Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Đi thôi, anh mọi người về.” Anh bước lên trước.
Cô rụt rè nói nhỏ: “Sư huynh, anh… có thể cho em quá giang một đoạn không ?”
Lộ Ngôn Xuyên nhìn tôi. Tôi nhìn anh, rồi lại nhìn cô , cuối cùng khẽ thở dài: “Anh nhìn em gì?”
Anh hỏi nghiêm túc: “Anh chở cô ấy, em có bụng không?”
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, tim bỗng như ngập trong lớp mật ong dịu dàng.
“Chở cô ấy một đoạn đi, xe cô ấy vẫn còn ở hiện trường.”
“Ừ, vậy đi thôi.”
“Cảm ơn sư huynh…” Cô lí nhí.
Sau vụ tai nạn lần này, tôi chính thức bắt đầu kỳ nghỉ thai sản.
tôi có chung sở thích đọc sách, dù cùng một cuốn nhưng lại có cách cảm nhận khác nhau.
Lúc nào không hay, tình cảm giữa tôi và mẹ chồng ngày càng thân thiết.
tôi cùng nhau đi dạo phố, cùng nấu ăn, cùng đọc sách, cùng ngồi ngoài ban công ngắm hoàng hôn.
Mẹ chồng cười bảo: “Nếu con trẻ thêm một chút, hoặc mẹ sinh muộn hơn một chút, thì chắc ta đã có thể bạn thân rồi.”
Tôi cũng cười ngả lòng : “Vậy thì đúng là chuyện đẹp như mơ. Nhưng bây giờ như thế này cũng đã tuyệt rồi.”
“Ừ, chỉ tiếc là con trai mẹ chẳng ra gì, không biết thương con.”
“Vậy nên mẹ con có nhiều thời gian ở nhau thế này.”
Mẹ chồng phá lên cười.
Một lát sau, nhẹ nhàng ôm tôi, dịu dàng:
“Tiểu Ngư , nói thật với mẹ một câu, con và Ngôn Xuyên… rốt cuộc là sao vậy?”
Tôi sững sờ chớp .
tiếp : “Mẹ ở đây cũng lâu rồi, bụng con sắp đến ngày sinh, mọi hành động của Ngôn Xuyên mẹ đều thấy rõ. Con trai mẹ, mẹ hiểu nó. Mẹ e rằng giữa đứa có vấn đề gì rồi không? Mẹ không có ý can thiệp, chỉ là muốn biết, xem có thể giúp gì được cho con không. Qua thời gian sống chung, mẹ biết con là một cô tốt.”
nói của mẹ chồng khiến sống mũi tôi cay xè.
Tôi dụi dụi mũi: “Mẹ thật sự muốn nghe thật sao?”
“Ừ.”
“Con sợ mẹ sẽ ghét con…”
“Không đâu, mẹ với ba con lúc đó suýt nữa thì lo đến phát điên. Còn nó thì sao? Hẹn hò với con cũng chẳng nói với ai một câu, đùng một cái tuyên bố cưới luôn. Mẹ với ba con đều sững người.”
Trong lòng tôi như có một luồng vui sướng cuộn trào, một hạt mầm hy vọng bỗng chốc bén rễ, đâm chồi, nở hoa.
Tôi chậm rãi nói tiếp: “Con với anh ấy yêu nhau mười trước. Khi đó con là sinh viên nhất, anh ấy ba. con quen nhau được .”
Mẹ chồng tròn kinh ngạc, vội che miệng.
Tôi cười gượng: “Sau đó bọn con chia . Mười nay, con chỉ cắm đầu việc, không còn thời gian yêu đương. Vài tháng trước, tòa soạn chỗ con tới nhóm nghiên cứu anh ấy phỏng vấn…”
Tôi tốn kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
Nghe xong, tròn xoe , không thể tin nổi: “Ý con là… thằng nhóc đó tưởng đứa bé trong bụng con không con ruột của nó, nên lạnh nhạt với con? Thế sao nó lại chịu kết hôn?”
Tôi cười trừ, ngượng ngập: “Chắc là vậy… con cũng không rõ nữa. Nhưng mà mẹ ơi, con dám đảm bảo với mẹ, đứa bé thật sự là con của anh ấy. Nếu mẹ không tin, đợi sinh xong xét nghiệm ADN cũng được.”
Mẹ chồng xoa đầu tôi, đầy xót xa: “Con ngốc của mẹ… Mà thằng con trai mẹ còn ngốc hơn! Hay là… mẹ đi nói chuyện với nó cho ra nhẽ nhé?”
Tôi vội lắc đầu: “Thôi mẹ , có nói cũng vô ích. Anh ấy đã quên sạch chuyện tối hôm đó rồi. Con chẳng có chứng cứ gì, thôi cứ chờ sinh xong, xét nghiệm ADN, đến lúc đó anh ấy chịu tin.”
“Ừ, cũng được, nghe con. Nhưng mà… thật tội cho con quá. Không được, mẹ gọi cái thằng ranh đó về ngay, không thể nó lạnh nhạt với con như vậy được.”
Nói xong, mẹ chồng lập tức gọi cho Lộ Ngôn Xuyên.
Xác nhận được điều này, bất chợt tôi lại chẳng còn muốn nói cho anh biết đứa trẻ là con anh nữa.
Cũng như mẹ anh từng nói, nếu anh phát hiện đứa trẻ mà từng khinh thường lại chính là con ruột, liệu lúc đó sẽ là cảnh tượng “tự tát mặt ” cỡ nào đây?
Về đến khu chung cư, ra khỏi bãi đỗ xe, đi tới chân tòa nhà thì chạm mặt cô em học trò nhỏ của Lộ Ngôn Xuyên.
“Chị dâu, anh, người đi đâu về ?”
Anh không trả , chỉ có tôi cười nhẹ đáp:
“Ừ, đúng rồi. Còn em thì sao?”
“Lần trước vô tình đụng chị dâu, em vẫn thấy áy náy, nên hôm nay đến thăm một chút. Dạo trước bận quá nên không kịp qua. Chị cứ gọi em là Tiểu Đoạn là được rồi .” Tiểu Đoạn cười tươi rói, lễ phép.
Khách đến nhà là quý, đã đến thăm tôi thì chẳng có lý do gì đuổi đi.
“Em tới đúng lúc ghê. Đến sớm hơn chút nữa thì chẳng gặp được bọn chị rồi.”
“Vâng, đến sớm không bằng đến đúng lúc. Chị dâu, chị vẫn khỏe chứ ?”
“Tôi vẫn ổn mà.”
Tiểu Đoạn là người nói chuyện khéo léo, hết chuyện Đông lại chuyện Tây, tám chuyện rôm rả không dứt.
nhà, dì giúp việc liền nói mẹ anh buổi chiều đã về lại nhà cũ, tôi lập tức hiểu ra — ấy đang tạo cơ hội cho tôi và con trai có không gian riêng tư đây mà.
Tôi nhìn thoáng qua Tiểu Đoạn trước mặt, thầm nghĩ nếu mẹ anh mà biết con bé này đến chơi đúng lúc như vậy, chắc chắn sẽ nổi giận đùng đùng, mắng cô bé không có nhìn người.
Lộ Ngôn Xuyên không mấy kiên nhẫn nghe tôi trò chuyện, liền về phòng anh.
Tôi và Tiểu Đoạn nói chuyện qua loa lệ, câu được câu chăng.
Bất chợt, Tiểu Đoạn hạ nói với tôi:
“Chị dâu, thật ra em ngưỡng mộ chị.”
Câu nói đột ngột chuyển hướng khiến tôi lập tức ngửi được mùi gossip đầy kích thích:
“Hửm? Chị chỉ là một cô trung niên, có gì em ngưỡng mộ chứ?”
“Lộ sư huynh thích chị bao nhiêu rồi, nhung nhớ từng ấy , cuối cùng người còn đến được với nhau. Không đáng ngưỡng mộ sao?” Tiểu Đoạn nói có vẻ thản nhiên, nhưng rõ ràng là đã nghĩ kỹ lắm rồi.
tôi hơi sáng lên, bật cười:
“Em nói vậy chị thấy ngại đấy.”
“Chị dâu có lẽ chưa biết đâu, mấy nay có nhiều người theo đuổi sư huynh, vậy mà anh ấy chẳng hề động lòng. Bọn em còn từng tám với nhau, nghi ngờ không biết sư huynh có … hướng kia không nữa cơ.” Tiểu Đoạn bật cười một tiếng, “Sau đó nghe nói thì ra là trong lòng sư huynh vẫn luôn có chị, nên không hẹn hò ai cả.”
Khóe môi tôi cong lên, cười đến không che giấu nổi. Nghĩ đến lúc trước chính cũng từng hiểu lầm giới tính của Lộ Ngôn Xuyên, tôi không nhịn được che miệng cười:
“Tiểu Đoạn, cảm ơn em đã kể chị nghe những chuyện này.”
Tiểu Đoạn hếch mũi:
“Thật ra em ganh tị với chị đấy. Được sư huynh trân trọng đến vậy… Trước đây em cũng như những cô khác, từng ôm mộng với anh ấy. Mãi đến một lần tụ họp, anh ấy say, cứ không ngừng gọi tên chị. Rồi lần đó trong bệnh viện, thấy anh ấy vì chị mà lo đến cuống cả lên… Em hiểu được chị có vị trí thế nào trong lòng sư huynh.”
“Chị dâu , tấm chân tình của sư huynh dành cho chị, thật sự là ai trong bọn em cũng nhìn ra. Chuyện của người hồi xưa, em cũng từng nghe ít nhiều. Giờ thấy chị và sư huynh hạnh phúc nhau, tụi em ngưỡng mộ, lại hơi chua lòng…”
Hiện giờ anh và chị dâu đã hạnh phúc nhau, trong lòng tôi dù có phần chua xót nhưng cũng thật lòng vui mừng. Chỉ mong chị dâu nay về sau có thể đối xử với anh tốt hơn một chút, đừng giống như… giống như khi trước, khiến anh chịu tổn thương…
“Tiểu Đoạn, em đang nói gì vậy?” – còn chưa dứt, nói lạnh lùng của Lộ Ngôn Xuyên đã vang lên sau lưng.
Khuôn mặt Tiểu Đoạn lập tức đỏ bừng lên: “Sư huynh, em… em chỉ là đang trò chuyện với chị dâu một chút thôi.”
Sắc mặt Lộ Ngôn Xuyên lạnh lẽo: “Chuyện giữa chồng ta, không cần người ngoài xen . Em cũng ở đây đủ lâu rồi, mau về đi. anh còn nghỉ ngơi trưa.”
Không ngờ anh lại đuổi khách thẳng thừng như vậy.
Trong Tiểu Đoạn thoáng ánh lên tia nước, xấu hổ ấm ức, khẽ gật đầu cáo .
16.
Tôi tiễn Tiểu Đoạn rời đi.
về liền thấy Lộ Ngôn Xuyên vẫn đứng yên tại chỗ, môi mím chặt. Tôi mỉm cười, chủ động bước đến kéo anh:
“ Tiểu Đoạn nói… là thật sao?”
“Cái gì mà—”
Nhìn bộ dạng sắp mở miệng là biết anh chẳng định nói điều gì dễ nghe.
Tôi liếc , dứt khoát cắt ngang:
“Lộ Ngôn Xuyên, anh từng nói rồi mà, bây giờ ta là chồng. Có chuyện gì thì cứ thẳng thắn mà nói, được chứ? Mà thật lòng nhé, em vui khi nghe Tiểu Đoạn nói vậy.”
Sắc mặt anh càng lạnh hơn, nhưng không phản bác.
Một lúc lâu sau, anh chỉ hờ hững khẽ ừ một tiếng.
Tôi khẽ bật cười:
“Lộ Ngôn Xuyên, cho dù ban đầu anh em vì lý do gì đi nữa, nhưng với tư cách là anh, em cảm thấy hạnh phúc. Thật đấy.”
Anh nhìn tôi, ánh dần dần mềm lại.
Chốc lát sau, anh bất ngờ ôm tôi lòng, nhẹ nói:
“Tiểu Ngư, anh nhớ em.”
Mũi tôi bỗng cay xè, vòng siết chặt anh:
“Em cũng nhớ anh… chưa từng ngừng lại.”
“Tiểu Ngư, anh không muốn đấu với em nữa. Chuyện quá khứ của em, anh sẽ không chấp nhặt nữa. nay về sau, cùng nhau sống cho thật tốt.”
anh khàn khàn, đầu tựa lên vai tôi.
“Ừm… nhưng mà, ba của con , hình như em bị vỡ ối rồi…”
Tôi căng cứng cả người, cố giữ bình tĩnh báo với Lộ Ngôn Xuyên.
“Gì cơ? Không còn tận nửa tháng nữa sao?”
Dù trong lòng vẫn mang tâm niệm “đứa trẻ này không của ”, nhưng anh vẫn không giấu nổi vẻ hoảng hốt khi nghe tin. Chỉ là — đúng kiểu một ông bố tương lai lần đầu — lo thì lo, nhưng chẳng biết bắt đầu đâu.
“Anh Lộ này, lúc này anh nên gì, biết không? Gọi ngay cho bệnh viện, sau đó đồ cần thiết em đến đó. Nhanh lên.”
Tôi nghiến răng nhắc, gần như ra lệnh.
“, đúng đúng, anh gọi liền!”
Lộ Ngôn Xuyên quýnh quáng lôi điện thoại ra, run đến mức suýt đánh rơi.
Tôi hít sâu một hơi, sang dặn dì giúp việc chuẩn bị đồ đạc.
17.
Sau cơn hoảng loạn ban đầu, Lộ Ngôn Xuyên nhanh chóng lại bình tĩnh, từng bước sắp xếp mọi việc đâu ra đấy.
Trước khi xuất phát còn không quên gọi cho bố mẹ một cuộc điện thoại.
Đến bệnh viện, tôi lập tức được phòng chờ sinh.
Bác sĩ kiểm tra xong, nở nụ cười hiền hòa:
“Cổ tử cung bắt đầu mở, tạm thời cứ chờ thêm chút nữa. Nếu cần thì tiêm thuốc giục sinh sau. Các chỉ số của chị đều ổn, có khả năng sinh thường.”
Ngoài việc co bóp tử cung hơi thường xuyên, tôi vẫn chưa cảm thấy đau bụng, chỉ gật đầu bình thản.
Bác sĩ sang nhìn Lộ Ngôn Xuyên – người đang mặt mày ngơ ngác như học sinh mất gốc:
“Anh mau đi mua chút nước tăng lực hoặc socola cho , cô ấy có sức nhé.”
“, cô ấy còn chưa ăn gì, giờ vẫn ăn được đúng không ?”
“Được chứ, chuẩn bị chút gì ngon ngon, giúp cô ấy có năng lượng mà sinh con.”
“Vâng vâng.”
Anh ấy vội vã rút điện thoại, gọi cuộc rồi lại phòng chờ sinh.
Ngồi xuống giường, anh nắm tôi, im lặng không nói một . Mặt trắng bệch.
Một lúc sau, người phụ nữ trung niên ở giường – chắc là mẹ chồng của sản phụ cạnh – sang nhắc:
“Cậu gì ơi, bác sĩ bảo đi mua Red Bull, socola cho mà. Mau đi đi, lát nữa đau bụng dữ dội là không còn sức mà ăn đâu.”
Lộ Ngôn Xuyên sững người trong giây lát rồi lễ phép cúi đầu:
“Cảm ơn dì, con gọi người mua rồi .”
Người phụ nữ nhìn anh, lẩm bẩm vài câu gì đó, sau cùng rút trong túi ra một thanh socola, tới trước mặt:
“Con trai dì mua hơi nhiều, cháu ăn trước đi.”
Lộ Ngôn Xuyên cau mày, trông có vẻ do dự, không muốn nhận.
Tôi thấy vậy liền khẽ thúc anh một cái.
Cuối cùng anh đành cầm :
“Cảm ơn dì .”
Cầm thanh socola trong , anh chẳng bóc ra, cũng không có ý định cho tôi ăn. Nhìn là biết không nỡ.
Người phụ nữ kia sốt ruột:
“Trời ơi, cậu trai , sao lại đối xử với như vậy? Không chịu đi mua thì thôi, dì cho luôn phần của con dâu dì mà còn không chịu cho ăn là sao? Đúng là chưa từng thấy ai như cậu!”
Lộ Ngôn Xuyên ngơ ngác nhìn dì ấy, rõ ràng chưa từng bị mắng như vậy bao giờ.
Tôi nhịn cười, dịu dàng dỗ dành:
“Dì ơi, cảm ơn socola của dì nhiều lắm. Thật ra lúc này con chưa thấy muốn ăn. Lúc nào cần, con sẽ ăn liền. , con dâu dì cổ tử cung mở được mấy phân rồi ?”
Một lúc sau, anh ấy xách túi đồ lại.
“Ngồi dậy được không? Nhân lúc chưa đau nhiều, mau ăn chút gì đã.” Lộ Ngôn Xuyên kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, bắt đầu bày đồ ăn ra.
“Có những gì thế?” Tôi ngồi dậy.