Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1 - Hành Trình Giả Mạo Của Bùi Khanh

“Bùi khanh, khanh cảm Nhiếp chính vương như thế nào?”

ngự phòng, tiểu hoàng đế cười híp mắt lau kiếm bên cửa sổ.

Còn ta thì quỳ rạp mặt đất run lẩy bẩy.

“Ngày ngày quan sát, Nhiếp chính vương thanh liêm chính trực, không có lầm gì.”

“Ồ?”

Hoàng đế giơ kiếm lên, từ từ đặt bên ta, cọ qua cọ lại vạt áo ta như lau chùi.

“Có đúng không?”

“Kia tất nhiên không phải! Ta nghiêm nghị nói: “Tất đều là ngụy trang của Nhiếp chính vương, muốn che mắt mọi người. Chắc chắn là tra chưa đủ sâu, xin bệ hạ cho thêm chút thời gian, nhất định sẽ lôi cái đuôi cáo của hắn ta ra!”

Tiểu hoàng đế cười.

“Vậy trẫm cho khanh thêm một tháng.”

Kiếm của hắn lại gần ta thêm một chút.

“Nếu không tham tấu chết hắn ta thì người chết chính là khanh.”

Ta nuốt một ngụm nước bọt, chống đôi chân run rẩy bước ra khỏi ngự phòng, không nhịn được mà nước mắt lưng tròng.

Ta đã trêu chọc , đắc tội với chứ!

2.

Một năm , ca ca song sinh của ta là Bùi Phong được đề bạt từ huyện Bái đến kinh , được phong chức Ngự sử nhưng không ngờ, đêm khi nhậm chức, huynh ấy bị người đầu độc, toàn tê liệt.

Biến cố này khiến nhà ta đều luống cuống chân.

Nhưng ca ca lại nằm , ngăn chúng ta không được làm ầm ĩ.

“Ta biết có thể giải được loại độc này nhưng cần thời gian, A Ninh, ngày mai muội thay ta lên kinh nhậm chức.”

Ta ngơ ngác vào mình: “Ta?”

Bùi Phong nói huynh ấy không thể mất chức này.

Đợi huynh ấy khỏe lại, chúng ta sẽ âm thầm đổi lại như cũ là xong.

Ta cũng như vậy.

Chúng ta rất giống nhau, từ nhỏ đến lớn chơi trò đổi phận, ta giả làm huynh ấy một thời gian ngắn không vấn đề.

khi ta đến kinh nhậm chức, nhà ta nhanh chóng gửi đến.

Tin tốt! Đã tìm được y, Bùi Phong đã giải được độc!

Tin xấu, có một chân có thể cử động.

Hai tháng , cái chân còn lại cũng có thể cử động.

Lại hai tháng nữa, mông của ca ca có thể cử động ! Huynh ấy tập phục hồi chức năng sân, chắc là rất nhanh sẽ có thể hồi phục như cũ!

Cảnh tượng đó quá đẹp, ta không dám tưởng tượng.

Ta giả mạo như vậy một năm.

Ta nơm nớp lo sợ, sợ sơ sẩy một chút là bị người ta chơi chết.

Để bảo vệ mình, một năm này, ta không tham tấu một .

Ngươi tốt, ta tốt, mọi người đều tốt.

Nhưng ta lại quên mất, là Ngự sử, nếu không tham tấu người khác thì ta chính là phế vật.

Cuối cùng, hoàng đế cũng phát hiện ra con cá lọt lướt này là ta.

Hắn để ta tìm của Nhiếp chính vương, đó hung hăng vạch tội hắn.

Nếu không tham tấu chết được thì ít nhất cũng phải tước quyền của hắn.

Ta rất hiểu, hiện tại hoàng đế mới đăng cơ một năm, quyền triều chính đều nằm Nhiếp chính vương Phó Nam Nguy, xem ra bề ngoài họ hòa thuận nhưng thực ra đã có hiềm khích từ lâu.

Ta vốn tưởng việc này không khó.

Phó Nam Nguy là ?

Mười sáu tuổi ra chiến trường, hai mươi tuổi phong vương, giờ mới hai mươi lăm tuổi đã trở Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã.

Với phận địa vị như vậy, sao có thể không có chuyện mờ ám?

Căn bản không có khả năng.

Nhưng ta không ngờ tới, ta đã âm thầm điều tra nửa tháng, thật sự không tìm ra một nào.

Phó Nam Nguy không tham tài không háo sắc, không kết bè không tư lợi.

Sở thích duy nhất là luyện võ vẽ tranh.

Nhưng xem ý tứ củnha hoàng đế, hắn ta không có thì ta cũng phải tìm ra cho hắn ta.

Ta nghiêng đầu nhìn áo, bị dao củnha hoàng đế cắt một dài.

Cái này là quần áo mới mà mẫu ta mới nhờ người đưa tới.

Càng càng tủi , ta đi ra khỏi cung khóc, không cẩn thận đụng phải người, lập tức ngã ngồi xuống đất, mắt nổ đom đóm.

Đợi khi hồn, ngẩng đầu lên thì nhìn khuôn mặt của Phó Nam Nguy.

Ta đến việc vạch tội hắn đến mức nhập ma, mở miệng đã nói: “Này! Ngươi đi không nhìn , ta muốn vạch tội ngươi!”

Phó Nam Nguy nhìn ta từ cao xuống: “Ngươi nói… đi không nhìn ?”

Ta quay đầu mới phát hiện mình giẫm lên hoa, những thợ làm vườn nhìn ta như muốn đục thủng một lỗ người.

“Báo một tiếng báo một tiếng…”

Ta muốn đứng dậy, nhưng không vững nên suýt ngã thêm một lần nữa.

Phó Nam Nguy vô thức muốn kéo ta, không khéo lại nắm trúng áo ta, khiến cho chiếc áo ngoài vốn đã rách nát lại càng tệ hơn.

Đúng lúc này, hoàng đế dẫn theo người muội muội mười tuổi đi dạo vườn, vặn nhìn .

Tiểu công chúa hét lớn: “Vương thúc… đánh Bùi nhân, đánh Bùi nhân.”

À? Đã ngươi đã nói như vậy.

Ta nắm chặt lấy Phó Nam Nguy định buông ra, vẻ mặt hoảng sợ: “Đừng đánh ta đừng đánh ta!”

Phó Nam Nguy: “…”

Hoàng đế còn phụ họa: “Vương thúc, thúc với Bùi khanh có thù oán gì, sao lại như vậy?”

Hắn ta không nói hai lời liền để Phó Nam Nguy chịu trách nhiệm, đưa ta về vương phủ dưỡng thương, khi nào khỏi thì cùng nhau vào triều.

3.

xe ngựa trở về phủ Nhiếp chính vương cùng Phó Nam Nguy, hai ta ngồi đối diện nhau không nói một lời.

Đầu óc ta đến việc ta hãm hại hắn ta trắng trợn như vậy vào vương phủ còn có thể sống sót đi ra ngoài không?

Không đúng…

Ta bị hắn giết chết, chẳng phải hoàng đế sẽ có được nhược điểm hắn muốn sao?

Cẩu hoàng đế!

Ta đột nhiên giật mình, ngơ ngác nhìn xung quanh.

“Đây… là đâu?”

Phó Nam Nguy: “…”

Ta ôm đầu giả vờ đau đớn không chịu nổi: “Vương gia! Thuở nhỏ hạ quan từng bị gia nô độc ác đánh đập, mắc chứng cuồng loạn, nhất định là nhận nhầm vương gia gia nô đó, xin vương gia thứ tội! Hạ quan không làm phiền nữa, xin cáo lui.”

Ta đứng dậy định nhảy ra ngoài, bị Phó Nam Nguy giữ chặt.

Hắn ta nắm lấy ta, nhiệt độ lòng bàn hơi nóng.

cười như không cười nhìn ta.

“Thật khéo, bản vương hay quen biết một y có thể chữa chứng cuồng loạn, Bùi nhân cứ yên tâm theo bản vương đi.”

Câu này khác gì bảo ta yên tâm lên ?

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Lòng đã chết .

Phó Nam Nguy sắp xếp cho ta ở phòng khách, hắn nói y đến cần thời gian, bảo ta dưỡng ngoại thương hai ngày.

Vậy có phải là cần ta tìm được nhược điểm của Phó Nam Nguy khi y đến, là có thể nhiệm vụ củnha hoàng đế thời hạn, rời khỏi vương phủ không?

Nói làm là làm.

Ta cầm thước đo đạc phủ đệ của Phó Nam Nguy, chết tiệt! Không có vi phạm luật lệ xây dựng!

Ta lật tung vương phủ từ ra , chết tiệt, ngay thiếp thất cũng không có!

Ta lại tự bỏ tiền túi mua điểm tâm đi trò chuyện với người phủ, hỏi họ về phẩm hạnh ngày của Phó Nam Nguy.

họ ấp úng, ta biết mình đã đi đúng hướng!

Ta vội vàng kích động nói: “Có oan ức gì cứ nói, ta sẽ làm chủ cho các ngươi!”

sai vặt mặt mày buồn rầu: “Vương gia luôn cho ta nghỉ phép, ta nhàn quá, gần đây còn béo lên.”

Nha thở dài than ngắn: “Vương gia thưởng quá nhiều thứ, nhà ta thật sự không để hết được.”

Ta làm quan ba năm, ngay nhà ở kinh cũng vẫn phải đi thuê.

ta không nói gì, sai vặt hỏi: “Bùi nhân còn có gì muốn hỏi không.”

“Có.”

Ta vẫy với hắn: “Vương phủ các ngươi còn thiếu nha không? Ta có một người muội muội, muốn tìm việc làm.”

sai vặt: “…”

Ta không biết, đêm đó khi ta đau khổ suy xem còn có thể bắt Phó Nam Nguy ở điểm nào.

sai vặt ban ngày đã lén đến phòng của hắn ta, bẩm báo với hắn về hành tung của ta ban ngày.

“Bùi nhân là ngắm nghía phủ đệ một phen, đó lại đi khắp viện tìm thiếp thất, khi không tìm , hắn liền hỏi chúng ta ngài là người như thế nào, không thích hợp.”

Phó Nam Nguy hứng thú hỏi: “Cái gì không thích hợp?”

sai vặt linh quang lóe lên: “Giống hệt lúc đi xem mắt phu quân cho muội muội ta!”

Phó Nam Nguy lật sách khựng lại, dưới ánh nến vành tai hơi đỏ.

“Nói bậy.”

4.

Ở vương phủ ăn không ngồi mấy ngày, ta không những không chết mà còn béo lên một vòng.

Hay là trực tiếp nằm ườn ra luôn đi.

Ta nảy ra ý này, hoàng đế đã lén cho người đưa mật cho ta: [Chuyện làm thế nào ?]

Ta cũng muốn làm việc nhưng mấy ngày nay ta đã đi khắp vương phủ, còn mặt dày đi theo Phó Nam Nguy ra ngoài xã giao uống rượu. Người hắn ta gặp, lời hắn ta nói đều bình không thể bình hơn!

Nhưng một người quá hảo thì lại quá kỳ quái.

Chờ đã, có một nơi, ta chưa tìm.

phòng của Phó Nam Nguy.

Trực giác mách bảo ta, bên nhất định có gì đó.

Hôm Phó Nam Nguy phải đến trường bắn ở ngoại ô, nghe nói ở đó toàn là tiểu tráng ca bụng tám múi, ta đau như cắt từ chối đi cùng, giả vờ đau đầu, giống như chứng cuồng loạn sắp tái phát.

Đợi trời tối liền mò vào phòng Phó Nam Nguy.

Phòng của hắn không giống chút nào với nơi ở của người quyền cao chức trọng.

Cách bài trí giản dị đến mức có phần keo kiệt.

Vàng bạc châu báu? Không có.

Đồ sứ ngọc ngà? Không có.

Ánh mắt ta liếc đến chiếc kia.

Có lẽ dưới ván giấu thứ gì đó.

Ta kích động trèo lên, vén chăn ra liền sờ soạng ván .

sờ hăng say thì cửa bị đẩy ra, ta hoảng hốt, liền cuốn chăn quanh người, ngồi trừng mắt với Phó Nam Nguy ở cửa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương