Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chuyện giúp đỡ bạn học chẳng lẽ sắp biến thành yêu sớm?
Khi tôi đang lo lắng phải trả lời thế nào thì luận bay lại xuất hiện.
“Ôi trời, phụ định nhân cơ hội tỏ tình à? Cô đâu phải , xía vào làm gì cơ chứ!”
Đúng ha, tôi đâu phải .
Giờ thừa nhận, kiểu gì cũng bị Thời Vũ từ chối thẳng mặt.
Nhưng luận lại đổi giọng.
“Nhưng nam rất thiếu tình thương! Cho nên một chút tình cảm phụ cũng thể cứu rỗi ảnh!”
Ờ thì câu cũng lý.
Tôi nhìn thẳng vào Thời Vũ, cố đọc tâm tư từ mắt cậu ấy.
Ừm… phần lạnh nhạt, bốn phần lơ đễnh, phần khẩn trương, và mười phần mong đợi?!
Thôi được rồi, nếu cậu ấy cần tôi đến thế thì tôi…
“Đúng! Tôi cậu. từ đầu nhìn thấy cậu, tôi đã rồi!”
Chương 3
Tôi tự thấy mình trả lời rất đỉnh.
Nhưng Thời Vũ lại nhíu mày, ánh mắt lạnh xuống.
“Xạo!”
Cậu quay lưng bỏ đi .
luận thì cười nhạo ầm ĩ:
“Haha đồ ngu phụ! đầu gặp Thời Vũ bị dìm đầu vào khay cơm, t.h.ả.m thế, !”
gặp đầu tiên ấy, cậu t.h.ả.m hại, rách rưới, chẳng sẽ một người yếu thế vậy.
Nên dĩ nhiên cậu không tin lời tôi.
Hàng rào cảnh giác cậu ấy vừa hạ xuống tí xíu lại bật thẳng lên đỉnh rồi.
…
Hôm sau đi học, tôi và Thời Vũ gặp ngoài hành lang.
Khi tôi chưa kịp chào hỏi thì người tạt cả xô nước vào người cậu.
Áo đồng phục mới giặt sạch thơm xà phòng lại dính đầy hôi thối.
Đám người nín thở, bóp mũi cười:
“Thời Vũ! Đừng mang cái khu ổ chuột tới được không?”
“Đúng rồi đấy, đồ sâu mọt! Không biết tắm à?”
Giáo viên tới, nhưng lại không phạt kẻ gây chuyện, quay sang trách Thời Vũ.
“Thời Vũ, em làm trò gì vậy? Đây là nơi nào hả? Mau về đi! Đừng làm bẩn học!”
Thời Vũ đứng yên một chỗ, hàng mi rũ xuống.
Dù người nói gì, làm gì, cậu cũng chẳng phản ứng.
Chuông vào học vang lên, cậu chỉ lặng lẽ xoay người, kéo lê bước rời đi.
Đám lại cười đùa, khoác vai , bàn chuyện làm sao ức h.i.ế.p cậu tiếp hay trưa nay ăn gì… chẳng quan tâm cảm giác người bị nhục mạ.
Tôi chịu hết , chạy theo.
“Thời Vũ!”
Cậu không quay lại.
Tôi đuổi lên, kéo tay cậu định lôi ngược lại.
“Đi! Tạt nước lại cho tụi nó!”
Thời Vũ rút tay , thản:
“Không sao. Tôi quen rồi.”
luận vừa thương vừa tức:
“Trời ơi nam đáng thương! Chỉ vì học giỏi vào bị bắt nạt.”
“Cậu ấy không thể bỏ đi được, vì học bổng hàng là nguồn sống duy nhất cậu ấy.”
“Không trách được về sau cậu ấy thành công rồi trở lại trả thù! Bị hành suốt gần rồi gì!”
Thời Vũ tiếp tục cố chấp đi về , tôi cũng cố chấp đi theo.
Đi ngang một tiệm tạp hoá, chủ đang bán rẻ món đồ lòng từ hôm qua.
Thời Vũ ghé lại, móc tệ mua một hộp.
Chỉ mới ngửi chút , cậu đã lao sang thùng rác nôn khan.
“Tôi tưởng cậu không ăn được ?”
Thời Vũ im rất lâu rồi mới khẽ nói:
“Bác sĩ bảo, bà cần ăn thịt. Đây là thứ duy nhất tôi mua được.”
…
Hôm tôi mua một con vịt, mang lên đưa cho Thời Vũ đem cho bà ăn.
Thời Vũ không cho tôi vào .
Nhưng tôi vừa xoay người thì thấy bà Thời Vũ đang ngồi dưới tầng.
Bà nhìn thấy tôi, vẫy tay gọi, rồi trò chuyện đôi câu.
Bà kể, hồi nhỏ Thời Vũ thường xuyên đ.á.n.h đập mẹ con cậu.
Mẹ cậu chịu không nên bỏ đi.
Sau cậu cưới một người khác.
Cả hai đều chê Thời Vũ là phiền phức, ăn bám.
Người mẹ kế thì càng đáng ghét hơn, bà xem mỗi miếng cơm cậu ấy ăn đều lấy bà .
Thế nên bà bắt đầu ép Thời Vũ ăn đồ lòng nấu không chín mỗi ngày.
Chịu không nữa, Thời Vũ chạy về với người bà sẵn sàng chăm cậu ấy.
Từ trở đi, cậu không thể đụng vào thịt nữa, và bắt đầu mắc chứng chán ăn.
Từ trong căn chung cư cũ nát không cách âm, lại vang lên tiếng nôn khan bị đè nén Thời Vũ.
Bà thở dài:
“Bây giờ bệnh nó nặng rồi. Chỉ cần ngửi thấy thịt là chịu không .”
Tôi nắm tay bà, trấn an:
“Bà yên tâm đi! Cháu nhất định sẽ nuôi Thời Vũ thành cậu bé trắng trẻo, mũm mĩm cho bà xem!”
…
Sáng hôm sau, tôi định sang lớp A tìm Thời Vũ.
Nhưng lớp lại đang náo loạn.
Tên côn đồ trong lớp giơ một túi lòng tanh hôi từ ngăn bàn, gầm lên:
“ làm?!”
Không lên tiếng.
Hắn xông thẳng tới chỗ Thời Vũ, túm cổ áo cậu:
“Là mày đúng không, đồ sâu mọt!”
Thời Vũ không những không sợ, khẽ nhếch môi cười:
“Đúng.”
là đầu tiên cậu chủ động phản công.
Tên định đ.á.n.h, nhưng Thời Vũ rút con d.a.o gọt b.út chỉa lên cổ mình:
“Dám động vào tao nữa thử xem, tao liền c.h.ế.t tại đây!”
Tên kia sững lại, lập tức buông tay, lùi lại mấy bước.
Ở ngôi , cũng thế lực.
Nhưng cũng không đứa nào dám dính tới mạng người.
Cả lớp A im phăng phắc c.h.ế.t.
Thời Vũ cứ thế, cầm con d.a.o kê sát cổ, bước khỏi lớp.
Cậu leo lên sân thượng, đi đến mép mái.
Gió thổi mạnh làm áo cậu phất phơ. Tôi hoảng loạn hét:
“Thời Vũ! Đừng nhảy!”
Thời Vũ quay người lại, mặt không chút cảm xúc:
“Cho tôi một lý do.”
Tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ, rồi gào lên:
“Vì tôi cậu!”
Khóe miệng cậu khẽ nhếch:
“Đồ nói dối.”
Tôi lao tới, níu vạt áo cậu:
“, Thời Vũ, cậu biết đầu chúng gặp là khi nào không?”
Thời Vũ cố gỡ tay tôi nhưng không trả lời.
“Thật , tôi quen cậu từ nửa trước rồi.”
Cả người Thời Vũ khựng lại, mắt mở to, đầy ngạc nhiên và bối rối.
Nửa trước, tôi vì bị bắt nạt ở cũ, nên chuyển tới đây.
Trước ngày nhập học, đưa tôi cả xấp thẻ phụ, dặn với vẻ nghiêm túc:
“Kết bạn hay nuôi cũng giống , cứ cho ăn nhiều là được!”
Vậy nên ngày đầu vào , tôi đã bao trọn cả lớp tới hàng đắt nhất thành phố.
Cả lớp vỗ tay reo hò, mấy đứa vừa nói xấu về ngoại hình tôi cũng im bặt, rồi hét:
“Hoan nghênh bạn mới!”
Lớp bên cạnh hỏi vì sao không bao luôn bọn họ, họ bảo cùng là học sinh thì không nên thiên vị.