Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
May là đến 29 Tết, anh tỉnh .
Tôi hứa giải quyết Lâm Dĩ Nùng, anh khu vực quản lý như bồi thường, và sắp xếp một tiểu thư thế gia anh liên hôn.
Tôi đã hẹn với , mùng mươi đưa đi thăm.
hôm đó, khi đến đón, tôi thấy nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt — trở .
Tôi cuống quýt gọi vợ, lập tức theo sát xe rể đến bệnh viện.
Ngày sinh, tôi đã chuẩn bị sẵn , tưởng rằng toàn.
biến vẫn xảy ra.
băng huyết.
Giấy báo nguy phát .
Ngân hàng trống rỗng.
vịn tường mà tới.
Câu đầu tiên anh là:
“Lấy của tôi.”
Rút 400cc, anh đã đứng vững…
Tôi thấy anh quỳ sụp xuống trước mặt y tá, giọng khản đặc run rẩy:
“Tiếp tục.”
“Anh… anh đã tới giới hạn , nữa thôi là mạng đấy!”
Anh chần chừ, :
“Nếu ấy chết… tôi cũng sống nổi.”
ai đáp .
Anh ngồi bệt xuống sàn, tự rút .
cánh tay anh — chằng chịt vết , loang đỏ.
Chọc chục mới lấy được .
Mỗi xuyên qua da, tôi như thấy sức lực anh bị rút sạch.
Vợ tôi lao tới ôm anh, nước mắt rơi nóng hổi:
“Đủ … đủ !
, đủ ! để bánh sủi cảo anh đấy!”
Đôi mắt anh mờ đi, tiêu cự, ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi:
“ ấy… ăn chưa?”
Ngoài cửa, tiếng y tá hét lên như cứu mạng:
“Cầm ! Cầm !”
phòng thở phào… khi tôi quay , đã ngã gục ngay trước mắt.
Tôi gọi tên anh, tiếng nghẹn :
“ !”
Khoảnh khắc ấy, tôi biết – đời này, tôi thể nào ăn với hai đứa nhỏ.
Khi gái tôi tỉnh, nó muốn gặp .
Vợ tôi đành dối.
tôi cảm nhận được, đứa bướng bỉnh này… đã mơ hồ nhận ra.
Còn gã rể kia – – tôi nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
nhà họ , tôi đều vừa lòng.
Tôi định với vài câu để nó vui, chưa kịp… đã băng huyết.
Dù đã truyền suốt đêm hôm trước, nó vẫn chưa kịp vào phòng mổ… đã rời xa tôi.
Từ đó, quan hệ giữa Thẩm gia và nhà họ hoàn toàn đổ vỡ.
Tôi bế đứa bé trở về nhà .
cam lòng.
Tôi nhìn hắn, giọng lạnh băng:
“Tôi hỏi anh câu. Trả lời đúng, tôi bế về.”
Hắn vỗ ngực:
“Nhất định sai.”
“Sinh nhật của gái tôi?
Ngày cưới của hai người?
Ngày dự sinh ở khám thai cuối?”
chết lặng.
Tôi ra hiệu, kéo kính xe xuống:
“Lái đi.”
Ngoài kia, gió rít từng cơn, tuyết trắng lấp kín đường.
– đêm 30 Tết.
– sáng mùng 1.
Tôi từng tự nhận tinh đời một kiếp… vì chuyện này, tôi mang tội, mang hận.
Và suốt phần đời còn , tôi bị giam trong cái nhà tù mang tên day dứt.
(Hoàn)