Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
05
Dù trưởng công chúa có ý gì, với tính tình lạnh nhạt, cảm của Bùi Tịch, chắc chắn sẽ không có liên hệ gì với ta.
Hắn đã từ chối, mọi chuyện coi như ổn thỏa.
Ta mãn nguyện chìm vào ngủ.
Không ngờ lại mơ thấy một .
Trong , dường như ta đang ở một đình nhỏ.
Cảm giác nóng bức không chịu nổi bao trùm khắp người, khiến ta mềm nhũn, tựa vào một nhân.
Hắn không nhúc nhích, nhưng hương lạnh thoang thoảng từ người hắn lại mạnh mẽ hấp dẫn ta.
Ta không kiềm chế được, vòng tay lên cổ hắn.
Từ kẽ môi phát ra những âm thanh mềm mại, yếu ớt:
“Ưm… khó chịu quá.”
nhân chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Ta được đằng chân lân đằng đầu, trèo lên đùi hắn, sốt ruột đẩy vào eo hắn:
“Ngọc bội này, phiền chết được.”
Cổ tay ta bị hắn giữ .
“Xuống.”
Giọng nói lạnh lùng này, nghe rất quen.
Nhưng ta đang cùng khó chịu, chẳng thèm quan , cứ thế dán vào người hắn.
Đôi môi tình lướt qua yết hầu của hắn.
nhân dường như không chịu nổi nữa.
Bất chợt, hắn ôm ta vào lòng, giọng khàn đặc:
“Muốn dễ chịu không?”
Ta tủi thân đến mức gật đầu liên tục:
“Ưm… muốn.”
Hắn trầm mặc một lúc, rồi nói:
“ ta.”
Ta mơ hồ, thốt ra một tiếng:
“Hả?”
“ ta.”
nhân chăm chú nhìn ta, giọng đầy dụ dỗ:
“ ta, nàng sẽ thoải mái .”
Trước mắt ta như phủ một tầng sương mỏng, không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ thấy đường nét tuấn tú tái nhợt thoáng quen thuộc.
Ta bám lấy cổ hắn, áp môi lại gần.
Chạm nhẹ rồi rời.
Cảm giác lành lạnh, rất thoải mái.
Nhưng vẫn không đủ.
Ta bật khóc:
“Ta vẫn khó chịu.”
nhân trầm giọng “ừ” một tiếng, giữ lấy cằm ta, áp môi xuống.
Hắn dễ dàng tiến sâu, môi lưỡi giao hòa, hơi thở ta bị cướp đoạt.
Ta không thở, tay yếu ớt đẩy hắn, lại bị hắn siết .
“ …”
Trong giọng thì đầy si mê, ta bất chợt tỉnh táo.
Mở mắt ra, thấy rõ khuôn mặt người trước mặt.
Bùi Tịch!
Ta hét lên:
“Á!”
Giật mình tỉnh .
Tim đập loạn xạ.
Có lẽ xuân đã về.
Những chuyện tình ái trong mấy cuốn thoại bản từng lén đọc bắt đầu hiện lên trong .
Ta nhẹ nhàng xoa ngực.
Không sao, không sao.
06
ấy, ta hoảng hốt suốt một thời gian dài.
Không dám tin vào điều đó.
Ta lại mơ xuân tình.
Đối tượng là Bùi Tịch.
Bùi Tịch – kẻ không hiểu phong nguyệt, chẳng vướng bụi tình.
Ta thật sự nên thành thân rồi.
Không nhịn được, ta ngấm ngầm ám chỉ trước mặt cô mẫu.
Cô mẫu vừa trách ta không biết xấu hổ, vừa trấn an rằng ta cứ yên .
Bà đã có kế hoạch của riêng mình, nhất định không phụ lòng phó thác của cha.
Ta hài lòng quay về tiếp tục lười biếng.
Chỉ có một điều không hay.
Hằng ngày ta phải tự tay làm bánh điểm , đó đem đến Bùi Tịch.
Nhưng cũng không quá tệ.
Ta sai Tiểu Đào dò la.
Những chiếc bánh ấy đều bị thị vệ của hắn xử lý, hắn chẳng hề đụng đến.
Vì , mỗi ngày ta chỉ giao hộp bánh thị vệ của hắn, như điểm danh, thậm chí không gặp mặt Bùi Tịch.
Nhưng hôm lại xảy ra bất ngờ.
Bùi Tịch ra từ thư phòng.
Hắn nhìn thấy ta, sững lại, ánh mắt chậm rãi dời xuống, dừng ở đôi môi ta.
Ta cầm hộp bánh, mỉm cười nhẹ nhàng với hắn.
“Thế tử, hôm ta làm món bánh hoa quế mà ngài yêu thích nhất.”
Ai biết hắn thích thứ gì chứ. Dù sao hắn cũng chẳng ăn.
Quả nhiên, hắn hoàn toàn không để ý đến hộp bánh hoa quế, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Trong lòng ta âm chế giễu: Thiên chi kiêu tử, tài trí người, mà trí nhớ lại kém như .
Nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười tươi:
“Ta là cháu gái xinh đẹp của nhị phu nhân họ ở Quốc công phủ.”
“Ta hỏi tên.”
Ta chớp mắt, đối diện với ánh mắt lạnh lùng dò xét của hắn.
“ .”
Ánh nhìn của Bùi Tịch đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Dường như có chút kinh ngạc, mơ hồ, không hiểu nổi?
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng, tình, lại thoáng lộ ra nhiều cảm xúc đến .
Ta âm đảo mắt trắng trong lòng.
07
Cô mẫu nhận được thư từ cha ta.
Có biến cố xảy ra, việc định sự của ta phải gấp rút hoàn thành.
Bà chọn ra một chiếc váy nho nhã màu vàng nhạt.
“Ban đầu muốn từ từ tính toán, giờ thì không chờ thêm được nữa. thì chẳng giấu giếm, nếu gặp được người thích vẻ ngoài và dáng vóc này của con, tự nhiên là tốt nhất.”
Nói xong, bà mạnh tay rút bỏ dải ngực của ta.
Ta chỉ cảm thấy như được thở phào nhẹ nhõm.
Cô mẫu chỉ huy nha hoàn xoa bóp, tắm rửa ta cẩn thận.
Ngẩng đầu nhìn lại, người trong gương đồng hiện lên với mái tóc đen óng, làn da trắng mịn, gương mặt tròn với đôi má hồng như hoa đào, đẹp đến nao lòng.
Nhưng ngực tròn đầy, thắt lưng thon nhỏ, khiến dáng người ta nhìn thế nào cũng không thuận mắt.
Ta thoáng tự ti, định mở lời, thì đã bị cô mẫu kéo ra khỏi viện.
người thẳng đến cửa phủ.
Đúng lúc Bùi Tịch đang đứng trước bậc thềm.
Hắn nhàn nhạt quét mắt nhìn ta, đó chào cô mẫu:
“Nhị thẩm ra ngoài sao?”
Cô mẫu lập tức nở nụ cười đầy vẻ được ưu ái:
“Yến ca nhi về rồi à. Hôm nhàn rỗi, ta đến Thanh Vân Tự một chuyến.”
Bùi Tịch gật đầu, nhường đường.
Lên xe ngựa, cô mẫu vẫn thì :
“Hôm thật lạ, hắn lại quan đến ta. Đúng là người một nhà, thân thiết thật.”
Ta chẳng có trí nào để nghe chuyện phiếm của bà.
tay ta khoa trương nâng ngực, mặt đầy ưu sầu:
“Cô mẫu, hay là lại . Vừa nặng nề, vừa xấu.”
Bà trừng mắt, mạnh tay gạt xuống:
“ gì mà ! Dù có xấu cũng phải gặp được tương lai phu quân của con.”
Ta ngẩn người.
Bà gật đầu:
“Đúng, hôm dẫn con gặp mặt.”
Không phải chứ?
Sao không nói sớm để ta chuẩn bị kỹ càng!
Thật là khiến người ta tức chết mà!
Đến sân của chùa, cô mẫu ấn ta ngồi xuống một chiếc bàn đá:
“Con cứ ngồi đây, để người kia xem qua, ta sẽ quay lại đón con.”
Ta: “???”
“ con nhìn hắn thế nào?”
“Hắn nhìn con là đủ rồi.”
Ta ngơ ngác.
Cô mẫu vỗ tay ta đang che trước ngực:
“Che che đậy đậy, càng gây chú ý .”
Ta chán nản đếm kiến trên bàn đá.
“ tiểu thư.”
Một giọng nói từ phía khiến ta giật mình.
Quay lại, trước mặt là một tử mặc trường sam trắng, phong thái nho nhã.
“Ta là Thẩm Ngọc, mạo phạm rồi.”
Hắn mỉm cười, cúi người hành lễ.
Ta đứng dậy đáp lễ, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn hắn.
Hắn đỏ vành tai, nói:
“Ta nghĩ, tiểu thư cũng nên nhìn qua ta một chút.”
Ta chợt hiểu ra.
Thì ra là đối tượng gặp mặt hôm .
Hắn có vẻ hài lòng với ta.
Ta cũng đỏ mặt, mỉm cười:
“Thẩm công tử, hân hạnh.”
Cô mẫu quả thật tinh mắt.
08
Thẩm Ngọc là một người trong kinh thành, là cử nhân trẻ tuổi, tiền đồ rộng mở.
Chỉ tiếc gia đình hắn chỉ mẹ góa, không giàu có.
Nhưng ta thì giàu mà. Có nói, ngoài tiền tài, ta chẳng gì .
Cô mẫu vốn không kỳ vọng nhiều, nhưng không ngờ Thẩm Ngọc lại cùng hài lòng với ta.
Nghĩ đến vẻ ôn hòa, nhã nhặn của hắn, ta cũng thấy không tệ.
Cô mẫu mừng rỡ viết thư hồi đáp cha ta, bàn bạc chuyện định sự.
Chuyện lớn sắp giải quyết, trạng ta cũng trở nên thoải mái .
Ngay việc mang bánh đến Bùi Tịch, ta cũng thấy nhẹ nhàng hẳn.
Chỉ là…
Không hiểu sao, ta lại tình cờ chạm mặt hắn.
Bùi Tịch đứng thẳng người ở cửa, chân mày hơi nhướng lên, dường như cười nhạo.
Ta khựng lại, cảm thấy mình hoa mắt.
Hắn lùi lại một :
“Vào .”
“Cầm theo hộp bánh của cô.”
“!!!”
Trong đầu ta vang lên hồi chuông báo động.
Ta ôm hộp bánh, từ chối:
“Ta sợ làm phiền thế tử.”
Lần này ta chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Khóe môi Bùi Tịch hơi nhếch lên.
“Không phải mỗi ngày cô đều làm món bánh ta thích nhất sao? cô nương thật vất vả.”
Ánh mắt hắn lướt qua hộp bánh trong tay ta.
Hắn chậm rãi nói tiếp:
“Ta vừa có được một vò rượu ngọt, dùng với bánh của cô nương, hẳn là rất hợp.”
Ta giật mình, lùi lại :
“Không , không đâu. đều ngọt, ngấy lắm.”
Bùi Tịch sải ba dài đến trước mặt ta, lấy hộp bánh từ tay ta.
Ta hoảng hốt đưa tay giành lại.
Hắn theo phản xạ giơ hộp bánh lên cao.
Ta không đề phòng, đâm sầm vào lồng ngực cứng như đá của hắn.
Kể từ hôm đó, ta không ngực nữa.
Cú va chạm này thật sự không nhẹ, trước ngực mềm mại bị ép đến biến dạng.
mũi lẫn miệng ta đều đau nhói.
Bùi Tịch lùi lại nửa , ánh mắt không tự chủ mà dừng xuống ngực ta.
Nước mắt ta ngân ngấn, ôm mũi kêu la oai oái.
Hắn mím môi, đôi tai đỏ ửng – điều hiếm thấy ở người luôn điềm tĩnh như hắn.
“Xin lỗi.”
Ta tranh thủ giật lại hộp bánh, ôm rồi chạy biến.
09
Ban ngày giành lại hộp bánh từ miệng hổ. Đêm xuống, ta lại mơ thấy một .
Lần này, bối cảnh là một tân phòng xa hoa.
Ta đang quỳ ngồi trên giường.
Mặc ngủ đỏ thẫm, lớp lót bên trong mỏng manh hiện rõ.
Ta thẹn thùng ngước nhìn.
Người đàn ông không kịp né ánh mắt ta, bốn mắt nhìn nhau.
Bùi Tịch!
Ánh mắt hắn rũ xuống, đầu ngón tay thô ráp mang theo vết chai nhẹ nhàng lướt qua má ta, từng chút từng chút một trượt xuống.
Ta theo bản năng lùi lại, nhưng hắn lại nghiêng người tới gần , một tay giữ lấy ta, một tay chậm rãi cởi ngủ của ta.
Cảm giác lành lạnh ập tới.
Ta thức nép vào lòng hắn.
Ngón tay hắn mân mê dây buộc trên lót, giọng bình thản:
“Cởi ra.”
Ta vừa thẹn vừa bối rối, mím môi không đáp.
Bùi Tịch không vội, chỉ bình tĩnh nhìn ta.
Giằng co một lúc, hắn buông tay, nhàn nhạt nói:
“Nàng không muốn động phòng thì thôi .”
Làm gì có chuyện tân mà không động phòng?
Ta vội túm lấy tay hắn, luống cuống nói:
“Ta cởi.”
Rồi ngượng ngùng cúi đầu:
“Nhìn không đẹp lắm.”
Giọng hắn vẫn điềm tĩnh:
“Không sao.”
“Nàng và ta đã thành thân.”
Ta hít sâu một hơi, nghiêng người né ánh mắt thẳng thừng của hắn.
Nâng tay, tháo dây buộc bên hông.
Lớp trước ngực lập tức buông xuống, làn da cảm nhận cái lạnh rõ ràng.
Nén lại cảm giác xấu hổ đến tận cùng, ta nhắm mắt.
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Một lúc , bàn tay của Bùi Tịch chậm rãi đặt lên người ta…
Ta kìm nén từng cơn run rẩy, cắn môi đầy tủi hổ.
“Thật không đẹp.”
Hắn khàn giọng, nói như trách móc.
“Rất đẹp.”
“Phu quân rất thích.”
Trong phút chốc cảm xúc dâng trào, Bùi Tịch cúi đầu thì bên tai ta, giọng khàn khàn:
“ , phu quân thật sự muốn… nuốt trọn nàng.”
đầu óc ta tê dại.
Trong cơn kinh ngạc tột độ, ta choàng tỉnh.
Ngồi dậy, xoa ngực mình, trấn an bản thân.
Không sao, không sao.
Nhưng lần này, lòng ta không cách nào yên ổn được nữa.