Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Tôi sững .

Thì ra trong suy nghĩ của cậu, mọi thứ là như .

Tôi sự không biết cậu ấy trải qua những gì… mới ra như hiện tại.

“Thời Vũ, cậu học giỏi như , tôi trả tiền là để… cậu dạy kèm tôi!”

Trong cậu ấy vẫn còn sự cảnh giác, như thể giới chưa từng gửi tới cậu một chút thiện ý.

Tôi hít sâu, rồi chìa tay ra, cố nở một nụ cười.

quen nhé. Tôi là Phù lớp B, Phù trong giúp đỡ, trong hoa phù . Ba tôi bảo tôi cười lên trông giống .”

Thời Vũ chỉ chạm nhẹ tay tôi một .

“Thời Vũ, lớp A.”

Tôi dẫn cậu về nhà.

Một lúc sau ba tôi cũng về.

Ba đeo dây chuyền vàng to hơn dân rapper, bụng bự quấn bằng thắt lưng đầy logo sang chảnh.

chân đều như đang hét lên: “Tôi là nhà giàu mới nổi!”

Quả , nhà tôi sự là nhà giàu mới nổi.

Nên đám bạn trong trường c.h.ử.i tôi là con nhà giàu mới nổi, tôi chẳng bao cãi.

Tại họ c.h.ử.i đúng .

ra tôi cũng chẳng thấy có gì xấu.

Bao nhiêu muốn mơ không mơ được cơ .

Ba thấy Thời Vũ thì vui lắm.

“Chào cậu học sinh nhỏ!”

Ba vỗ ngay một lên vai Thời Vũ cậu ấy ho sặc sụa.

Tôi tá hỏa:

“Ba!!”

Chương 2

Tôi vừa đưa nước vừa vỗ lưng chỉnh nhịp thở cho Thời Vũ, còn an ủi:

“Thời Vũ, đừng giận, ba tôi không cố ý đâu, ông ấy chỉ… hơi mạnh tay thôi.”

Lỡ cậu ấy ghi thêm tên ba tôi vào danh sách xử lý trong tương lai là tiêu ngay.

Nếu giới nuôi heo sẽ mất đi một ngôi sao sáng.

Thời Vũ ho đỏ mặt, nhưng vẫn lắc :

“Không sao… không sao.”

Ba kéo tôi ra một góc, nghiêm túc hỏi:

“Con gái, con chưa bao đưa bạn về nhà. đây còn là con trai nữa. con nãy căng thẳng như … chẳng lẽ con…”

Ba nháy .

Tôi rất biết điều gật :

“Vâng, con thích cậu ấy.”

nên ba nuôi cậu ta khỏe mạnh, trắng trẻo mũm mĩm, nghe chưa!”

Ba lập tức đưa tay lên trán tạo kiểu chào:

“Rõ, tiểu thư!”

Trong chuyện nuôi nấng, tôi luôn luôn có niềm tin tuyệt đối với ba tôi.

Hồi còn ở quê, ba nuôi heo giỏi mức làng gọi ông là Soái ca nuôi heo.

Heo bán ra chưa con nào dưới 150 ký.

Rồi có lần trong nhà bắt được vài con lạ, ba tùy tiện rải cám… liền sinh sôi để con đầy sân.

ba định bữa hầm thì có nhiều phố kéo xe tới.

Hóa ra không tầm thường là chim trĩ bụng đỏ quý hiếm!

Chuyên gia nuôi một là c.h.ế.t một. Về tới nhà tôi, thì bầy.

trở đi, ba thứ gì cũng nuôi.

Nuôi tới mức bây nhà tôi mở mấy chục vườn thú trên toàn quốc.

Động vật thường đem nuôi cho heo rồi nhân giống ra một nùi.

Loài quý hiếm nuôi tới mức gần xâm lấn qua các loài khác.

Mấy thứ khó như còn ba trị được.

một Thời Vũ bé xíu thì khó được ba tôi chắc?!

Thời Vũ cho rằng mình đây là để gia sư cho tôi.

nên cậu ấy nghĩ rằng nhận tiền, thì việc cho ra trò.

, vừa ngồi vào bàn cơm, cậu trải sách vở ra, chuẩn giảng bài cho tôi.

Trong lúc cậu ấy không để ý, tôi nhanh tay ôm nguyên đống đề cương với sách tham khảo ôm sang chỗ khác.

Thời Vũ quay , phát hiện tờ đề vừa đặt xuống biến mất sạch.

Cậu cúi tìm, thậm chí còn thò tay sờ dưới mặt bàn.

Tôi vội giải thích:

“Nhà tôi coi bàn ăn là nơi thiêng liêng nhất, sách vở thi cử không được phép ô uế nó.”

Lý do kỳ cục mức Thời Vũ tôi chăm chăm như đang nghiêm túc phân tích xem não tôi cấu tạo bằng nguyên tố gì.

cậu ấy còn chưa kịp lấy tập bài mới, thì ba tôi bưng đồ ăn lên.

Ba tôi tay trái một tô tôm Long Tỉnh, tay vi cá kho vàng óng, vừa hô:

“Ăn cơm thôi!” – vừa đặt lên bàn.

Ba còn nháy với Thời Vũ:

dặn rồi, con không ăn thịt heo, nên hôm nay là bữa tiệc không heo!”

tên vừa nghe biết là ba nghĩ ra.

hai trên bàn, Thời Vũ ngẩn một lúc rồi lắp bắp:

“Những này… có hơi nhiều quá không?”

Chắc cậu ấy các cách đựng đồ ăn bằng thau inox của ba dọa sợ.

Tôi còn chưa kịp giải thích thì các cô giúp việc xếp hàng bưng lên đồ ăn, nồi niêu gõ chan chát.

“Vịt quay Bắc Kinh một phần!”

“Phật nhảy tường một thố!”

“Dê quay một con!”

Tôi cảm giác Thời Vũ dọa ngẩn luôn.

ăn được dọn lên trước mặt cậu ấy liên tục.

Con gì bay được, chạy được, bơi được… đều có mặt đầy đủ.

Thời Vũ quay tôi, ánh tràn đầy kinh ngạc.

Tôi lắc lắc mấy tờ đề trong tay:

“Thấy chưa, tôi đâu có sai! Tài liệu học không thể để lên bàn vì bàn hết chỗ rồi!”

Thời Vũ cau mày, cậu ấy hoàn toàn tôi đ.á.n.h cho rối não.

Bình luận bày ùa lên:

“Haha nữ phụ này đi sai kịch bản rồi! Giai đoạn này nam chính gần như không đụng nổi đồ mặn!”

“Còn bày nguyên một bàn thịt cho cậu ấy nữa!”

“Bộ nghĩ chứng chán ăn dễ chữa hả? giới này chỉ có nữ chính là được thôi!”

Thời Vũ vừa định mở miệng thì tôi lập tức bật dậy:

“Khoan! Tôi biết cậu sắp gì!”

Tôi quay sang ba, ánh chưa bao nghiêm túc .

“Ba, ĐỔI !”

Mười phút sau, bàn ăn biến một khu rừng xanh.

Tôi nâng đũa bằng hai tay đưa cho Thời Vũ, cười tự tin:

“Thời Vũ, chọn cậu thích đi!”

Đùa sao, nhà tôi là dân nuôi heo chuyên nghiệp, thiếu gì rau củ chứ?!

Hôm , Thời Vũ chỉ ăn được vài miếng rau.

Còn ba tôi với tôi ăn một bụng cỏ.

Còn các cô giúp việc thì ăn hết nguyên mâm Mãn Hán toàn thịt ở bếp.

Thời Vũ ăn rất chậm, từng miếng nhỏ xíu, cậu ấy cau mày, như nuốt cũng rất khó khăn.

Lúc cậu ra về, tôi cứ chằm chằm cậu ấy.

Cậu bước một bước tôi kè một bước.

Tôi sự sợ cậu ấy phun ra hết mấy lá rau vừa nuốt.

Cuối cùng, trước đi, Thời Vũ nhịn không được hỏi tôi:

“Phù , mấy câu nãy cậu là… đúng không?”

Tôi đơ .

Tôi nhiều quá rồi, câu nào cơ??

Thời Vũ hít sâu một hơi, những ngón tay thon dài siết nhăn mép áo đồng phục.

Ánh né tránh, căng thẳng mức sắp đổ mồ hôi:

“Cậu … cậu thích tôi… là sao?”

Không ổn rồi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương