Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
06
Tôi nhìn vượt qua vai ông, thấy bạn trai đứng phía sau với vẻ mặt đắc nhìn tôi.
Anh ta giả vờ thở dài, vẻ mặt đáng thương nói:
“Yên Vũ, anh cũng không như , nhưng anh thật sự sợ em phá bỏ đứa bé.”
“Anh đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói niêm mạc tử cung của em rất mỏng, lần này phá bỏ thì sau này rất khó thai.”
Kiếp cũng là cớ này, anh ta vì tôi đứa bé mà không tiếc cưới chớp nhoáng với tôi.
Dù không có hôn lễ, không có sính lễ, không có gì cả, nhưng tôi cảm kích đến không thôi.
Kiếp tôi tự cho rằng mình nợ anh ta, cho nên dù đã thai cuối kỳ cố gắng việc bù đắp cho anh ta.
Bây giờ nghĩ lại, tôi đúng là đồ ngu.
Rốt cuộc tôi đã sai gì, tôi thậm chí còn không biết mình thai bằng cách nào.
tôi nghiến răng, đến đỏ cả mặt:
“Tao nói cho mày biết, lập nghỉ học đi hôn, đến lúc to lên, xem người ta cười nhạo mày thế nào!”
Bạn trai khuyên nhủ:
“Chú đừng nóng vội, Yên Vũ có xin nghỉ học rồi hôn với cháu, sau này con mẹ cháu chăm, không cô ấy mệt .”
Bạn thân lấy đá lạnh chườm lên mặt cho tôi, tôi tự ngồi xuống, giọng lạnh tanh nói:
“Ai nói tôi hôn, tôi không .”
tôi trừng lớn mắt, ngón chỉ vào tôi run rẩy không ngừng:
“ mày còn gì, mày còn định đi phá thai !”
Mẹ tôi đứng bên cạnh vừa khóc vừa nói:
“Nhà ta là tạo nghiệp gì , sao con lại có chưa cưới đã thai, bây giờ con không gả cho nó thì còn gả cho ai!”
Tôi đến nghẹn một , không nhịn được mà bật cười lạnh:
“Gả cho cha của đứa bé chứ, ai nói với hai người tôi thai là của Từ Minh?”
Mẹ tôi không khóc nữa, tôi cũng ngừng trợn mắt thổi râu.
Tôi tiếp tục nói:
“Từ Minh bị liệt dương, anh ta căn bản không có khả năng tôi thai.”
Sắc mặt Từ Minh lập trở nên cực kỳ khó coi, trừng mắt mắng tôi:
“Cô bị bệnh ? Cô còn chưa từng thử, dựa vào mà nói tôi liệt dương?”
Mẹ tôi nhịn không được hỏi:
“ đứa bé thật sự không của con sao?”
Bạn trai há miệng định nói, lúc này mới phát hiện mình bị tôi chơi một vố.
Anh ta lập nói:
“Chú thím, cho dù đứa bé không của con, con nguyện hôn với Yên Vũ, con không ghét bỏ cô ấy và đứa bé.”
Tôi trợn mắt:
“Tôi đã sớm chia với anh rồi anh không hiểu ? Cho dù tôi có hôn, cũng là hôn với cha ruột của đứa bé!”
Bạn trai nghiến răng giận dữ nói:
“ cô nói xem cô thai con của ai đi, cô dám nói không!”
Tôi sững người một chút, bạn thân vội vàng bước ra giảng hòa, cô ấy vỗ vai tôi an ủi:
“Mọi người bình tĩnh lại, có chuyện gì từ từ nói.”
Ánh mắt tôi dừng lại trên bàn của cô ấy, không nhịn được mà ngẩn ra.
Ngay sau đó tôi không tin nổi mà trợn to mắt, tôi biết mình đã thai con của ai rồi.
07
Thấy tôi không trả lời được, bạn trai cười khẩy: “Ban tôi còn định giữ chút diện cho cô, giờ thì hay rồi, ngoài tôi ra cô còn có gả cho ai nữa chứ?”
“Còn ai một đứa con gái từng có thai trong như cô, đồ hàng lỗi, chuẩn bị hôn đi, tiền sính lễ thì tôi không đưa .”
Bạn trai hoàn toàn lộ mặt thật, không thèm giả vờ nữa.
Bạn thân phẫn nộ mắng: “ anh là gì? Tôi nói cho anh biết, anh mà dám ra ngoài ăn nói bừa bãi thì cứ thử xem!”
Bạn trai mất kiên nhẫn: “Tôi nói bừa gì? Cô ta không biết giữ mình, yêu tôi mà còn lên giường với thằng khác, không gọi là không biết liêm sỉ thì gọi là gì?”
Mẹ tôi túm chặt tôi hỏi: “Đứa bé trong con rốt cuộc là của ai? Con nói đi!”
Lúc này tôi mới phản ứng lại, đưa mắt quét một vòng qua gương mặt mọi người, cuối cùng dừng lại ở bạn thân.
Tôi hất mẹ ra: “Trần Nhiễm, cậu biết đứa bé trong tôi là của ai không?”
Bạn thân ánh mắt lóe lên, né tránh ánh nhìn của tôi: “Yên Vũ, cậu bị ngốc , sao tớ biết được chứ, cậu còn chẳng nhớ cơ mà.”
Tôi gật : “ thì báo cảnh sát đi, tôi nghi ngờ mình bị chuốc thuốc và cưỡng bức.”
Người tiên hoảng loạn lại chính là mẹ tôi.
Mẹ tôi giữ chặt tôi lại, thì quát: “Báo gì mà báo, mày không biết mày đã lên giường với ai ? Mày còn chưa đủ mất mặt sao?”
Bạn thân cũng nói: “Chẳng lẽ cậu nghi ngờ là tên đã quấy rối cậu ở bể bơi hôm đó sao?”
“Yên Vũ, dù thật sự là con của gã đó, cậu cũng có bằng chứng, tiên đứa bé ra rồi tính tiếp đi! Cùng lắm tớ nuôi giúp cậu.”
Bạn trai thở dài, giọng mềm mỏng hơn một chút: “Yên Vũ, những gì anh nói đây đều là thật lòng, anh không chê bai em và đứa bé , anh đồng cưới em.”
mẹ tôi liên tục gật , mẹ còn cúi người, nắm bạn trai tôi nói: “Từ Dương, là nhà tôi có lỗi với con, con yên tâm, đến lúc đó nhà tôi cho nhà con một chiếc xe của hồi môn, tuyệt đối không con chịu thiệt.”
Tôi đến mức gào lên: “Tôi nói tôi không gả, các người nghe không hiểu ?”
tôi giơ lên, lại định tát tôi.
Thấy tôi trừng mắt nhìn ông, ông lại cố nén xuống: “Chu Yên Vũ, mày đừng được đằng chân lân đằng , người ta Từ Minh chịu cưới mày là phúc ba đời của mày rồi!”
“Bằng không với loại con gái không ra gì như mày, ra đường cũng bị thiên hạ chỉ trỏ, nếu không nhà này chỉ có mình mày, tao đã mặc kệ từ lâu!”
Mắt tôi cay xè, nhìn người bạn trai cười hả hê, trong lòng chỉ thấy giận dữ cuồn cuộn.
Rõ ràng bọn đều là người tôi yêu , giờ đây tôi chỉ thấy bất lực, không một ai quan tâm đến cảm giác của tôi, trừ chính bản thân tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu: “Được, hôn không? Tôi đồng .”
Từ Minh không nhịn được cười: “Yên Vũ, em yên tâm, sau này anh định đối xử tốt với em và đứa bé…”
“Đứa bé tôi cũng không cần nữa, Từ Dương, ta không con nhé.”
08
Nụ cười trên mặt bạn trai lập đông cứng lại, “Em có gì?”
Tôi xoa , nói tiếp: “Em không anh nuôi con của người khác được, anh cứ yên tâm, em cố gắng dưỡng lại cơ , sau này ta còn cơ hội.”
Nói rồi, tôi còn định tựa vào người anh ta, nhưng anh ta theo phản xạ đẩy tôi ra.
Anh ta giận dữ hét lên: “Chu Yên Vũ, sao em định phá thai? Sao em lại nhẫn tâm như ?”
Sắc mặt tôi tối sầm, nhìn anh ta nói: “Anh thích kẻ đổ vỏ đến sao?”
Bạn trai giả bộ chân thành: “Yên Vũ, anh yêu em, chỉ cần là con em ra, anh đều yêu.”
Bạn thân cũng vội vàng nói: “Yên Vũ, hay là cho anh ấy một cơ hội đi, phá thai đúng là tổn hại đến sức khỏe thật mà.”
Phá thai tổn hại sức khỏe, chẳng lẽ con thì dễ dàng chắc?
Tôi nhìn hai người , một người là bạn trai từ thời cấp ba, người còn lại là bạn thân hơn mười năm.
Tôi không biết che giấu điều gì.
Nhưng tôi biết chắc rằng, định biết đứa con trong tôi là của ai.
“Từ Dương, hôm đó khi bọn mình đi bơi, anh đã đi ?”
“Anh nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.”
Bạn trai vốn còn định cãi vài câu, nhưng khi nhìn tôi rồi lại nhìn bạn thân, cuối cùng cúi xuống đầy thất vọng.
“Hôm đó đúng là anh có đến bể bơi, anh cũng thấy em bị người ta quấy rối, nhưng anh hèn quá, không dám ra giúp.”
Nói rồi, anh ta đột nhiên tự tát vào mặt mình một .
“Xin lỗi Yên Vũ, chuyện này là lỗi của anh, em tha thứ cho anh đi.”
Nhưng điều tôi quan tâm không là chuyện đó, điều tôi là, rốt cuộc hôm đó trong phòng thay đồ đã xảy ra chuyện gì.
Bình thường tôi là người rất khó ngủ, tuyệt đối không ngủ thiếp đi trong môi trường lạ.
Huống chi là trong phòng thay đồ tồi tàn như thế.
Bạn thân cắn răng, bỗng nhiên cũng tát nốt bên mặt kia của anh ta một : “Đủ rồi Từ Dương, đến nước này rồi mà anh không chịu nói thật sao?”
Tôi nhíu mày nhìn, chỉ thấy bạn thân mắt đỏ hoe, nói: “Xin lỗi Yên Vũ, thật ra… tớ biết đứa bé trong cậu là của ai.”
09
Cô ấy cắn răng, áy náy nói: “Thật ra… chính là của Từ Minh.”
Tôi nhìn về phía bạn trai, chỉ thấy trong mắt anh ta tràn đầy đau khổ và hối hận.
Tôi hoang rồi, sao có là Từ Minh được, kiếp anh ta là người thực sự đã giết chết tôi mà.
kiếp này anh ta diễn, hay là kiếp anh ta diễn?
Bạn thân nói tiếp: “Tôi không phát hiện ra tên đã quấy rối cậu trong bể bơi đã bỏ thuốc vào cốc nước của cậu, sau đó cậu ngủ thiếp đi trong phòng thay đồ, rồi Từ Minh đã đi tìm cậu.”
“Ai mà ngờ, ai mà ngờ anh ta lại không kiềm chế được, đã lên giường với cậu.”
Từ Minh ôm , đau khổ nói: “Xin lỗi Yên Vũ, lúc đó anh bị ma xui quỷ khiến, anh không hề chuyện đó với em, nhưng em ôm lấy anh, không chịu buông, anh thời mất kiểm soát…”
Anh ta quỳ sụp xuống đất, không ngừng tự tát vào mặt mình.
“Yên Vũ, anh xin em tha thứ cho anh, sau này anh định đối xử thật tốt với em và đứa bé!”
Anh ta đánh rất mạnh, mặt đều bị tát đỏ lên rồi.
tôi đá cho anh ta một cú: “Thằng súc này.” Nhưng chỉ chốc lát sau ông nói: “Chuyện đến nước này rồi, cứ hôn sớm đi.”
Từ Minh quỳ trên đất, nước mắt nước mũi tèm lem ôm lấy chân tôi: “Yên Vũ, anh thề, anh đối tốt với em và con suốt đời.”
“Nếu em không tin đứa bé là của anh, chờ con ra, ta đi xét nghiệm ADN!”
Tôi nhìn anh ta rất lâu: “Được thôi, tôi tin anh.”
Không khí cuối cùng cũng bớt nặng nề hơn, bạn thân cũng rụt rè ôm lấy tôi: “Yên Vũ, cậu định tha thứ cho tớ, tớ không cố giấu cậu .”
Tôi mỉm cười nhẹ: “Tất nhiên rồi, cậu là bạn thân của tớ mà.”
Tôi biết, thật ra bọn đều diễn, chỉ tôi ngoan ngoãn đứa bé này ra.
Tôi lại càng tò mò, cha ruột của đứa bé là ai.
Tuy trong lòng tôi đã có một đáp án, nhưng tôi không dám tin, tôi không dám tin đó lại là người đó.
Đến buổi tối, tôi càng chắc chắn hơn về suy đoán đó.
10
Từ Minh chứng minh mình không bị bất lực, tự cởi quần rồi nhào tới tình với tôi.
Cậu nhỏ của anh ta quả thật oai phong lẫm liệt, nhưng lòng tôi thì lạnh ngắt.
Bọn thực sự lừa tôi, đứa bé hoàn toàn không của Từ Minh.
Anh ta nóng vội đè tôi xuống giường, tôi tát cho một thật mạnh.
“Anh không biết ba tháng rất nguy hiểm ? Anh tôi sảy thai sao?”
Từ Minh ôm mặt, mà không dám nói gì, kéo quần lên với vẻ tủi thân: “Anh sai rồi bảo bối, anh vào nhà vệ tự giải quyết đây.”
Anh ta vừa kéo quần ra ngoài, tôi lặng lẽ bám theo sau, nghe thấy anh ta lẩm bẩm chửi: “Mẹ kiếp, bị thằng khác chơi qua rồi còn bày đặt gái trinh.”
Tôi dựa vào tường, nghiến chặt răng.
Chốc lát sau, Từ Minh quay lại, nhưng anh ta không vào phòng tôi.
Mà là vào phòng bên cạnh — phòng của bạn thân tôi.
Tôi mở camera giám sát, thấy hai người bọn lăn lộn trên giường.
Bạn thân đấm nhẹ vào vai anh ta: “Anh gan thật đấy, không sợ Yên Vũ phát hiện ?”
Từ Minh vừa gặm cổ cô ta vừa nói: “Sợ gì chứ, cô ta chỉ là công cụ, đợi con xong là anh đá ngay!”
Bạn thân hừ một tiếng: “Anh tuyệt đối đừng cô ta biết cha của đứa bé là ai, nếu không cả hai ta đều tiêu đời, nhưng người đó, dù cô ta có chết cũng không đoán ra !”
tắt đèn, trong camera lập vang lên những âm thanh mờ ám.
Tôi rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt thấy quấn lấy nhau, tôi đến run rẩy cả người.
Thì ra hai kẻ này từ đến cuối một người đóng vai thiện, một người đóng vai ác.