Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Tôi nhếch môi cười khẩy.

Bạch – tên này từng học cùng lớp tôi thời đại học, kiểu đàn ông “giáo điều mạnh mẽ”, nhà có tí tiền mà suốt ngày dựng mác “người đàn ông yêu thiên nhiên – mê đọc sách – thích triết sống”. Cái kiểu mở miệng là rao giảng, im lặng là phán xét.

Nói trắng : kiểu người cực hợp thể loại “thánh nữ” như Trần Diên.

Tôi ngẩng , nhìn thẳng vào mắt hắn, đáp rành rọt từng chữ:

“Dĩ nhiên là tôi chịu được. Chính cô ấy đặt đồ , không ai ép. Tôi còn cả đống việc cần hoàn thành. Công ty trả lương cho tôi làm việc, không làm bảo mẫu cho anh.”

“Tôi chiều cô ta một lần đi lấy đồ , thì lần sau cô ta kêu mang bầu không cúi được, vậy lúc đi vệ sinh xong cũng bắt tôi vào lau giùm à?”

“Tôi hay là anh đưa nhà nghỉ ngơi luôn đi cho lành, cô ta ở lại làm việc thế này, nhỡ lại có chuyện gì, rồi anh chị lại lôi tôi làm cái bao cát thì sao?”

Tôi không đợi hắn trả lời, tiện gom toàn bộ hồ sơ thuộc phần việc của Trần Diên, bịch một tiếng đặt ngay lên bàn cô ta.

“Vả lại, người đề xuất ở lại ca là anh đó. Không tin thì hỏi lại sếp đi.”

Một cú đánh thẳng hai , không sai một chữ.

Không tôi ác miệng—mà là tôi đã sống lại, và lần này, tôi chọn không làm người tốt bị lợi dụng .

“Chị Mộng, sao chị lại nỡ nói em như vậy… Em nhà chị điều kiện không khá giả, mới tranh thủ xin cho chị suất ca ba lần lương. Ai ngờ chị lại không cảm kích gì cả…”

Trần Diên lí nhí, tủi thân nép vào vai Bạch—ôi trời, đúng là màn diễn “thê thảm đáng thương” đỉnh cao. Một ly trà xanh to oành!

Bạch cũng hăng không kém:

“Triệu Mộng, tốt nghiệp bao năm mà cô sống càng ngày càng tụt hậu. Giống y như câu chó cắn Lữ Tân – không người tốt.

“Trẻ con nhà nghèo thường ti, có vấn đề tâm cũng dễ hiểu, nhưng… dù sao thì đó cũng là nhà cô. Cô xấu hổ đến mức không dám nhắc đến sao?”

Ý hắn là gì? Nhà tôi nghèo thì chắc chắn tâm có vấn đề?

Tôi cong môi cười :

“Cảm ơn anh bạn cũ quan tâm. Tôi sống rất ổn, tâm ổn định, tính cách vui vẻ, hoàn toàn không ti.”

Bạch kéo :

“Thôi A Diên, mình nhà đi. Đừng ca , anh không yên tâm.”

“Được thôi,” tôi chen vào, giọng như gió nhưng đủ chặn đường lui, “nếu hai người thì tôi cũng luôn. Chỗ việc này tôi không kham nổi đâu, tôi báo lại sếp.”

Muốn bỏ tôi lại ca một mình hả? Mơ đi.

Trần Diên đỏ rồi lại xanh, như bị tát hai cái liên hoàn:

à, chị Mộng ở lại một mình em không yên tâm… Anh yên tâm đi, chị ấy chắc chắn sẽ chăm sóc em chu đáo.”

Tôi giật giật khoé mắt. Cô ta đúng là dính tôi như sam thật rồi.

Bạch nghiêng nhìn tôi, tỏ vẻ “hiểu lầm tan biến”:

“Vậy anh ở lại em.”

Một đôi “anh yêu – em thương” sến đến tận trời, diễn không ngừng nghỉ.

Tôi Triệu Mộng là kiểu phụ nữ cứng rắn, nhưng khi Bạch ở đó, cô ta lại giả vờ ngoan ngoãn cực kỳ, không còn bám lấy tôi gây chuyện .

Thế cũng tốt. Cuối cùng tôi cũng được yên thân một chút.

Vất vả mãi, cuối cùng cũng vượt qua kỳ nghỉ lễ mồng Một bình an vô sự.

Tôi thở phào nhõm, lặng lẽ đặt lên ngực. May … tim tôi đập đều, vững vàng, không có dấu hiệu đột tử lần hai.

“Chị Mộng ơi, vất vả cho chị Trần Diên ha~” – Vũ Du lập tức lướt tới, bám lấy cánh tôi, cười tươi roi rói.

“Đặc biệt là Trần Diên đó, sáng nay đã chủ xin nghỉ phép ngày mai rồi. Cô ấy nhìn có vẻ rất mệt, mà cố gắng ở lại phụ chị hoàn thành nốt phần cuối, thiệt là cảm đi!”

Tôi lạnh nhạt rút khỏi cô ta.

Loại người như Vũ Du, miệng thì ngọt, bụng thì tính toán. Tôi không hề muốn phí lời.

Cũng may sếp vừa hay bước vào, gọi mọi người vào họp. Coi như giải vây.

4.

“Dịp nghỉ lễ lần này, đặc biệt cảm ơn Triệu Mộng và Trần Diên đã tình nguyện ở lại giữ vững trận địa. Đặc biệt là Trần Diên đang mang thai mà chủ ở lại, thật sự rất đáng quý. vậy, ngoài tiền ca gấp ba, tôi quyết định thưởng thêm một khoản tiền nhỏ cho hai người.”

Vừa nghe hai chữ thưởng thêm, mắt Trần Diên sáng rực lên, lập tức nhào phát biểu như đúng rồi:

“Cảm ơn sếp! Cũng cảm ơn mọi người đã tạo cơ hội cho em và chị Mộng được đóng góp cho tập thể. Xin sếp cứ yên tâm, tụi em chắc chắn sẽ tiếp tục cố gắng, không phụ lòng công ty đã bồi dưỡng!”

Cả phòng vỗ ào ào như sóng vỗ. Vũ Du nhìn tôi cười ngọt ngào, giọng như rót mật:

“Mộng nè, chị cũng phát biểu vài câu đi ~”

“Đúng đó đúng đó!” – vài người khác hùa theo.

Sếp cũng gật nhìn tôi chờ đợi. Tôi thật chẳng ưa mấy trò đứng lên phát biểu kiểu “nịnh nọt hội nghị” này, nhưng bị nhìn chằm chằm nên đành đứng lên cứng người:

“Trần Diên nói đủ rồi.”

“Ý là… hết rồi?” – sếp hơi sững lại, rõ ràng không hài lòng không được nghe vài câu tâng bốc.

“Vậy giải tán đi.”

Tôi từ đến giờ vốn không thích trò nịnh hót cầu danh. Cũng vậy mà bao năm rồi dừng lại ở vị trí trưởng nhóm. Nghe đâu sếp từng nói sẽ cân nhắc chọn trưởng phòng trong vài tháng tới.

Tiếc là kiếp , tôi chưa kịp chờ đến lúc đó thì đã nằm xuống kiệt sức. Còn ai được chọn, tôi cũng chẳng có cơ hội .

Tan họp, ai lại bàn người nấy.

Trần Diên đột ngột quay sang, cười như hoa:

“Chị Mộng, lần này chị làm dự án có thưởng thêm đúng không? Chắc được kha khá đó~ Hay là… chị mời cả phòng đi một bữa đi?”

“Đúng đúng!” – Vũ Du lập tức chen vào như bắt được vàng.

“Tối nay chị bao nha, chỗ cũ, tôi gọi đặt bàn luôn cho tiện!”

Cái kiểu “ chùa theo cơ hội” này không xa lạ gì tôi. Kiếp , tôi từng không ít lần bị lôi đi “liên hoan”, rồi bị chia hóa đơn mà không kịp từ chối.

Thế nhưng sau lưng, họ nói xấu, đạp tôi xuống khi có thể.

Thậm chí khi tôi qua đời làm việc sức… không ai trong số họ đứng đòi lại công bằng hay hỏi do thật sự.

Tôi mỉm cười, giọng bẫng nhưng rắn rỏi:

“Xin lỗi mọi người nhé, dạo này nhà tôi có việc cần tiền, tôi đã chuyển hết cho bố mẹ rồi. Nợ thẻ tháng này còn chưa trả xong , thật sự không dư dả gì mời cả phòng uống.”

Mọi người nhìn nhau ngại ngùng cười trừ. Còn tôi, lần tiên trong đời cảm : từ chối cũng là một dạng trưởng thành.

Một đồng nghiệp tên Giả lập tức bĩu môi:

“Ơ kìa chị Mộng, không mời thì cứ nói thẳng một câu, viện do nhà có chuyện chi vậy? giờ em đâu ngờ chị lại là người… keo kiệt như vậy đó.”

“Đúng đó chị!” – đồng nghiệp cũng hùa theo, “Nếu không nhờ mọi người nhường suất ca cho chị, còn chị Diên giúp chị đăng ký, thì làm gì chị có cơ hội lấy được khoản thưởng lần này ?”

“Chuẩn luôn.” – Vũ Du vuốt tóc Trần Diên, giọng đầy cảm xúc, “Cho dù chị không mời cả phòng thì cũng nên mời riêng chị Diên một bữa cho đạo . Nhìn cổ kìa, hai hôm nay vất vả tới nỗi xanh xao vàng vọt, tội ghê chưa.”

Tôi gật , mỉm cười:

“Ừ, đúng là Trần Diên hoàn cảnh nhà tôi rõ nhất đó. Vừa mấy hôm cổ còn bảo tôi nghèo nên nên tích cực làm việc, ca cho nhiều vào.”

“Tôi cũng muốn mời cổ lắm . Nhưng tiếc là chị ấy có nói rõ tôi rồi—nếu đồng nghiệp trong công ty không chăm sóc tốt cho ảnh, xảy chuyện gì thì đừng trách.

Vũ Du à, chị nghĩ tôi dám tùy tiện mời chị Diên gì sao?”

“Gì mà ghê vậy? cổ nhìn hiền lành mà, sao có thể nói những lời như vậy ?” – Vũ Du trợn mắt không tin.

“Em cũng muốn lắm đó chị Du.” – tôi chủ nâng giọng, nhìn sang Trần Diên đầy ẩn ý:

“Chị Diên nè, mọi người trong công ty ai cũng quan tâm giúp đỡ chị mà đúng không? Sao dưng chị lại nói kiểu khiến người ta buốt cả lòng vậy ta?”

Trần Diên lập tức đỏ rần rần, cuống quýt giải thích:

“Em… em đang mang thai, em lo lắng cũng là bình thường mà. Mọi người nhường nhịn em một chút là chuyện nên làm thôi…”

Nhưng lần này, câu đó không còn dễ nghe như .

Vũ Du cau mày, không vui rõ:

“Khoan đã, ý chị là tụi này bắt buộc nhường? Chị nói đi, bọn em có ai đối xử tệ chị chưa?”

“Không… chắc là ảnh hiểu nhầm gì đó thôi…” – Trần Diên lí nhí chống chế.

Tôi bồi thêm, nhàng như không mà đâm cực trúng tim đen:

“Vậy chị mời mọi người một bữa cũng đâu có gì đáng đúng không? Dù sao chị cũng nhận được không ít thưởng, mà chị Du đây cũng luôn quan tâm, chăm sóc chị tận tình…”

Lúc này, ánh mắt xung quanh bắt đổi hướng.

Trà xanh lần bị đẩy vào thế bị .

Còn tôi—chỉ cần đứng nhìn cũng thỏa lòng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương