Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi không gì, chỉ xoay laptop về phía ông ấy.
Trên màn là file PDF của Quy về Tài chính & Hoàn ứng, vừa ban hành.
Tôi dùng chuột, chỉ điều khoản cụ thể:
Chương 7, Điều 32:
“Mọi khoản chi phí đối ngoại phải hợp đồng rõ ràng, chứng từ đầy đủ,
Và phải được ít nhất ba người từ các phòng ban khác nhau ký xác .
Nghiêm cấm mọi thức chi mờ như ‘phí quan hệ’, ‘chi bôi trơn’…
Nếu phát hiện, trưởng dự án sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý.”
Tôi ngẩng lên, thẳng ông ta:
“Lão Ngô,
Là ông chưa đọc quy ,
Hay ông nghĩ mình không cần tuân thủ?”
Ông ta toát mồ hôi ngay lập tức.
dòng chữ đen rõ ràng trên màn , lại nét vô cảm lạnh lùng của tôi,
Nụ cười trên ông ta tắt hẳn.
“Không… không phải đâu !
Tôi… tôi sửa ngay!
Tôi xóa mục đó liền!” — ông ta lắp bắp,
Vội vàng ôm tập kế hoạch như cầm phải than nóng,
luống cuống rút khỏi phòng như chạy trốn.
Tôi theo bóng ông ta gần như bỏ chạy,
Nhấp một ngụm cà phê,
lòng biết rõ:
Từ hôm nay trở đi, công ,
sẽ không khái niệm ‘tùy tình sử dụng’ nữa.
Điện thoại nội bộ vang lên — là giám đốc Lý.
“ Nhiên à, tôi nghe chuyện lão Ngô ,”
Giọng ông mang chút cảm thán.
“Xử lý rất tốt.”
Ông ngừng lại một chút, thêm:
“Về sau mấy chuyện thế ,
Cô cứ quyết .
Không cần hỏi tôi nữa.”
20
Cuối tuần, tôi không tăng ca.
Tôi lái xe, một mình, quay lại nơi nghỉ dưỡng núi kia.
Vẫn là con đường núi quanh co ấy, vẫn là rừng trúc quen thuộc ấy. Nhưng tâm trạng của tôi, hoàn toàn khác xưa.
Ông nghỉ đang bổ củi ngoài sân, thấy xe tôi lái thì sững người một lúc, lập tức quăng rìu, nét hớn hở chạy ra đón.
“Ôi chà, … !
Quý khách quý khách!
Sao hôm nay lại vậy? Mau mời !”
Sự nhiệt tình của ông ta mãnh liệt hơn gấp mười so với gặp trước.
Ông đón tôi phòng riêng tốt nhất, đích thân pha loại trà ngon nhất.
“ , giờ chị đúng là huyền thoại khắp vùng quanh đây !”
Ông ta xoa tay, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ,
“Chuyện hôm đó, sau tôi nghe kể lại, thật sự là… quá !
Loại người tiểu nhân bội nghĩa như thế, đúng là phải trị như chị đáng đời!”
Tôi mỉm cười, không khẳng cũng chẳng phủ .
“Hôm nay tôi ,” tôi đi thẳng vấn đề,
“là để chuyện 20 vạn trước.”
Nụ cười trên ông lập tức cứng lại, vội vàng xua tay:
“ , chị gì thế, chuyện đó qua mà.
Chị giúp tôi trút được cơn giận lớn như vậy, báo công an,
Lấy lại danh dự chúng tôi,
Làm sao tôi thể lấy tiền của chị được?
Không lấy nữa, coi như chúng ta làm bạn!”
Miệng ông ta rất hào phóng, nhưng tôi rõ sự đau đớn ánh mắt.
Hai mươi vạn, với một nghỉ quy mô nhỏ như ông ta, không phải con số nhỏ.
“Tôi không để đòi lại tiền,” tôi ,
“Tiền, công tôi sẽ vẫn thanh toán đầy đủ. Một đồng cũng không thiếu của .”
Đôi mắt ông ta lập tức sáng lên.
“Tuy nhiên,” tôi tiếp tục,
“tôi một đề xuất hợp tác .”
“Chúng tôi đang tổ chức đấu thầu nguyên liệu tươi ăn công .
Tôi thấy thực phẩm ở đây đều là tự trồng, rất tươi ngon.
Tôi hy vọng, thể trở thành độc quyền nguyên liệu tươi công tôi ba năm tới.”
“ ăn á?” Ông sững người, “Công các chị chẳng phải sa thải gần hết người sao?”
“Đó là chuyện trước kia,” tôi bình thản đáp,
“Hiện tại, công đang mở rộng với tốc độ mỗi tuần tuyển 20 người.
ăn tương lai, mỗi ngày cần ít nhất bữa trưa và tối 300 người.
Đơn hàng , hay không?”
Ông hoàn toàn chết lặng.
Ông ta há hốc miệng, ngẩn ra tôi, mãi một lúc phản ứng lại được, kích động đỏ bừng cả .
hàng ngày 300 người!
Chuyện ổn và lợi nhuận cao hơn hàng chục làm đoàn xây dựng team building!
“! Tất nhiên !
, chị đúng là ân nhân tái sinh của tôi!”
Ông ta kích động năng lộn xộn, suýt chút nữa quỳ xuống trước tôi.
Tôi khoát tay, ra hiệu ông ta bình tĩnh.
Tôi đẩy một bản hợp đồng soạn sẵn về phía ông:
“Hợp đồng ở đây. Giá cả theo giá thị trường,
Cứ mỗi quý điều chỉnh một theo biến động thị trường.
Tôi chỉ một yêu cầu:
Tất cả nguyên liệu phải là sản phẩm từ chính nơi ,