Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
01
Quốc Công phủ mở yến tiệc.
Cô mẫu dặn dò ta rất kỹ: “ kinh thành, nam nhân xuất chúng không thiếu, nhưng có một người nhất phải tránh – Bùi .”
Bùi , trưởng tử của Bùi gia, là thế tử danh chấn kinh thành của Quốc Công phủ. Mẫu thân hắn là trưởng công chúa, ruột thịt đương kim Hoàng thượng.
Tuấn mỹ không ai sánh kịp, thân phận lại cao quý vô song.
Hắn là hình bóng mộng của vô số khuê các nơi đô thành.
ta thì ? Ta chẳng khác nào đám mây mờ dưới đất bùn – chẳng có điểm gì để so người ta.
Ta hiểu rõ điều đó.
Buộc chặt lại vạt áo, khoác thêm một lớp một lớp nữa.
Cuối cùng chọn một bộ y phục màu nhạt để mặc lên người.
Thế nhưng cô mẫu chưa vừa .
Ở kinh thành, người ta chuộng nét đẹp thanh tao. Nữ tử xem là kiều diễm phải mang dịu dàng, mong manh như sương mai đầu cành.
ta – mặt mày lại đậm nét yêu kiều, vóc dáng đẫy đà, mỗi bước đi lộ quyến rũ như ngọn lửa sắp bùng cháy.
Chỉ cần đứng đó, cũng như một lời mời không nói thành câu.
Cô mẫu thở dài, dùng khăn lau sạch son môi, tháo hết trâm cài trên tóc ta. Lúc ấy mới khẽ gật đầu: “ đã nhạt đi ba phần.”
Ta theo sau nhóm khuê các, bước đi chậm rãi, im lặng nở nụ cười.
Uống trà, đánh đàn – ta mỉm cười.
Ngắm hoa, làm thơ – ta mỉm cười.
Nếu không có chuyện gì bất ngờ, có lẽ hôm nay sẽ kết thúc như một ngày đoan trang nhã nhặn trọn vẹn.
nhóm đang chậm rãi rảo bước đến khu vườn hoa thì bất chợt dừng lại.
Các lần lượt đưa quạt che mặt, cười e lệ ánh lên mắt.
Ta cũng cúi đầu, tiếp tục mỉm cười như thể chẳng liên quan gì.
Chỉ không ngờ, vạt váy phía sau lại một giẫm trúng.
Chân ta loạng choạng, người đổ về phía trước, mất đà.
Trước mặt đúng lúc có một bóng người khoác áo đen tuyền, cao lớn xuất hiện.
Theo bản năng, ta vươn tay bám lấy hắn.
Nhưng oái oăm thay – hắn lại nghiêng người tránh đi.
Giữa hô hoảng loạn của đám đông, ta ngã sấp luống hoa, mùi bùn đất ẩm ướt ập vào mũi khiến ta nghẹn ngào.
Muốn khóc, nhưng lại chẳng muốn ngồi dậy.
Vài cô nương tốt bụng không ngại váy áo lấm bẩn, vội vàng đỡ ta đứng lên.
Ta cúi đầu, cười chẳng nổi.
chào hỏi rộ lên: “Bùi Thế tử.”
Ta đảo mắt, len lén theo hướng đó.
Chỉ thấy bóng áo đen kia lướt qua trước mắt, chưa kịp rõ, người đã khuất .
Cao ngạo, lẽo.
Không sai – chính là kẻ cô mẫu dặn dò ta phải tránh : Bùi .
Xem … cô mẫu đúng là đã lo quá .
02
Việc tốt thì khó khỏi cửa, nhưng chưa đến hôm sau, chuyện ta ngã vào luống hoa đã lan khắp kinh thành.
Người ta kháo nhau rằng, có một từ nhánh thân thích bên ngoại nhị phu nhân Quốc công phủ – dáng dấp như hồ ly tinh – đã toan dụ dỗ Bùi Thế tử nhưng từ chối thẳng thừng.
Ta nghe muốn tức đến phát khóc. Dụ dỗ? Lợi dụng? Ai mới là kẻ oan uổng ?
Cha ta đã bỏ gần nửa gia sản, nhờ cậy cô mẫu tìm giúp một mối hôn nhân tử tế. Nhị lão gia tuy chỉ giữ chức quan nhàn, nhưng ăn mặc dùng gì, từ tơ lụa đến trang sức quý, chẳng phải do nhà ta đưa tới?
Cô mẫu quýnh quáng chạy ngược chạy xuôi, rối rít trách mắng:
“Ta đã bảo con phải tránh thật hắn! lại nhào tới trước mặt người ta? Nếu trưởng công chúa , ta giấu mặt vào đâu?”
Ta nghe muốn phát điên. Nhào tới? Hắn là vườn hoa, hay ta là con bướm?
“Con thậm chí chưa chạm vào mép áo của hắn!”
ngực mình ê ẩm vì cú ngã, ta càng thấy oan ức bội phần.
Cô mẫu lại muốn dẫn ta sang xin lỗi. Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt lùng thờ ơ của Bùi , lòng ta đã chùn .
“Hay… hay là con quay về Lâm An đi, cô mẫu?”
“Ăn nói hồ đồ! Nếu mấy tên háo sắc dòm ngó, cha con có bản lĩnh đến đâu cũng chẳng thể bảo vệ con. Dù thế nào đi nữa, con cũng phải hôn sự tại kinh thành.”
Cô mẫu đặt chén trà , khẽ thở dài một :
“Chúng ta xuất thân thương hộ, muốn gả vào nhà quyền quý, vốn dĩ đã là chuyện khó như lên trời.”
Nói đoạn, bà đưa tay vuốt tóc mai, nét mặt thoáng chút thẹn thùng:
“Năm xưa nếu không phải lão gia vừa gặp đã đem lòng thương ta, thì ta có thể đặt chân vào Quốc công phủ này?”
Ta cúi đầu phụ họa gật gù. Nhưng dù là “vừa gặp đã yêu”, thì ông ngoại ta cũng phải đưa theo nửa gia tài làm sính lễ cho cô mẫu.
Ông ngoại là đại thương gia nổi danh khắp vùng Lâm An.
Cô mẫu liếc sang ta, chống tay lên trán, khẽ than:
“ con… gương mặt lại chẳng hợp mốt thời nay. Ta nghĩ, tìm cho con một nhà gia thế sạch, để lão gia hỗ trợ thêm ít nhiều, an ổn sống đời ở kinh thành, thế cũng đã là phúc phận .”
03
Ta không hiểu vì phải xin lỗi. Trưởng công chúa trông cũng có phần mơ hồ.
Cô mẫu liền kể từ lúc ta vào kinh, từng chuyện từng chuyện. Nói mãi cho đến việc ta ngã nhào vào vườn hoa, miệng chạm bùn đất, gây lời đồn khắp kinh thành.
Mặt ta đỏ bừng, chỉ lắp bắp gật đầu.
Bỗng có một bàn tay nắm lấy tay ta.
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên, không ngờ lại chạm phải một đôi mắt đầy cười.
Trưởng công chúa khác tưởng tượng của ta. Bà vô cùng thân thiện.
“Ta thấy cô nương họ Giang rất tốt.”
“Những lời đồn đó, để Yến ca nhi xử lý. Không thể để Giang cô nương mang oan.”
Ta sững sờ.
Cô mẫu cũng đứng hình, giọng nói lắp bắp: “Ngài không trách Diêu Nhi ?”
Trưởng công chúa xoa nhẹ tay ta, giống như đang nặn bột, mỉm cười lắc đầu:
“Nếu trách thì cũng là trách Yến ca nhi. là người một nhà, không chăm sóc cho nhau, lại để Diêu Nhi mang .”
Cô mẫu cười đến méo miệng: “Phải, phải, người một nhà.”
Trưởng công chúa hỏi thêm ta thường ngày hay làm gì.
Cô mẫu liền thao thao bất tuyệt:
“Diêu Nhi nhà chúng ta ấy à, bình thường rất thích đọc sách. 《Nữ Giới》, 《Nữ Huấn》 đọc qua.
Tay nghề may vá thì khỏi phải bàn.
Lại làm điểm tâm ngon đến mức người ta khen ngợi không ngớt.”
Ta trố mắt cô mẫu bịa chuyện, lòng đảo qua ba lần mắt trắng.
Những thứ bà nói, ta chẳng chút gì.
Nhảy tường, cưỡi ngựa, bắn cung, ta lại làm rất thuần thục.
Mẹ ta mất sớm, cha ta bận rộn việc làm ăn.
Đến khi ông nhận thì ta đã hoang dã như một nam tử.
Ta cố nhịn, nhịn mãi, cuối cùng không nhịn , lật mắt trắng ngay tại chỗ.
Trùng hợp thay, lại bốn mắt nhau trưởng công chúa.
Ta xấu hổ đến nóng bừng vành tai.
Trưởng công chúa lại che miệng cười khẽ: “Trùng hợp thật.”
“Yến ca nhi rất thích điểm tâm. Ta vừa hay, vị ma ma đắc lực nhất của ta gần không tiện, chi bằng nhờ Diêu Nhi mỗi ngày làm vài món mang cho hắn?”
Cô mẫu im lặng. Bà thoáng liếc ta mặt có phần bất an, sau đó nặng nề gật đầu: “ hay đấy ạ.”
Trưởng công chúa vỗ tay ta, nói: “Vậy thì tốt, là người một nhà.”
Cho đến khi về đến viện, cô mẫu lẩm bẩm: “Ta chỉ khách sáo đôi câu, lại thật sự bắt con làm chứ?”
Ta ngẩng đầu trời:
“Cô mẫu, trên trời có trâu đang bay kìa.”
Bà phớt lờ ta.
Bỗng hai tay bà đập mạnh vào nhau, như vừa bừng tỉnh:
“Ta hiểu !
Yến ca nhi là người thủ lễ, nghiêm trang, hắn chắc chắn thích kiểu quý nữ đoan trang, cao quý.
Trưởng công chúa là muốn con thường xuyên xuất hiện trước mặt hắn, để hắn càng thêm không thích con.
Dập tắt của con.”
Ta chẳng hề có gì hắn .
“Cô mẫu, con đi nhờ người làm điểm tâm .”
“Khoan đã! Ai làm?”
Bà trợn mắt, không dám tin: “ Đào, nàng ấy làm ngon.”
“Con tự làm!”
Ta dang tay bất lực: “Con hoàn toàn không làm.”
“Nhà họ Lâm có gia huấn: không giả dối!”
“…”
04
Hoàng hôn buông , gió đêm lẽo.
Ta cầm theo một hộp bánh hoa quế, đi thẳng đến phòng của Bùi không gặp trở ngại nào.
Gõ cửa.
Cánh cửa mở , một khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt hiện lên. Là Bùi .
Hắn mặc trường bào đen tuyền, ngoài lùng và bạc tình như thường lệ.
Hắn không mấy vui , giọng hỏi: “Có việc gì?”
Ta nuốt chút sợ hãi lòng, hành lễ:
“Thế tử mạnh giỏi.”
“Ta là… à, là cô cháu gái xinh đẹp của nhị phu nhân họ Giang.”
Hiện giờ, khắp kinh thành đồn thổi về chuyện tai của chúng ta. Hắn hẳn là ta chứ.
Bùi cau mày, chỉ “ừ” một , lộ rõ mất kiên nhẫn: “Có việc gì?”
Ta giơ hộp bánh lên, để lộ đầu ngón tay đỏ rộp vì nóng:
“Trưởng công chúa bảo, dạo gần muốn ta mang bánh cho ngài.”
“Không cần.”
Hắn lùng từ chối.
Không ngoài dự đoán.
Ta đặt hộp bánh , ngoan ngoãn hành lễ:
“Lời trưởng công chúa không thể trái, vậy ta không làm phiền Thế tử nữa.”
Nói xong, quay người rời đi.