Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi cầm điện thoại, nhìn hàng cây ngô đồng thẳng tắp ngoài cửa sổ đại viện.
Bốn năm trôi qua, một lần trao lầm tình cảm, đôi bên đều đã mang trên mình vết sẹo không thể xóa nhòa.
, đã lỡ mất rồi là lỡ mất.
Tôi định lên tiếng nghe thấy động tĩnh phía sau.
Chính đã đứng ở cửa phòng khách từ lúc , tay ôm một bó hoa bách hợp trắng tinh khôi.
Tôi nói vào điện thoại một cách bình thản:
"Thưa phu nhân, giữa tôi và Chính đã là chuyện quá khứ rồi. Con đường chúng tôi đi sớm đã hướng hai ngả khác nhau. lỗi lầm đã xảy ra không thể coi chưa từng tồn tại. Chúng tôi thật không còn khả năng nữa."
Tôi dừng một chút rồi tiếp tục:
" chúng tôi sẽ là bố và mẹ con. dừng lại ở đó thôi."
Chính đứng đó, khổ:
"Lâm Tĩnh, em vẫn chẳng thay đổi chút . Vẫn quyết đoán xưa… không để lại cho anh lấy một cơ hội.”
Tôi mỉm không đáp.
Bởi tôi không phân biệt được tình ý trong mắt anh lúc bao nhiêu phần là con, bao nhiêu phần là hối lỗi, và bao nhiêu phần là yêu con "Lâm Tĩnh" tôi.
Tôi không cần một thứ tình cảm xây dựng trên nền tảng nghĩa vụ với con cái.
09.
Hai năm sau.
Tôi đã tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế và trở thành nhà thiết kế tiếng tại xưởng may quân nhu thuộc Cục Hậu cần.
Trong hai năm , tôi đã gặp một bác sĩ quân y ôn hòa tên là Văn Viễn.
Anh không quân hàm lẫy lừng Chính , anh trầm ổn, tinh tế và một trái tim nhân hậu.
Chúng tôi kết hôn.
Lễ cưới rất đơn giản.
Duệ Duệ và Nguyệt Nguyệt phù dâu phù rể nhí, chúng dắt tay tôi tiến phía Văn Viễn và khẽ nói:
"Mẹ ơi, hôm nay mẹ đẹp lắm. Bố hôm nay cũng rất đẹp trai."
Chính không xuất hiện tại lễ cưới, anh gửi đến một món quà — một bộ sưu tập mẫu vải quân dụng quý giá kèm theo lời nhắn:
"Hãy nhà thiết kế mà em mong muốn. Chúc em bình an."
Tôi và Chính vẫn giữ liên lạc con.
Anh định kỳ đón con đoàn tụ, và trong dịp quan trọng con, chúng tôi vẫn cùng xuất hiện để cho con ủng hộ trọn vẹn nhất.
là, giữa tôi và anh không còn bất kỳ vướng bận tình cảm riêng tư nữa.
Một buổi chiều nắng đẹp, Văn Viễn đưa lũ trẻ đi thả diều trên sân vận động đại viện.
Nhìn bóng dáng họ nô đùa, tôi chợt nhớ bản thân mình nhiều năm trước — từng đứng bơ vơ với tờ giấy siêu âm giữa hành lang bệnh viện.
Con đường ấy tôi đã đi đầy chao đảo, bùn lầy, cuối cùng, tôi đã đến được chân trời riêng mình.
Ở đây, gió rất nhẹ, nắng rất xanh.
Tôi mỉm nhìn phía tương lai.
Với quá khứ, tôi chọn hòa giải không quay đầu.
Với tương lai, tôi ôm trọn bằng cả kỳ vọng.
-HẾT-
☕️ Góc tâm nhẹ ~ ☕️
Chào mọi ! Bộ truyện được mình từ phần mềm dịch.
truyện , mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình bán kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, … không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo chủ web tự chèn đó, bé ngồi truyện thôi chứ chưa giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu nghèo” 🙏
🔸 5k – mình hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, khi liền 1 bộ truyện mới
🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa đừng im lặng chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu – đam mê, sống nhờ 😎