Ngày tôi và em gái cùng l/y h ô.n, quay về nhà mẹ đẻ, nó hớn hở đăng trạng thái:
“Ai nói phụ nữ ly hôn về nhà mẹ đẻ là phải dùng tiền trải đường?”
“Mấy năm nay tôi không hề trợ cấp cho nhà mẹ đẻ đồng nào, tiện tay cầm hai quả quýt ăn dở là về rồi.”
“Mẹ tôi vui lắm, còn bảo sẽ nuôi tôi cả đời nữa cơ.”
Lúc nấu cơm, tôi tiện miệng kể lại chuyện này với mẹ.
Không ngờ đổi lại là một tiếng cười khẩy:
“Mẹ thấy con khá ích kỷ đấy, điểm này con không bằng em gái con. Ít nhất lúc ăn quýt nó còn nhớ tới mẹ.”
“Còn con thì sao? Có lần nào ăn thứ gì mà nhớ đến mẹ chưa?”
Tự dưng tôi thấy mọi thứ thật vô nghĩa.