Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta rùng mình một cái. Với khả năng kia, ta thà tin rằng mình thiên phú dị bẩm, say rồi thì sức mạnh tăng bội phần.
viết, sư phụ dìu ta—lúc ấy say chết—về phòng, lau cho ta. Ta thì ôm eo người không chịu buông, người đỡ ta lên giường, ta lại ôm cổ người rồi…
“Phạch”—sư phụ đóng lại.
“Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi .”
“Nhưng mà…” Ta ngẩng , đôi mắt long lanh nhìn người: “Bây mới là Tuất ba khắc mà…”
“Linh mạch không đau nữa à?” Giọng người hơi lạnh.
“Nhưng mà…” Ta ngơ ngác, “Sư phụ, sao vành tai người lại đỏ thế?”
Hay rồi, cả má người bắt đỏ lên.
Ta khó hiểu nhìn quanh: “Phòng ta đâu có đặt lò sưởi, sư phụ sao trông nóng thế?”
Sư phụ cầm quyển nguyên chẳng khác gì củ khoai nóng bỏng , lúng túng độ chân luống cuống. Người mở miệng , lại chẳng thể nổi một câu nào thích hợp, gì đó để chuyển hướng sự chú ý, nhưng lại động nào gượng gạo.
Cuối cùng, người dứt khoát từ bỏ mọi hành động có thể khiến tình hình thêm lúng túng, siết quyển rồi rảo bước ngoài.
“Sư phụ.”
Ta gọi người một tiếng từ phía sau. Người dừng lại, nhưng không quay . Ta nhìn bóng lưng có phần vội vã của người, không kìm bật cười:
“Quyển này là bản bị cắt bớt, từ cổ trở xuống chẳng có gì đâu.”
—Hỏi gì? Dĩ nhiên là ta đọc hết từ lâu rồi.
Nhưng ai mà kháng cự nổi cám dỗ đọc đồng văn cùng chính chủ chứ?
Ít nhất là ta thì không.
Thế mà sư phụ chỉ đứng cứng đờ tại chỗ, khẽ khàng đáp một câu muỗi kêu:
“Ta biết.”
Rồi không quay mà rời khỏi trúc xá của ta.
Trước khi còn không quên đóng cửa sổ lại hộ ta.
4.
“Ngươi sáng nay sư phụ sắc âm trầm?”
Gió nhẹ thổi qua rèm trúc, ánh trời chiếu vào trúc xá, trên trà là bộ ấm tử sa đỏ sẫm khắc hoa mai, bên cạnh là trà sứ phủ men ngũ sắc nạm chỉ vàng lấp lánh ánh sáng xa hoa.
Ấm tử sa là sư tỷ từ phòng tứ sư đệ.
trà thì ta tiện “mượn” từ của sư phụ.
chúng đều nằm ngay ngắn phòng sư tỷ.
—Giống sáu thầy trò chúng ta, chẳng có chút ăn khớp nào.
Ta nặng nề gật : “E là xem tới đoạn ta phụ bạc người rồi.”
Sư tỷ nâng trà lên, mày bình tĩnh, nhưng giọng run rẩy tố cáo tâm trạng :
“Ý ngươi là, thế giới hiện tại của chúng ta… là một cuốn thoại bản?
Mà ngươi, chính là con tiện không có liền hủy hoại duyên người ta ?”
Ta khụ khụ một tiếng, miễn cưỡng gật .
“Ngươi tối đó nhận nhầm sư phụ là sư huynh mà chiếm đoạt người ta, sau đó phát hiện sai người liền đá ?”
“Không hổ là sư tỷ,” trán ta giật giật, miễn cưỡng đáp, “Tóm lược… thật quá súc tích.”
Sư tỷ: “Thế mới , ngươi chơi thật lớn.”
Ta: “……”
“Vậy sư phụ là nam chính ngọc thụ lâm phong, tài hoa tuyệt thế, tiên lãnh ngạo trên trời dưới đất không ai sánh kịp?”
“Là…”
“Nữ chính là… tên gì ấy nhỉ?”
“Nam Cung Thất Vũ.”
“À đúng, Nam Cung Thất Vũ sẽ bái nhập sư môn vào mùa thu năm nay, thông minh lương thiện nên sư phụ thương sủng ái?”
“…Ngoài tên nữ chính , các chi tiết còn lại chắc là đúng.”
“Vậy ta thì sao?”
Ba chữ mang khí thế cuồn cuộn, từng tiếng búa đập đất.
Ta đáp yếu ớt: “Sư tỷ quá mê cặp đôi nam nữ chính, phẫn nộ khi tứ sư đệ nữ chính, nên … khụ.”
Chỉ một chữ khụ, nhưng lượng thông tin quá lớn.
Sư tỷ: “……”
Ta bổ sung:
“Nữ chính rất thương cảm cho tứ sư đệ, hứa sẽ thay hắn báo thù. Nhưng bởi hai người là huynh muội ruột…”
“……” Ta nhíu mày, “ giả vẫn còn nhớ hai người là huynh muội à.”
Sư tỷ vốn dịu dàng đáng lập tức xách thanh đại đao mà cả đại sư huynh còn không nhấc nổi, định lao ngoài.
Ta mắt nhanh lẹ giữ chặt .
“Sư tỷ!” Ta ôm chặt eo , “Bình tĩnh một chút, mùa thu còn chưa tới, nữ chính chưa nhập môn mà!”
Sư tỷ cầm đao, mắt phun lửa: “Ta bình tĩnh không nổi!”
Ta buông : “Vậy .”
Sư tỷ: “……”
lặng lẽ đặt đao xuống, ngồi lại bên .
“Thế ngươi tính tiếp theo sẽ đối phó thế nào?”
Sư tỷ rót thêm cho ta một trà, hỏi.
“ nguyên , xuất hiện nhiều nhất chính là nữ chính, sư phụ và ta.” Ta lơ đễnh uống cạn trà , “Hệ thống vật chính có oán niệm quá nặng với định mệnh nên mới tạo thành xung đột với tuyến thế giới, dẫn tới sụp đổ. Vậy thì phải từ đây mà điều tra.
“Nhưng người ấy nhiều khả năng không phải là ta, nếu là ta thì lúc thất bại độ kiếp sụp luôn rồi.
“Nếu là nữ chính, kết cục của là danh lợi đủ đầy, tình viên mãn, tiền đồ vô lượng, ta không hiểu còn gì để oán.
“Còn sư phụ…” Ta ngừng một chút, “Sư phụ là người ta không hiểu rõ. Nếu ta thực sự là người trêu ghẹo người, là kẻ những chuyện trời đánh kia, thì người nữ chính, rồi báo thù mà giết ta, đều là điều đương nhiên.
“Cho nên ta thật sự không hiểu, rốt cuộc là ai, có gì mà phải oán.”
Viền trà khẽ gõ lên , ta thở dài:
“Sư tỷ, ta mệt rồi. Hiện tại ta thực sự không nghĩ tới những chuyện này nữa.
“Ta bây chỉ là một kẻ nửa tàn phế, linh mạch đứt đoạn, không còn dã tâm, chẳng còn khát vọng gì khác, chỉ tiếp tục sống vất vưởng trên núi, chẳng gì cả, cứ đồ đệ của sư phụ, sư muội của các ngươi là đủ.”
Tóm lại một câu: ta nằm im rồi.
“Ngươi vừa cái gì?”
Giọng trầm thấp, lạnh nhạt mà giả tốn năm trăm chữ để miêu tả kia của sư phụ truyền từ cửa, dọa ta mức một ngụm trà kẹt ngay cổ họng, ho trời đất quay cuồng.
Sư tỷ vội vàng vỗ lưng giúp ta thuận khí.
Lừa người! thoại bản rõ ràng viết giọng sư phụ có năng lực an ủi lòng người.
Nhưng ta thì chỉ kinh hãi.
Quả nhiên bi hoan của gian chẳng thể tương thông, ta có lý do để tin rằng năm trăm chữ đó chỉ là giả đang gồng để đủ số lượng.
Nghe tiếng ta ho, sư phụ lập tức bước nhanh bên trà, đỡ vai ta, định dùng linh lực giúp ta điều tức kinh mạch.
Ta gắng gượng chen vào một chút hơi thở giữa cơn ho khủng khiếp, giải thích: “Trà… sặc rồi…”
Sư phụ: “……”
Người vỗ lưng ta hai cái, không nặng không nhẹ, lại rót một ly nước nguội đưa qua cuối cùng mới giúp ta bình ổn cơn ho.