Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Tạ Minh Minh đang nằm giường bệnh nghe vậy thì không khách khí mà liếc xéo tôi một cái.

“Mẹ ơi, có phải mẹ hồ đồ rồi không? phải mẹ nói ba con đã sớm chếc rồi sao?”

Tôi cười gượng hai : “Hại, lúc đó ba con bị bệnh, mẹ tưởng ba không qua khỏi, ai dè người ta lại chữa khỏi rồi.”

Đôi mắt Tạ Minh Minh bỗng chốc trở nên sáng lấp lánh.

“Vậy có phải con cũng có thể giống như ba, chữa khỏi bệnh rồi về nhà không?”

Tôi gật đầu: “Đương nhiên rồi!”

Trẻ con đúng là dễ lừa, vài câu đã tin sái cổ.

Rời khỏi phòng bệnh, tôi mở lại giao diện . đó là một bản tin báo chí, tin về việc tổng giám đốc tập đoàn Chu Thị bị tai nạn dẫn đến vô .

Ban đầu tôi tưởng là người trùng tên trùng họ. Cho đến lỡ tay bấm vào, phát hiện người ảnh không chỉ có tên giống Chu Mộc Ngôn, mà ngay cả gương mặt cũng y hệt.

đời chắc không có chuyện trùng hợp đến vậy. thì chỉ còn một khả năng: Chu Mộc Ngôn cũng đã lừa tôi. Anh căn bản không phải là chàng trai nghèo khổ như tôi tưởng.

Lúc này, tôi không biết nên vui hay nên buồn. Nhưng ít , đối với Tạ Minh Minh, đây là một chuyện tốt.

Tôi mua vé tàu cao tốc vào sáng sớm mai. mẹ tôi mang cơm đến, tôi đang thu dọn đồ đạc.

“Lại đi công tác à? Con lại vứt đứa nhỏ cho mẹ sao?”

“Mẹ đã nói gì từ đầu , bảo con đừng nó ra mà con không nghe. ra rồi thì ngày cũng ném con cho mẹ, mẹ đáng lẽ đang ở cái tuổi hưởng phúc, vậy mà ngày cũng bị nhốt ở nhà trông con cho con.”

Tôi liếc nhìn đứa nhỏ đã tỉnh giường, nhỏ giọng nói: “Mẹ, sau này mẹ đừng nói mấy này trước mặt Minh Minh được không? Thằng bé còn nhỏ nhưng cũng biết bụng đấy.”

“Ồ, con làm được mà không cho mẹ nói…”

“Mẹ, mẹ không có việc gì thì ôm Minh Minh nhiều một chút đi, ngày mai con nó đi Bắc Kinh rồi.”

Tôi ngắt mẹ. Bà sững sờ, kéo tôi ra ngoài hành lang.

“Con gom đủ tiền phẫu thuật rồi à? Không phải chứ, con lấy đâu ra nhiều tiền ? Những năm qua một nuôi con đã gian nan rồi, làm gì còn dư giả?”

Tôi cúi đầu, tạm thời không nói cho mẹ biết.

“Mẹ đừng quản , tóm lại chuyến này đi cũng không biết bao giờ mới về. Sau này mẹ cứ hưởng phúc của mẹ đi, con và Minh Minh không làm khổ mẹ .”

Mẹ tôi lập tức sa sầm mặt mày: “Cái con nhỏ này, con cố ý đúng không, con thừa biết mẹ chỉ được cái khẩu xà tâm phật. Thôi, không nói với con , mẹ đi thăm cháu đích tôn của mẹ đây.”

2

Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi ôm Tạ Minh Minh khóc nức nở không ra hơi.

“Minh Bảo, bà ngoại không nỡ xa con. Đợi chữa khỏi bệnh rồi thì mau chóng về với bà nhé.”

Xem kìa, con người ta là đấy, thật sự không ở cạnh thì lại luyến tiếc.

Trước lúc lên xe, mẹ nhét vào tay tôi một tấm thẻ.

“Mẹ tìm người gom góp được ít tiền, tuy không nhiều nhưng cũng đủ ứng cứu lúc gấp gáp, mật khẩu con biết rồi đấy, chăm sóc tốt cho đứa nhỏ nhé.”

Tôi vẫy tay chào bà, nhưng lòng lại nghĩ: mẹ biết chuyến này tôi đi là giao Tạ Minh Minh cho Chu Mộc Ngôn, chắc bà đánh chết tôi mất?

Lòng tôi cũng đau như dao cắt. nhưng Tạ Minh Minh có điều kiện điều trị tốt , chuyến này tôi bắt buộc phải đi.

xe, tôi bắt đầu dặn dò Tạ Minh Minh một số chuyện.

“Sau này có người ngoài, con phải gọi mẹ là dì, rõ chưa?”

“Tại sao ạ?” Tạ Minh Minh nghiêng cái đầu nhỏ, mặt đầy vẻ thắc mắc.

Tôi kiên nhẫn giải thích: “Con nghĩ xem, hồi đó lúc ba con bị bệnh mẹ đã không ở lại chăm sóc ba, giờ ba chắc chắn ghét mẹ lắm. biết mẹ quay lại, không chừng ba tìm cách trả thù mẹ đấy.”

Tạ Minh Minh chớp chớp mắt nửa hiểu nửa không.

“Mẹ ơi, mẹ không cùng Minh Minh ở lại chỗ ba sao?”

Tôi chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu: “Đợi Minh Minh chữa khỏi bệnh, mẹ đến đón con về nhà.”

“Mẹ không được lừa Minh Minh đâu nhé.”

“Làm sao mẹ lừa con được.”

“Ngoắc tay đi.”

“Được, ngoắc tay.”

3

Tôi không trực tiếp đi tìm Chu Mộc Ngôn, mà qua nhiều kênh thăm dò tìm gặp mẹ của anh, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng.

Bà đeo kính râm, ngồi có chút không tự nhiên quán trà nhỏ vốn hề ăn nhập với thân của bà.

“Cô nói cô đang nuôi một đứa trẻ là con của Mộc Ngôn nhà chúng tôi?” Bà lên trước, ánh mắt chậm rãi chuyển từ tôi sang Tạ Minh Minh.

Giây tiếp theo: “Trời đất ơi, đây phải là bản sao thu nhỏ của Mộc Ngôn sao?”

Bà kích động kéo Tạ Minh Minh lại xem đi xem lại.

“Cái này… cái này… nhìn y hệt Mộc Ngôn lúc nhỏ.”

Mẹ Chu không hề nói quá, từ lúc mang thai đến ra, Chu Mộc Ngôn chưa từng tham gia. Nhưng nhìn từ góc độ , Tạ Minh Minh cũng giống anh như đúc.

Tôi bệnh án của Minh Minh cùng các giấy tờ chứng minh liên quan cho mẹ Chu.

“Minh Minh bị chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm từ một năm trước, hiện giờ cần phẫu thuật điều trị. mọi người nghi ngờ, tôi sẵn sàng mọi người làm xét nghiệm ADN.”

Mẹ Chu nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng: “Cô là gì của đứa trẻ…”

“Tôi không có quan hệ gì với đứa nhỏ, tôi chỉ là người được ủy thác. nhà họ Chu đồng ý nhận lại con, tôi lập tức biến mất.”

Mẹ Chu ra ngoài gọi , sau đó chúng tôi đến bệnh viện tốt vùng. Không lâu sau, có người mang đến một sợi tóc của đàn ông.

Khoảnh khắc kết quả giám có hiệu lực, mắt mẹ Chu sáng rực lên. Thừa dịp bác sĩ Tạ Minh Minh đi kiểm tra, bà lấy ra một xấp tiền mặt cho tôi.

“Cảm ơn cô, nhà họ Chu đối xử tốt với đứa trẻ này.”

Tôi khéo léo từ chối lòng tốt của bà. Đứa trẻ này, ban đầu tôi ra cho chính . Ngặt nỗi duyên phận của chúng tôi quá mỏng manh.

Lúc xoay người rời đi, Tạ Minh Minh chạy ra ngoài.

“Dì ơi, dì không lừa Minh Minh đúng không?”

Thằng bé đỏ hoe mắt, vẫn nhớ rõ hẹn ước với tôi. Tôi ngồi xổm xuống, xoa xoa mặt nó. một năm nay vì bệnh tật, nó gầy yếu hẳn bạn bè đồng trang lứa. Tôi không phải là một người mẹ đủ tư cách, tôi có lỗi với nó.

Tôi nén nước mắt, nói: “Con quên rồi à, chúng ta đã ngoắc tay rồi mà.”

4

Cho đến nhà họ Chu sắp xếp cho Tạ Minh Minh vào phòng bệnh VIP, tôi mới rời khỏi bệnh viện.

Trở về khách sạn, tôi cảm lòng trống rỗng, giống như vừa đánh mất thứ quan trọng đời . Tôi cứ nằm giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.

Không biết qua bao lâu, tôi bị đánh thức bởi chuông . Đó là một số máy lạ. Tôi do dự một lúc rồi mới nhấn nút nghe.

“Em đang ở đâu?” Đầu dây kia truyền đến giọng nam trầm thấp.

“Anh là ai?” Tôi theo bản năng hỏi lại.

Mất một lúc lâu tôi mới bàng nhận ra, giọng nói đó sao mà quen thuộc đến . Biết bao đêm triền miên quấn quýt, anh đã kề sát tai tôi, tình tứ nói yêu tôi.

“Em nói xem tôi là ai, gửi vị trí cho tôi ngay.” Ngữ khí không cho phép thương lượng.

Tôi siết chặt : “Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi.”

Tôi hoảng sợ cúp máy ngay lập tức. Tim đập liên hồi không kiểm soát được. Đã năm năm trôi qua, tại sao Chu Mộc Ngôn lại gọi cho tôi? Anh lấy số của tôi từ đâu?

Trước đến đây tôi đã tra cứu qua, hiện tại Chu Mộc Ngôn chưa kết hôn, chỉ có một cô bạn gái đã quen vài năm. tin tức truyền thông là thật, thì Tạ Minh Minh là đứa con duy của anh.

Đó cũng là lý do tại sao tôi kiên quyết Minh Minh về nhà họ Chu. Đi theo Chu Mộc Ngôn dù sao cũng tốt theo tôi.

Nhưng tôi thì khác, tôi là cô người yêu cũ đã bỏ rơi anh vào năm anh nghèo khó . Đời này tôi không dám dính dáng gì đến Chu Mộc Ngôn .

Ngày hôm sau, tôi lẻn đến bệnh viện nhìn Tạ Minh Minh một cái rồi về nhà. Vừa lại gần phòng bệnh, tôi đã Chu Mộc Ngôn bộ vest chỉnh tề đang ngồi giường, chuyên chú gọt táo.

Anh dường như không có gì thay đổi, khí chất vẫn tốt như xưa. Vẻ quý phái toát ra từ tận xương tủy là thứ mà người khác không có được. Giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ có tôi vẫn luôn tưởng anh là một chàng trai nghèo.

Tạ Minh Minh ngồi cạnh có vẻ thèm ăn, không đợi Chu Mộc Ngôn gọt xong đã ghé sát vào cắn một miếng. Sau đó hai cha con nhìn nhau cười.

Cảnh tượng này làm mắt tôi cay xè. Có lẽ kết quả này đã là tốt rồi.

Tôi cúi đầu quẹt nước mắt. Nhưng đúng lúc này, Chu Mộc Ngôn phòng bệnh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía tôi đang đứng.

Tim tôi đập thình thịch, vội vàng nép vào sau bức tường. May mà động tác nhanh nên Chu Mộc Ngôn không nhìn tôi. phòng bệnh lại vang lên cười lanh lảnh của trẻ thơ.

5

Nhìn là biết, Chu Mộc Ngôn rất thích đứa bé này.

Vậy là tôi có thể yên tâm phần .

Tôi mở , bắt đầu tìm vé xe quay về.

Chỉ muốn tự tạo việc cho bản thân, đầu óc khỏi nghĩ ngợi lung tung.

Nhưng mở rồi, tôi lại đọc nổi chữ .

Mới đi được vài bước, tôi đã va phải một người.

“Cô gì ơi, cô không sao chứ?”

Người bị tôi đụng vào lên hỏi han.

Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

tôi nhớ không nhầm, cô ấy chính là bạn gái của Chu Mộc Ngôn, người từng được báo chí nhắc đến— .

Tôi lúng túng xua tay: “Tôi không sao, xin lỗi nhé.”

Nói rồi rời đi, nhưng lại giữ tay tôi lại.

“Vừa nãy cô đi từ kia qua, cho tôi hỏi, đó có phải là khu nội trú khoa nhi không?”

Tôi khựng người.

Cô ấy đến khoa nhi, lẽ là muốn đến thăm Tạ Minh Minh?

Tôi không kìm được mà quan sát cô ấy kỹ .

rất xinh đẹp, toàn thân toát ra vẻ dịu dàng, không hề có chút sắc bén hay đe dọa .

Một tay cô cầm giỏ trái cây, tay kia là bộ Lego trẻ em.

Có lẽ cũng vì vậy mà tôi đụng phải, cô không kịp né.

Tôi đang trả thì phía sau chợt vang lên một giọng nam quen thuộc:

.”

Toàn thân tôi cứng đờ.

mỉm cười ngẩng đầu, lướt qua tôi đi về phía Chu Mộc Ngôn.

“Bệnh viện này rộng thật đấy, em đi vòng vòng suýt thì lạc.”

Chu Mộc Ngôn hờ hững đáp lại: “Em đang nói chuyện với ai ?”

Tôi không biết có phải do quá nhạy cảm không, nhưng cứ có cảm giác có một ánh mắt đang dán chặt vào lưng .

đáp nhẹ như không: “À, chỉ là người qua đường, vừa va phải em một cái.”

Tôi thở phào, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đó.

Không ngờ Chu Mộc Ngôn lại mở miệng: “Cô kia, quay lại.”

Không cần đoán, câu này là nói với tôi.

dường như cũng nhận ra điều gì đó, liền lên can ngăn:

“Mộc Ngôn, anh làm gì vậy? Cô ấy chỉ là người đi đường thôi, cũng không làm em bị thương, bỏ qua đi, đừng chấp .”

Thì ra Chu Mộc Ngôn lo tôi làm bạn gái anh bị thương.

Tôi không nhịn được mà buồn cười.

Năm năm rồi, ai còn đứng yên tại chỗ.

Tôi rốt cuộc đang sợ cái gì?

Tôi từ từ quay người lại, một lần xin lỗi .

Suốt quá trình ấy, Chu Mộc Ngôn vẫn nhìn chằm chằm tôi, không nói một .

Tùy chỉnh
Danh sách chương