Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Người ngoài nghe không hiểu, nhưng Diệp Xuyên thì hiểu.
Hai kiếp người, tôi chính thức chấm dứt với anh ta.
Sắc mặt Diệp Xuyên trắng bệch.
giác tội lỗi chưa kịp hình thành, đã bị sự lạnh lùng, dứt khoát và chán ghét trong tôi nghiền nát thành bụi.
Thay vào là sự tức giận vì bị bẽ mặt trước đám đông.
“Trần Thi Thi!” – Anh ta nổi gân xanh thái dương, đẩy Phan Ngọc ra, bước tới:
“Cao ngạo lắm! Giỏi lắm!
Cô tưởng đổi người yêu là có thể hạnh phúc à?!
Tôi nói cho cô biết – chẳng qua hắn nhất thời biết ơn thôi…”
“Diệp Xuyên!” – Một giọng lạnh lẽo ngắt anh ta.
7
Kỷ Trác Diên bước nhanh ra tối cạnh.
Cậu đứng chắn giữa tôi và Diệp Xuyên, chặn ánh nhìn của cậu ta, rồi quay sang, nhàng nâng tay tôi lên, nhìn vết , lông mày nhíu chặt.
“Tớ đưa cậu đến bệnh viện.”
Không để tôi chối, một tay đỡ lưng tôi, tay kia vẫn cẩn thận tránh vết trên tay tôi, bảo vệ tôi rời đi.
đầu đến , cậu không liếc nhìn Diệp Xuyên một cái, như thể cậu ta là rác rưởi ven đường.
Cậu dìu tôi đi về phía taxi đậu lề.
Phía là dáng người đông cứng của Diệp Xuyên, tiếng khóc rối ren của Phan Ngọc, và ánh mắt phức tạp của những bạn .
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh hạ.
bàn tay đau rát, nhưng góc khuất hoang vắng trong tim tôi, như vừa có một tia sáng chiếu rọi.
Bệnh viện ngập mùi thuốc khử trùng.
Phòng cấp cứu không quá đông. Bác sĩ kiểm tra vết :
bàn tay và khuỷu tay bị trầy xước, sát trùng và băng bó là được.
Đầu gối va đập mạnh, bầm tím, may mắn không tổn đến xương.
Lúc sạch vết rất đau, tôi cắn răng không rên.
Kỷ Trác Diên luôn đứng cạnh, nhìn y tá , mày cau lại, ánh mắt căng thẳng.
“Cậu trai trẻ, chăm bạn gái kiểu vậy?”
Cô y tá lớn tuổi vừa băng vừa lắc đầu:
“Đầu gối sưng tím thế này, may mà không gãy xương. này phải cẩn thận.”
Kỷ Trác Diên không giải thích, nhàng cúi đầu, nghiêm túc trả :
“Vâng, này sẽ không để xảy ra nữa.”
Giọng cậu nghiêm trọng đến mức, y tá nhìn cậu một lúc, rồi không nói thêm .
________________________________________
Ra khỏi phòng cấp cứu, hành lang rất yên tĩnh.
Cậu đi mua nước, vặn nắp đưa cho tôi.
Tôi cầm , nhấp từng ngụm nhỏ – nước ấm trượt qua cổ họng, như trấn an lại những xúc nghẹn ứ trong .
“ đau không?” – Cậu hỏi.
“Không.” – Tôi lắc đầu.
Cậu trầm mặc một lúc, mắt rơi vào bàn tay tôi – nơi được quấn băng trắng tinh.
“Tớ đáng lẽ đến sớm hơn.” – Cậu khẽ nói, giọng có phần tự trách.
“Không để cậu một mình đối mặt với mấy chuyện .”
“Không phải lỗi của cậu.” – Tôi nói, “Là do… nghiệt duyên của tớ.”
dùng ở đây, bất ngờ hợp lý.
Cậu lại yên lặng.
, như hạ quyết tâm, quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Trần Thi Thi.”
“Ừ?”
“Dựa vào lực của cậu và điểm thi lần này, nguyện vọng đầu tiên chắc chắn đậu.
ta có thể vào cùng một đại .”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu.
Trong mắt cậu, phản chiếu hình của tôi.
“Rồi sao nữa?” – Tôi hỏi.
“Rồi thì…” – Cậu nuốt nước bọt, khẽ hắng giọng:
“Đại có bốn năm.
ta có thể cùng lớp, cùng ôn bài trong thư viện, cùng ăn trong căn tin, cùng đi dạo trên sân .”
“ khi tốt nghiệp, nếu cậu muốn – ta kết hôn.
Cậu muốn lên cao, tớ sẽ đi cùng. Cậu muốn đi , tớ sẽ ủng hộ.
Cậu muốn , đều được.”
Giọng cậu không lớn, nhưng mô tả ra một bức tranh tương lai rõ ràng đến chạm được.
Tôi mở , thì ánh mắt lướt qua… người quen thuộc đứng khuất ở cầu thang.
Là Diệp Xuyên.
Có lẽ giữ một chút áy náy cùng, nhưng không dám bước đến.
Tôi dứt khoát hỏi lại:
“Kỷ Trác Diên, cậu đối tốt với tớ như vậy…
là vì… chuyện tớ gọi người cứu cậu ở bãi biển sao?
Cậu … không biết báo đáp …”
“ thân báo đáp?” – Cậu ngắt tôi, khóe môi cong lên, nhưng ánh mắt vẫn rất nghiêm túc.
Cậu lắc đầu:
“Trần Thi Thi, tớ nói lại lần nữa:
Tớ phân biệt rất rõ giữa biết ơn và thích.”
“Biết ơn là nợ người ta, muốn đối tốt.
Nhưng thích – nằm ở đây…” – Cậu chạm ngón tay lên ngực.
“Nơi này sẽ nóng, sẽ nhớ nhung, sẽ vui khi cậu, sẽ buồn nếu cậu buồn.
Cậu bị , tớ hận không thể đau thay cậu.
cậu đứng cạnh người khác, nơi này sẽ ghen, sẽ lo, sẽ bất an…”
“Giống như tối nay, cậu bị , nơi này đau thắt.”
“Tớ biết – có thể cậu chưa hoàn toàn quên được quá khứ.
Không sao, tớ có thể đợi.”
“Tớ muốn nói rõ mình, đem tương lai tớ nghĩ ra, đẹp nhất, bày trước mặt cậu.
Cậu cứ lựa .
Nhưng trong lựa , nhất phải có tớ.”
Những cậu nói, như ánh mặt trời thổi tan những mây mù cùng trong tôi.
Tôi biết, Diệp Xuyên nhất nghe được từng chữ.
Tôi nhìn vào ánh mắt chân thành, tràn ngập mong đợi của Kỷ Trác Diên.
Kiếp trước, tôi mãi là cái mờ trong mắt Diệp Xuyên – là trách nhiệm bị miễn cưỡng gánh vác.
Nhưng giờ đây, tôi rõ ràng nhìn mình trong đôi mắt của Kỷ Trác Diên – là người được trân trọng, được mong đợi, được đặt ở vị trí trung tâm của tương lai.
Mắt tôi bất giác nóng lên. Tôi hít mũi, đè nén xúc.
Rồi tôi nhàng gật đầu.
Rất khẽ. Nhưng vô cùng kiên .
“Được.”
Đôi mắt Kỷ Trác Diên lập tức sáng rực, lấp lánh lạ thường.
Cậu cười tươi như ánh mặt trời:
“Cậu… đồng ý rồi phải không?!”
“Ừ.” – Tôi cũng cười –
“Trong các lựa của tớ – tớ cậu.”
Cậu lập tức bật dậy, xoay vòng một cách lóng ngóng,
rồi như chợt nhớ ra điều , lục lọi túi áo,
mò ra một hộp nhung màu xanh đậm nhỏ xíu.
Cậu hít sâu, mở hộp:
trong là một đôi bạch kim đơn giản, mặt trong có khắc chữ nhỏ.
“Tớ… tớ mua lâu rồi.
Ban đầu đợi sinh nhật cậu, hoặc dịp long trọng.
Nhưng tối nay, đột nhiên tớ nghĩ – chính là bây giờ.”
Cậu cầm nhỏ hơn, nhìn tôi, ánh mắt khẩn thiết:
“Được không?”
Tôi đưa tay ra, đầu ngón tay hơi run.
Cậu chậm rãi đeo vào ngón áp út cho tôi.
Vừa khít.
Kim loại lạnh, nhưng nhanh chóng ấm lên theo nhiệt tay.
Cậu nhìn hồi lâu, rồi đưa tôi lại, chìa tay mình ra.
Tôi bắt chước, đeo cho cậu.
vừa chạm vào, cậu siết tay tôi lại, nắm chặt không buông.
Ấm áp. Vững vàng. Kiên .
“Kỷ Trác Diên,” – tôi nhìn tay tôi đang đan vào nhau,
trên ngón áp út lấp lánh ánh sáng –
“ ta… sẽ mãi như thế này chứ?”
“Sẽ.” – Cậu trả không do dự.
Rồi ôm tôi nhàng vào .
Cái ôm nhàng, không vượt giới hạn, đầy hơi thở thuốc sát trùng và mùi hương sạch sẽ của cậu.
“Tớ hứa.
ta sẽ cùng nhau… trở tốt hơn.”
Tiếng y tá gọi tên thuốc vang lên ở hành lang.
tôi rời nhau ra, nhìn nhau cười.
tôi không nhớ Diệp Xuyên phản ứng thế nào.
Thành thật mà nói, lúc ấy tim tôi đập quá nhanh, mắt tôi được một người.
8
Ngày giấy báo trúng tuyển được gửi về, bầu không khí trong nhà vui như Tết.
Tôi đã đạt được nguyện vọng đầu tiên như mong muốn.
đại tổng hợp danh tiếng ở phương Bắc, là sự lựa dựa theo sở thích và năng lực của tôi, không phải vì muốn theo đuổi lưng của ai.
Ba mẹ mừng đến mức miệng không khép lại được, mẹ lập tức gọi điện đặt nhà hàng để ăn mừng.
Anh tôi chụp ảnh giấy báo của tôi, đăng liền ba bài lên vòng bạn bè, toàn là những khoe khoang về em gái.
Tôi đang ngồi phòng khách thảo luận với ba mẹ xem có đi sớm lên để quen môi không, thì chuông cửa vang lên.
Anh tôi ra mở, ngoài là Diệp Xuyên.
Cậu ta trông tiều tụy, quầng mắt thâm đen, râu không cạo, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cậu ta nhìn thẳng vào tôi đang ngồi trong phòng khách.
“Tiểu Thi, em có thể ra ngoài một chút không?” – Giọng cậu khàn khàn.
Nụ cười trên mặt ba mẹ tôi nhạt đi, liếc nhau một cái.
Anh tôi chắn ở cửa, giọng khó chịu:
“Diệp Xuyên, cậu có việc ?”
“Tôi tìm Tiểu Thi.” – Diệp Xuyên cứng rắn, ánh mắt vượt qua anh tôi, khóa chặt vào tôi.
Tôi đặt quyển sổ giới thiệu xuống, đứng dậy đi ra.
“Không sao đâu, anh.” – Tôi nói.
Tôi cùng Diệp Xuyên đi xuống khu yên tĩnh dưới lầu.
Nắng hè vẫn gay gắt, mặt đất bị hun đến nóng rát.
Diệp Xuyên quay người lại, trong tay cầm điện thoại, màn hình sáng – là ảnh chụp vòng bạn bè của anh tôi.
Ngón tay cậu ta siết chặt, đốt tay trắng bệch.
“Tại sao?” – Cậu hỏi, giọng nghẹn ngào, kích động bị đè nén –