Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

“Tại lại đổi nguyện vọng? Em rõ ràng… đời chẳng phải đã cùng anh vào Đại học X ở miền ?”

Đến nước này rồi, cậu ta vẫn tưởng tôi sẽ theo cậu ta vào miền ?

Hơn nữa, cậu ta đã về bên Bạch Nguyệt Quang, còn quản tôi đi đâu làm gì?

Chẳng lẽ tôi còn phải xuất hiện bên cạnh làm nền tình yêu của hai người?

Tôi thản nhiên đáp:

“Tôi không miền .”

Cậu ta sững người:

“Không ? Em… em bao giờ nói vậy.”

Tôi khẽ cười:

“Vậy à? Hay là em từng nói rồi, chỉ là anh từng để ý?”

“Diệp Xuyên, bốn năm ở miền đời , mỗi mùa xuân tôi đều bị dị ứng, mất ngủ triền miên, người nổi mẩn đỏ.

Hè thì oi như trong lồng hấp, đông không có sưởi, trong nhà lạnh hơn ngoài trời, tay chân tôi bị tê cóng, viết bài không vững.”

Cứ mỗi lời tôi nói, sắc cậu ta lại tái thêm một phần.

Những điều này, tôi từng than phiền cậu ta.

Khi tôi nghĩ, vì tình yêu, những khổ cực ấy đều có thể chịu, nói ra chỉ yếu đuối.

“Đồ ăn trong căn tin thì ngọt đến kỳ lạ, bốn năm ăn không quen, dạ dày lúc nào cũng khó chịu.

Tôi không nghe được giọng giáo viên địa phương, học chuyên ngành vất vả, bỏ lỡ không ít cơ hội.

này, anh từng để tâm đúng không?”

Diệp Xuyên mím chặt môi.

“Tôi từng nghĩ là hy sinh vì tình yêu, cao cả.” – Tôi lắc đầu –

“Giờ hiểu, chỉ là tự cảm động, là ngu ngốc.

kiếp này, tôi sống ở nơi , thở được dễ dàng, ăn ngon, sống thoải mái.”

Mắt Diệp Xuyên đỏ lên.

Phải đến lúc này, cậu ta thật nhận ra:

Đời tôi đã lặng lẽ chịu đựng nhiều đến mức nào.

Và cậu ta – người bạn đời thân cận nhất – hoàn toàn không biết.

“Xin lỗi… Tiểu Thi, xin lỗi…” – Cậu ta lặp lại mãi –

“Anh không biết… thật không biết…

Anh cứ tưởng… em sống tốt…”

“Tất nhiên là anh không biết.” – Tôi cắt lời, giọng vẫn bình thản –

“Vì anh từng biết.”

“Không phải vậy… anh về sau…” – Cậu ta cố gắng giải , nhưng không nói lời.

Cuộc hôn nhân sau này, chỉ là báo ân, là trách nhiệm, duy chỉ không phải là tình yêu.

thật này, giờ đây rõ ràng và tàn nhẫn.

đã qua rồi.” – Tôi nói, như lời tổng kết cuối cùng –

“Diệp Xuyên, tôi chọn con đường đi.

Chúc anh… tương lai thuận buồm xuôi gió.”

Tôi người đi.

“Tiểu Thi!” – Cậu ta bỗng hét lên, như vùng vẫy lần cuối –

“Em… em có hối hận không? Bỏ lại tất cả của hai kiếp…”

“Không.” – Tôi trả lời dứt khoát –

“Tôi chỉ thấy may mắn.

May mắn anh tôi còn sống.

May mắn tôi tỉnh lại kịp thời.

May mắn… tôi có cơ hội chọn lại.”

Tôi đi, chân nhẹ nhàng.

Ánh nắng chiếu lên người, ấm áp rạng rỡ.

Sắp đến cửa đơn nguyên, một bóng người khác từ bên cạnh nhanh tới, tay xách theo hộp quà tinh xảo, cùng một chiếc vali màu xám bạc tinh.

Là Kỷ Trác Diên.

Cậu mặc áo thun trắng, quần jeans đơn giản, sạch sẽ sáng sủa.

Vừa thấy tôi, mắt liền cong lên cười.

“Tớ đang định lên nhà.” – Cậu tiến đến, nhìn tay tôi –

“Còn đau không?”

“Lâu rồi không đau nữa.” – Tôi đáp.

Cậu lúc này thấy Diệp Xuyên còn đứng cách không xa.

Nụ cười cậu nhạt đi đôi chút, nhưng không hề tỏ thái độ thù địch hay khiêu khích –

chỉ như đang nhìn một người xa lạ không liên quan.

“Bác trai bác gái anh cậu có nhà không?

Tớ mua ít đồ biếu, tiện thể mang lên luôn.” – Cậu giơ hộp quà, chỉ vào vali:

này là vali đôi. Của tớ màu đen.

khi nhập học tớ qua giúp cậu thu dọn đồ – kỹ năng đóng gói của tớ đỉnh lắm.”

Giọng nói vừa đủ to, người bên kia nghe rõ.

Cơ thể Diệp Xuyên chấn động.

Cậu ta trừng trừng nhìn Kỷ Trác Diên, nhìn chiếc vali đôi, nhìn tôi và cậu ấy trò thân mật.

Rồi ánh mắt dừng lại bàn tay tôi đưa ra nhận hộp quà.

Chiếc nhẫn bạch kim đơn giản ngón áp út, lấp lánh dưới ánh nắng – tuy không rực rỡ, nhưng chói mắt vô cùng.

Cậu ta cuối cùng cũng hiểu rồi.

Không chỉ là đổi nguyện vọng.

Mà là… đổi người.

Cậu ta cứ đứng , nhìn tôi và Kỷ Trác Diên cười nói vào đơn nguyên.

Thang máy khép lại, chắn ánh mắt hoảng hốt của Diệp Xuyên, một đứng giữa nắng gắt, như thể bị cả thế giới bỏ rơi.

Trong thang máy, Kỷ Trác Diên nhẹ nhàng siết lấy tay tôi.

Số tầng tăng dần.

Lòng tôi – bình lặng, không gợn sóng.

Một hành trình – thật bắt đầu.

người xứng đáng.

9

Lần đầu tiên Kỷ Trác Diên chính thức đến nhà tôi ăn cơm tư cách bạn trai, không khí tốt ngoài mong đợi.

Ba mẹ hài lòng về cậu ấy, anh trai tôi cũng trò hợp gu, bàn ăn luôn tràn ngập tiếng cười.

Quà cậu ấy mang đến cực kỳ tinh tế – Trà tặng ba, Khăn lụa tặng mẹ,Tay cầm chơi game tặng anh trai – tất cả đều đúng sở từng người.

Ăn xong, mẹ bảo tôi dẫn Kỷ Trác Diên vào phòng tôi ngồi chơi, ăn chút trái cây.

Phòng tôi không lớn, một tường là kệ sách, chất đầy sách vở và đồ lặt vặt.

Kỷ Trác Diên hứng thú quan sát, như thể đang khám phá một kho báu thú vị.

Anh ấy rút một cuốn album ảnh thời thơ ấu của tôi ra xem, cười vì vẻ ngây ngô hồi nhỏ, lại cầm món đồ nhỏ giá hỏi nguồn gốc từng .

đến khi ánh mắt anh ấy rơi vào góc cùng của kệ, nơi không nổi bật –

một khung ảnh gỗ đơn giản, lưng ra ngoài.

Anh ấy cao, tay là lấy được. Khi lật lại, nụ cười môi khựng lại một chút.

ảnh hồi tôi bốn tuổi.

Tôi ngồi xích đu, cầm cây kem tan chảy, Diệp Xuyên ngồi cạnh đang vươn tới liếm tay tôi.

Ánh nắng đẹp, hai đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên.

Kỷ Trác Diên nhìn ảnh giây, rồi nhẹ nhàng úp khung ảnh xuống bàn.

Anh ấy không nói gì, chỉ kéo tay tôi lại, cúi đầu cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ của tôi.

Tôi “hít” một tiếng, rút tay về:

“Anh là chó à?”

“Gâu.” – Anh ấy đáp một tiếng, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hơi tối lại, có chút tủi thân –

“Anh ghen.”

Anh ấy chỉ vào ảnh bị úp xuống:

“Anh ghét việc không phải thanh mai trúc mã của em, không được tham gia vào khứ của em.

ảnh này… thật chướng mắt.”

Tôi nhìn ghen tuông không giấu giếm ấy, trái tim mềm hẳn.

quan tâm thẳng thắn như vậy, tôi cảm động.

xưa rồi.

Sau này, chúng ta sẽ tạo thật nhiều kỷ niệm , che lấp hết khứ.”

Anh ấy dịu lại, nghiêng đầu ôm lấy tôi, cằm gác lên vai tôi, giọng trầm trầm:

“Đúng rồi. Mỗi năm chụp một bộ, chụp thật nhiều, lấp đầy cả album ảnh.”

Chúng tôi yên lặng ôm nhau một lúc. Tôi cảm nhận được, hình như anh ấy còn điều gì nói.

vậy?” – Tôi hỏi –

“Từ lúc ăn cơm đã thấy anh hơi mất tập trung.”

Kỷ Trác Diên khựng lại, buông tôi ra, vẻ nghiêm túc và ngập ngừng.

Anh lấy điện thoại, bấm vài , rồi đưa tôi:

này… anh đắn đo hôm rồi, không biết có em xem không.”

Là một đoạn video bằng điện thoại, bối cảnh là một phòng hát ồn ào.

Giữa khung hình, Phan Ngọc và vài nữ ăn mặc sành điệu ngồi uống rượu, cười lăn lộn.

Một gã đàn ông gào lên:

“Phan Ngọc, cậu thằng Diệp Xuyên chơi thật rồi à? Nghe nói định cùng hả?”

Phan Ngọc cười khẩy, lật mắt:

khỉ! Tôi thua cược thôi.

Bọn nó không phải bảo thằng Diệp Xuyên mê tôi như điếu đổ à?

Tôi cược rằng kêu nó nhảy biển là nó nhảy.

Ai dè nó nhảy thật, suýt , ngu thấy gớm.”

Một cô gái khác tiếp lời:

“Sau nó biết cô không định nhảy cùng, hai người làm hòa vậy?”

Phan Ngọc bĩu môi:

“Dụ nó khỏi cần thả mồi, huấn luyện còn dễ hơn huấn chó.

nó tí ngọt là ngoắc đuôi theo liền.

Nhưng giờ hơi phiền, dính chặt , đá cũng khó.

Biết vậy đừng chơi lớn vậy làm gì.”

Video kết thúc.

Tôi cầm điện thoại, một lúc không nói lời.

Tiếng sóng biển, lời oán hận của Diệp Xuyên lúc , lại ùa về trong đầu.

Thì ra là thế.

“Ước hẹn cùng ”, “Bạch Nguyệt Quang cả đời oán trách”,

từ đầu đến cuối – chỉ là một trò đùa độc ác,

một trò cá cược ngu xuẩn.

Tình yêu vĩ đại Diệp Xuyên hai đời chấp niệm,

cậu ta hận anh tôi, hận tôi, tự giày vò cả đời,

rồi cũng kéo tôi theo trọn kiếp –

thật ra chẳng đáng một xu.

“Trác Diên,” – Tôi hít sâu, trả lại điện thoại –

“Anh… sợ em xem xong, mềm lòng lại?”

Kỷ Trác Diên nhìn tôi, ánh mắt lo lắng:

“Anh không chắc…

Anh sợ em buồn.

… hai người cũng từng có khứ dài như thế.”

Tôi lắc đầu, chủ động nắm tay anh.

Tay anh ấy ấm áp, khô ráo.

“Em không lại.” – Tôi nghiêm túc –

Tùy chỉnh
Danh sách chương