Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi chẳng chớp mắt đồng ý luôn.
Ăn của rồi miệng cũng mềm,… cũng ngại không dám chống đối!
Chỉ là, đó có một không chính là Thời Vũ.
Cậu ngồi cuối , mắt cửa sổ.
Xung quanh là tiếng ồn ào của đám con nhà giàu.
Còn Thời Vũ lại như một đám mây đen lạc vào trời xanh.
Rồi bất ngờ, cậu quay lại ánh mắt chạm vào tôi.
Chỉ một giây ấy thôi, tôi liền biết… cậu là đồng loại với tôi.
…
Chương 4
“Đồng loại?”
Thời Vũ bật khẩy:
“Cậu là tiểu thư nhà giàu. Còn tôi chỉ là nghèo dựa vào điểm vào được đây. có thể là đồng loại được?”
Tôi không đáp, kéo tay áo lên, để lộ phần da ở cánh tay.
Những vệt rạn chằng chịt chính là lý do tôi từng bị nhạo.
“Hồi nhỏ, ba tôi bận nuôi heo, nuôi gà, nên thuê trông tôi. Cô phát hiện chỉ cần tôi ăn là tôi sẽ ngoan, thế là cứ nhồi nhét đủ thứ vào miệng tôi.”
“Lớn lên, tôi luôn là béo nhất . Bạn cùng tôi, trêu tôi, bắt nạt tôi. Họ còn chơi cưỡi ngựa trên lưng tôi, hoặc ép tôi khom xuống bục nhảy…”
Tôi thẳng vào Thời Vũ, nghiêm túc:
“Thời Vũ, chúng giống nhau một trăm phần trăm. Chỉ là tôi bơi được lên bờ, còn cậu vẫn đang chìm.”
Thời Vũ khụy xuống, bất giác đưa tay chạm nhẹ vào những vệt rạn nổi bật của tôi.
Tôi đưa tay ôm lấy bàn tay ấy.
Ngón tay cậu quá gầy, từng đốt xương hiện rõ.
“Đừng sợ. Tôi sẽ kéo cậu lên.”
“ không?”
“! Tin tôi .”
“Vậy… tôi tin cậu một lần. Chỉ một lần thôi.”
Sự tin tưởng của cậu ấy quý như báu vật.
Nó khó có được cũng rất dễ vỡ.
Tôi khẳng định:
“Chỉ một lần là đủ.”
Tôi kéo cậu đứng dậy, rời khỏi mép sân thượng.
ngay trước mặt Thời Vũ, tôi nghiêm túc niệm bùa:
“Hum la hum la! Chuyển hết năm mươi ký mỡ tôi giảm qua cho Thời Vũ!”
Thời Vũ ngạc nhiên bật :
“Cậu định hiến tế à!”
“Cậu gì vậy, chúng là bạn có thể hại cậu được. Đây là hiến tặng miễn phí. Cậu gầy quá rồi, tăng cân lên!”
“Tôi có thịt .”
“Chút xíu đủ? , đứng cạnh cậu tôi rất tự ti. tôi như một cái cột còn cậu là cây sợi tăm.”
“Cậu không cột, nhưng tôi sự là một cây tăm mỏng họ chê bai.”
“Vậy theo cậu, cột hay tăm tốt hơn?”
“ cột. Trông vững vàng hơn.”
…
vừa vừa cãi nhau líu ríu không dứt.
Đến lúc sắp chia tay, tôi rụt rè hỏi:
“Cậu… có thể hứa với tôi một chuyện không? Cậu chịu khó tập luyện ăn uống trở nên?”
Thời Vũ khẽ gật .
Tôi vẫn thấy chưa chắc chắn, nên lấy hết can đảm, dùng ngón tay vòng quanh cổ tay cậu:
“Cậu ăn đến khi nào cổ tay cậu ngang bằng với tôi.”
Thời Vũ ngập ngừng, rồi cũng đưa tay đo thử vòng tay tôi.
Cậu chớp mắt liên tục, rồi nhắm mắt lại, khí thế như liều c.h.ế.t:
“Được. Tôi sẽ cố. À đúng rồi, tôi không định nhảy đâu. Tôi chỉ lên ngắm cảnh thôi.”
“Cậu…!!!”
…
Từ nhỏ đến lớn, Thời Vũ là bá, gì cũng nhanh, gì cũng giỏi.
Lần , cậu lại như một trẻ, bắt … cách ăn cơm.
chúng tôi ngồi trong căn tin, tôi căng thẳng cậu ăn từng miếng.
Thời Vũ còn căng thẳng hơn tôi nữa, tay cậu gắp thức ăn khẽ run.
Thấy cậu ăn được ba miếng, tôi liền thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng chỉ giây sau, Thời Vũ bật dậy, chạy tới thùng rác nôn thốc nôn tháo.
Nôn xong, cậu quay lưng lại, không chịu tôi, còn vẫy tay hiệu để tôi rời .
Tôi hiểu, cậu ấy không muốn tôi thấy dáng vẻ thê t.h.ả.m của mình.
Tôi quay lại bàn, món cậu gắp.
Một đĩa rau cải xào tưởng như thanh đạm nhưng dầu mỡ quá nhiều.
Tôi đưa lên mũi ngửi, đúng là nấu bằng mỡ heo.
Trong căn tin, toàn đồ mặn.
Món là nhẹ nhất rồi.
Tôi thở dài.
Khi Thời Vũ quay lại, tôi cúi xin lỗi:
“Xin lỗi… là tôi nóng vội quá.”
Bình luận lại túa :
“Haha, nữ đúng là nữ ! chữa nổi bệnh của nam chính!”
“Nồi nào úp vung nấy, nam chính với nữ chính, nữ về với nam !”
Tôi nghe tức muốn xì khói.
Ai cho mấy tự ý phân phối CP vậy hả?!
tôi tại chỉ được ghép đôi với nam ?!
Tôi thích ai ghép với đó!
Cùng lắm tôi với nữ chính lập CP luôn cho biết mùi!
Thời Vũ thấy tôi giận, liền luống cuống c.ắ.n môi:
“Lỗi là của tôi. , đừng tức. Tôi ăn tiếp. Tôi ăn ngay!”
Cậu vừa vừa cầm đũa, gắp đồ ăn lên cố nuốt mạnh.
Nhưng thức ăn còn chưa vào miệng, phản ứng nôn dồn lên.
“Không không không!!”
Tôi giật đũa khỏi tay cậu, đưa nước, để cậu từ từ bình tĩnh lại.
Sau khi hơi thở ổn định, Thời Vũ cúi sâu hơn, đầy tự trách:
“ … cậu có thất vọng vì tôi không? Tôi không được như kỳ vọng của cậu.”
Tôi đặt tay lên mặt Thời Vũ, nâng khuôn mặt cậu lên khỏi bàn.
“Nhớ kỹ: trời sai đất sai cũng không cậu sai. Thời Vũ à, cậu là nam chính đó.!”
“Nam chính?”
Bình luận hốt hoảng hết lên:
“C.h.ế.t rồi! Con nữ hình như phát hiện bí mật rồi?!”
“Nếu để cô biết , cốt truyện reboot lại mất!!”
Tôi nhận mình lỡ lời, vội sửa chữa:
“Ý tôi là ai cũng là nhân vật chính trong đời mình. Cậu là nam chính của cuộc đời Thời Vũ. tôi là nữ chính của cuộc đời . hiểu chưa?”
Thời Vũ bán tín bán nghi gật :
“Hiểu rồi.”
Tốt.
…
Hôm sau, tôi định sang bên cạnh gọi Thời Vũ ăn.
Nhưng vừa đến cửa A thấy một đám đang vây tròn, không ngừng cô đẩy Thời Vũ vào giữa.
“ Thời Vũ, nghe dạo mày với bên dính như sam không? Leo được lên cành cao rồi à?”
Thời Vũ cúi , im thin thít.
Một khác hô hố:
“Nghe bảo con lúc trước là con mập ú cơ .”
“Giờ cũng đâu có gầy lắm đâu, hahaha!”
Tiếng chưa dứt bộp một cú đ.ấ.m dứt khoát cắt ngang câu .
Bình luận trên trời gào rú:
“Nam chính vậy?! Chửi cậu ấy không phản ứng, động tới nữ là đ.ấ.m liền!”
“Rõ ràng đang bảo vệ chủ nhân của thẻ đen rồi!”
“Nam chính tay đẹp trai quáaaa!”
Tôi chẳng quan tâm tụi nó rít rào bên tai.