
12
Trần Tiêu thất nghiệp cuối cùng cũng không giấu được.
Anh ta khóc lóc xin tôi, không ý lừa dối, chỉ là sợ tôi trách mắng.
Tôi cũng không giận. Trong hoàn cảnh hiện tại, cho nghỉ là điều bình thường.
Tôi an ủi anh ta: “Không có làm ở nhà lo nhà .”
Trần Tiêu gật lia lịa.
Thế là tôi bắt có cuộc sống làm về có cơm nóng chờ sẵn.
Ăn xong, Trần Tiêu chủ động tắm cho . Trước không quên dặn tôi:
“Lát nữa nhớ nha.”
Tôi gật .
Đến anh ta tắm xong quay , nguyên trên bàn.
Trần Tiêu cau mày, gọi tên tôi.
“Lương Du, nhớ đấy.”
Tôi tiếp tục gật .
Cho đến sáng hôm sau, Trần Tiêu dậy nấu bữa sáng, chưa ai đụng vào.
Cuối cùng anh ta không nhịn nổi nữa.
Đạp cửa xông vào phòng, lớn tiếng quát mắng tôi:
“Lương Du, tai cô điếc à?”
“Tối qua tôi bao nhiêu lần rồi, , , sao đến giờ chưa ?”
Tôi dụi mắt, anh ta đang nổi điên, rồi bật cười.
Trước kia người phát điên luôn là tôi.
tôi mới làm một phần mười những gì anh ta từng làm, anh ta chịu không nổi rồi.
Có lẽ tôi chằm chằm khiến anh ta chột dạ, Trần Tiêu gãi mũi lúng túng.
“Anh, anh…”
Anh ta chợt nhớ , những câu này sao quen đến thế.
Cách đây một tháng, tôi từng dùng chính giọng điệu này gào lên với anh ta.
anh ta dùng ánh mắt như kẻ điên tôi.
Cuối cùng, là cái câu nhẹ hều đó:
“Anh đâu có là không làm, gấp cái gì.”
13
Trần Tiêu bỗng trở nên nghiêm túc:
“Vợ à, anh biết rồi, sao tình đối xử với anh như ?”
“ ý đúng không?”
Đúng, tôi tình đấy. Tôi muốn Trần Tiêu biết, cái cảm giác người khác giả vờ điếc, thật rất tởm.
lần này khiến chúng tôi cuối cùng cũng ngồi xuống đàng hoàng.
Anh ta xin , thừa nhận trước đây đúng là tình lười. Chỉ nghĩ rằng, chỉ cần mình không làm, tôi thế nào cũng làm.
Tôi gật : “Tôi biết là anh ý.”
“Nên sau đó, tôi cũng tình.”
Chúng tôi giảng hòa.
Anh biết sai, và tôi cũng thay đổi nơi anh.
Cuộc sống dần trở như trước.
Trần Tiêu không có làm, ở nhà làm nội trợ.
Mỗi lần tôi về nhà đều nhà cửa sạch , cơm canh thơm nức, tôi cũng vui.
Tôi cứ tưởng, cuộc sống như tiếp tục được duy trì.
Cho đến Trần Tiêu tìm được mới.
Là do bạn anh ta giới thiệu.
Dù lương thấp hơn trước, nhưng có tiền hơn ngồi nhà ăn bám.
, chưa bao lâu sau làm , Trần Tiêu lập tức quay người trước kia.
Miệng “ừ ừ”, tay chân bất động.
ĐỌC TIẾP :