Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Cuộc Đời Đao Phủ Trắc Phi

“Hai vị kia đúng là không phải do hắn hại.” Tống Trác không biết đến từ nào, lại bổ sung thêm một chút chi tiết.

“Vị kia hủy dung là tỷ muội người nhà hạ , nàng trước quấy rối duyên thứ muội, cũng là báo ứng. Về phần vị kia rơi xuống nước mà chết, kỳ thực sớm đã có tình lang, chỉ là giả chết thoát thân, cùng tình lang bỏ trốn.”

Từ ngày Tống Trác nói chuyện với ta , đây lần đầu tiên nhìn thấy hắn, mấy ngày nay nóc nhà của ta đặc biệt yên tĩnh, ngay cả Cổ Hưng Phong cũng không tới.

Hắn ngồi , còn chào hỏi vợ chồng Lâm Chí .

“Hai người quen nhau khi nào?” Sư thân phận đặc thù, từ trước đến nay không thể nào kết giao với người trong võ lâm.

Bạch Trân Trân che miệng cười rộ lên, ngọt ngào tựa vào lòng Lâm Chí : “ ta cùng Tống công tử cũng là giao tình nhiều rồi.”

“Cá này ăn ngon, sư tỷ nếm thử đi.”

Tống Trác cứng ngắc nói sang chuyện khác, gắp cho một đũa cá, ba người còn lại đều nhịn không được cười rộ lên, chỉ có một mình ta là người bối rối.

Ta hoài nghi nhìn Tống Trác, hắn lẳng lơ nháy mắt mấy cái với ta, ta thấy vậy vội vàng quay mặt đi: “Nhìn như vậy không phù hợp.”

quyết chuyện này, Lâm Bạch hai người vội vã chạy về đi chuẩn cho võ lâm đại hội, ngày hôm sau liền đi.

Trước khi đi, Bạch Trân Trân nói có chút chuyện riêng muốn nói với , đuổi Lâm Chí và Tống Trác đi.

“Như Ngọc tỷ tỷ, ta và Trí có thể nhau, tất cả đều là Tống công tử tác hợp. trước phu quân ta còn từng có hảo với tỷ, nếu không có Tống công tử hỗ trợ, hắn cũng sẽ không thích ta.”

Nàng nói liền lên ngựa rời đi, chỉ để lại một mình ta hóa đá tại chỗ.

Tống Trác tác hợp hai người họ nào, Lâm Chí lại sinh hảo với ta khi nào?

Ta hận không thể bắt Bạch Trân Trân về hỏi cho rõ ràng, nhưng cô ấy chạy thật sự quá , rất nhiều vấn đề của ta đều chỉ có thể giấu trong lòng.

Ta muốn Tống Trác thích cho ta.

Tống Trác không chút do dự thừa nhận: “Là ta tác hợp không sai, nhưng Bạch Trân Trân cũng đồng ý.”

“Chẳng lẽ muốn ta trơ mắt nhìn Lâm Chí theo đuổi tỷ sao?”

“Sao ta lại không biết hắn thích ta”

Ta với Lâm Chí không phải chỉ là bạn bè đơn thuần thôi sao?

Tống Trác nửa cười nửa không nhìn ta: “Sư tỷ người một lòng dùng để luyện võ thượng, làm sao có thể quan tâm loại chuyện nhỏ này?”

Nói hắn buồn bã cúi đầu: “Dù sao sư tỷ ngay cả tình của ta cũng không thèm để ý.”

Lại tới nữa, ta vốn có một đống vấn đề, lại hắn làm rối tung cả lên.

15.

Nhưng rất ta liền đem chuyện này vứt ra sau đầu, bởi Thái tử trúng , Nhị tử chạy trốn.

Nhị tử được Lạc Tam Nương cứu đi, Thái tử đến nay vẫn còn hôn mê, mà của Thái tử, đúng là phát hiện trong phòng ta.

Sau đó ta bắt, Tống Trác đến bắt ta, hắn nói ta yên tâm, tất cả hắn sẽ xử lý.

Ta đi vội vàng, ngay cả kiếm cũng chưa kịp cầm.

Tống Trác nói, để cho ta ủy khuất vài ngày, chờ hắn xử lý tốt sẽ tới đón ta.

Ta thấy đây là một loại ám chỉ, bảo ta không nên nghĩ đến chạy trốn – – dù sao chỉ bằng mấy đại nội thị vệ này, muốn nhốt ta lại cũng có chút lao lực.

Ta đến thiên lao phát hiện môi trường còn rất tốt, so với những miếu đổ nát trước ta tốt hơn nhiều, thậm chí còn lo cả chuyện ăn uống!

Người nhà sau khi lập gia đình thì không gặp lại, không nghĩ tới mọi người hôm nay đoàn tụ thiên lao, đương nhiên, họ nhìn qua cũng không vui vẻ lắm.

Mẫu thân ta vẫn khóc như thường lệ, phụ thân ta than thở, mặt như than đen.

Muội muội ta ngược lại rất tức giận: “Tỷ tỷ ngươi không muốn gả thì không gả, sao muốn hại Thái tử, liên lụy ta, bây giờ tất cả mọi người phải chết ngươi hài lòng sao?”

Nếu ta nhớ không lầm, hình như ta chỉ tình nghi, còn chưa định tội?

“Như Ngọc, nương biết con hận ta ép con thành thân, nhưng con làm sao có thể –” nương ta khóc không thở nổi, khó hiểu là nương khóc nhiều như vậy, ánh mắt còn rất tốt.

Ta thật sự không biết nói với họ như thế nào, đành phải trầm mặc dùng rơm rạ trải ổ cho mình, giường hơi ẩm, định dùng nội lực hong khô một chút rồi ngủ tiếp.

“Ta nói cho ngươi biết, Lý Như Ngọc, nếu như ta chết, ta thành quỷ cũng không buông tha ngươi!”

“Lời này nói tức là ngươi làm quỷ, ta không phải cũng thành quỷ sao? Còn sống ngươi đánh không lại ta, chết thì có thể sao? Ngươi chỉ chết, không thăng thành thần”

Muội muội ta không thông minh lắm.

Mẫu thân ta vừa khóc vừa quỳ xuống, cách lan can nói với ta: “Như Ngọc bản lĩnh của con lớn, có thể cứu em gái con ra ngoài hay không, hai người họ còn nhỏ, có gì sai đều là lỗi của nương, con hận ta là đủ rồi.”

Muội lôi kéo nương đứng lên, không cho nương cầu xin nữ bất hiếu ác như ta.

Thật sự là một vở kịch hay, cũng may ta không lớn lên mẫu thân ta, bằng không phỏng chừng cũng chỉ biết tự nói chuyện một mình.

Ta thật sự là phiền đến phát hoảng: “Không phải ta làm, thượng còn đang điều tra án, người cũng không cần như vậy.”

dược trong phòng ngươi, không phải ngươi còn có ai! Cũng chỉ có ngươi ngoan như vậy!”

Muội muội ta vẫn vô năng cuồng nộ như trước, đáng tiếc cách rào sắt, nàng không thể nhào tới gào thét với . Giờ này khắc này ta tự đáy lòng kích Tống Trác, an bài cho ta một phòng đơn, bằng không ta cũng chỉ có thể muốn an tĩnh, đánh họ hôn mê.

“Được rồi, câm miệng đi!” Cuối cùng là phụ thân ta nhịn không được, buộc cho hai người an tĩnh lại.

Phụ thân không hổ là Tể tướng xuất thân hàn môn, đã trải qua nhiều suốt đời, một khắc sinh tử vẫn duy trì bình tĩnh như cũ.

“Như Ngọc, ngươi nói không phải ngươi, có chứng cớ gì có thể chứng minh? Hiện giờ mấy trăm tính mạng Lý gia đều liên quan đến ngươi, ngươi ngàn vạn lần phải thận trọng làm .”

Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ lựa chọn quyết mọi , đi cứu Thái tử trước. Nếu thật sự không được, sẽ mở ra một con đường máu, chỉ cần kiếm của ta đủ , ta có thể cứu rất nhiều người.

Nhưng Tống Trác nói, bảo ta chờ hắn.

Có lẽ hắn sẽ có cách tốt hơn.

Ta không thể thích xác những gì ta nghĩ, nhưng ta sẵn sàng chờ đợi hắn giúp ta minh oan.

16.

Ngày thứ hai sau khi ta vào thiên lao, Tống Trác đích thân đến thăm ta, còn mang theo một hộp đồ ăn.

Hôm qua ta tâm phiền ý loạn, tức giận đến mức tay không bẻ gãy hai lan can, mẫu thân ta cùng muội ta sợ tới mức đều không rít gào, giống như chim cút rụt góc tường.

Nhìn thấy Tống Trác, muội ta tìm được chút sức sống, vọt tới cửa lao gọi hắn là “Vương gia”.

Muội ta mặc dù mặt xám mày tro, nhưng trên mặt lại mang theo chút đỏ ửng khả nghi, chậc, sắc đẹp hại người.

Tống Trác lại không để ý đến nàng, sau khi đưa hộp thức ăn cho ta, nói để cho ta ủy khuất thêm hai ngày, là có thể đón ta ra ngoài.

“Sư tỷ, đều là lỗi của ta, nếu ta về sớm một chút, cũng không cần giúp Thái tử quản chuyện này.”

“Điều này sao có thể trách được? Là tỷ không nói trước với , thành thân không nói tiếng nào rước lấy phiền toái này.”

Ta không thể để Tống Trác tự trách mình như vậy, hơn nữa này cũng không nên trách hắn.

Tống Trác cũng không chịu nghe, hắn cúi thấp hai mắt, thần sắc vô cùng ưu thương: “Đều là lỗi của ta, ta làm không tốt, sư tỷ không chịu tin tưởng ta.”

“Ta không có không tin ngươi – -”

“Tỷ là không tin ta.” Hắn cực kỳ bi thương liếc ta một cái, trong mắt là đau thương chợt lóe lên, ta chột dạ không thôi.

Ta không phải không tin hắn, chỉ là mấy nay vào nam ra bắc, một thân một mình, quen thói chuyện gì cũng tự mình gánh vác, nhất thời không nhớ tới hắn.

Bất luận ta nói như thế nào, Tống Trác cũng không chịu nghe ta thích, cuối cùng ta không thể nhịn được nữa, giơ tay thề, nói về sau có nhất định là người đầu tiên tìm sư , không gạt hắn bất kỳ gì, hắn miễn cưỡng lộ ra chút ý cười:

“Đây là sư tỷ tự mình nói, không thể đổi ý.”

“Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy!”

Sau đó rất nhiều trôi qua ta và Tống Trác có mấy hài tử, con cháu vây quanh ta hỏi ta chuyện hối hận nhất trong cuộc đời này là gì, ta vô cùng đau đớn nói cho mấy đứa biết, ngàn vạn lần không nên tùy tiện hứa hẹn, nhất là đối với loại nam lòng dạ hiểm này!

Bởi một khi ngươi đã hứa hẹn với họ, họ sẽ coi điều này là luật vàng, từ nay về sau giống như kẹo dẻo dính vào người, ngươi chỉ cần hơi mất hứng, họ sẽ nói:

“Là sư tỷ nói, làm chuyện gì cũng sẽ là người đầu tiên tìm ta, hiện tại ta phải sư tỷ, sư tỷ không thể đổi ý.”

“Ta ghét!”

Ta nói chuyện với Tống Trác hồi lâu, nhà ta kịp phản ứng, nhất là muội muội ta, kích động không chịu được.

“Tỷ tỷ ngươi đã thành thân, làm sao có thể cùng nam khác thân cận như vậy, ngươi, ngươi, ngươi đây là phụ tình–”

“Câm miệng!”

Phụ thân và Tống Trác đồng thời lên tiếng, cha ta cảnh cáo nhìn thoáng qua Lý Như , mà Tống Trác thì trực tiếp mở miệng nói:

“Ngươi nếu không cần đầu lưỡi của ngươi, ta có thể giúp ngươi quyết.”

Lý Như sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, lui về phía sau mẫu thân ta.

Vẻ mặt của Tống Trác thay đổi rất , hắn lại quay về phía ta với vẻ mặt lưu luyến, bảo ta lại đợi hắn rồi vội vàng rời đi.

Ta chỉ nhìn chằm chằm vào ba báu vật tốt lành .

Phụ thân ta cố gắng hỏi thăm quan hệ giữa ta và Tống Trác, ta thật sự không muốn tranh cãi với họ, làm bộ nhắm mắt tu luyện nội công, luyện tập, ta thật đúng là luyện vào.

17.

Tống Trác không nuốt lời, ba ngày sau, hắn tự mình tới đón ta, nói chuyện đã quyết , hắn cùng ta đi lấy Già Tinh, ta có thể rời khỏi đế kinh.

Cùng tới đón ta còn có Cổ sư , Cổ sư nói lần này hắn lập công lớn, thượng ban cho tửu lâu của hắn một tấm biển, làm ăn càng tốt.

Ngày ra khỏi thiên lao, phụ thân ta vừa ra ngoài đã thượng triệu đi, nói là mấy ngày nay công vụ rất nhiều, bảo người chóng đi xử lý, đáng thương là cha ta ngay cả tắm rửa cũng chưa tắm đã bắt đi làm công, thật sự là nghe người thương tâm thấy người rơi lệ.

Còn lại mẫu thân ta và muội ta cùng lên một chiếc xe ngựa, ánh mắt nương phức tạp nhìn ta, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói một câu: “Làm nữ tử có nhiều điều không dễ, ngươi lại là trắc thái tử, chú ý thân phận nhiều hơn được.”

Tống Trác cười lạnh một tiếng, chắn trước người ta: “Lý phu rảnh rỗi không bằng quản tiểu nữ nhi, họa từ miệng mà ra.”

“Sư tỷ ta sao thành trắc của Thái tử, người trong lòng hiểu rõ. Ta cùng sư tỷ có tình ý với nhau, huynh đã thu hồi ý chỉ, ngày sau sư tỷ ta và Thái tử sẽ không còn liên quan.”

Nói , hắn bình tĩnh nhìn nương ta: “Cũng xin Lý phu về sau đừng gây thêm phiền toái cho sư tỷ ta, tính tình sư tỷ tốt, ta lại không được tốt tính như vậy. Nếu ngày sau ngươi lại dùng huyết mạch thân tình uy hiếp nàng, nàng ủy khuất một phần, ta sẽ khiến người khó chịu gấp mười lần, nếu người không tin, có thể thử xem.”

Mẫu thân ta nghe vậy lại muốn rơi lệ, bi thương nhìn ta, tay nắm chặt rèm xe ngựa: “Ngươi đang nói cái gì vậy, chẳng lẽ ta sẽ không đau lòng Như Ngọc sao? Đó cũng là con gái của ta.”

Lý Như tức giận, từ trong xe ngựa thò đầu ra, oán hận nói với ta: “Lý Như Ngọc, ngươi cứ để người khác khi dễ nương như vậy sao? Mẫu thân sao có thể có lỗi với ngươi, ngươi không biết từ sau khi ngươi xuất giá nương khóc bao nhiêu lần, ngươi làm sao có thể tổn thương lòng của nương như vậy?”

“Vương gia, ta khuyên người nên nhìn người cho rõ ràng, đừng để người có có ác ý lừa gạt che mắt!”

“Bốp”

Tống Trác ra tay cực , Lý Như vừa nói , chiếc quạt gấp của hắn đã đập vào mặt Lý Như , khuôn mặt xinh đẹp này sưng phù lên.

“Nếu ngươi còn nói như vậy với sư tỷ ta thêm một câu nào nữa, ta sẽ cắt đầu lưỡi của ngươi.”

Lý Như Ngọc che mặt rơi nước mắt, cũng không dám mở miệng nữa.

“Được rồi Tống Trác, không cần nói nữa.” Ta thở dài, kéo Tống Trác trở về, quay đầu lại nhìn nương ta, bà đau lòng ôm Lý Như vào trong ngực, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập đau lòng.

“Ta gả cho người mọi người yêu cầu, cũng đã trả ân tình cho người, sau này không cần đưa đồ tới Ngọc Thương cung nữa, ta cũng sẽ không trở về.

Nương, người bảo trọng, con đi đây.”

Ta tin lời mẫu thân ta nói, nàng không phải không thương ta, ngón tay còn dài ngắn, nàng chỉ là không yên tâm ta mà thôi.

“Như Ngọc……”

Mẫu thân gọi ta một tiếng, ta không quay đầu lại, sư phụ nói ta thân duyên nông cạn, loại chuyện này không cần cưỡng cầu, mấy nay sống cũng rất tốt.

Ta mạc danh kỳ diệu trở thành người tình nghi mưu hại Thái tử, lại mạc danh kỳ diệu rửa sạch tội danh, sự tình phát triển cực , vừa nhìn là tác giả lười biếng muốn cắt bản thảo.

Ngày hôm sau, Thái tử thiết yến, mời ta cùng Tống Trác, trên đường Tống Trác nói cho ta toàn cảnh sự tình.

Ngày đó sau khi Lạc Tam Nương đào tẩu, hắn liền cùng Thái tử thiết lập cục diện này.

Thái tử là người của Nam Xuyên quốc cải trang vào, nhị tử cấu kết với Nam Xuyên quốc, Ma giáo cũng là từ Nam Xuyên quốc phát triển lớn mạnh, tiền thân là Nam Xuyên Thần giáo.

Một mặt cho người âm thầm giám sát Thái tử , tìm được manh mối mấu chốt liên hệ giữa nàng và Ma giáo, một mặt lại giả vờ trúng , dẫn rắn ra khỏi động, mấy ngày ta Thiên lao, đã bắt được Lạc Tam Nương và đồng đảng lén lút lẻn về đế kinh.

Tống Trác nói, nguyện vọng cuối cùng của Lạc Tam Nương trước khi chết, là để cho người ta gọi ả một tiếng mỹ .

Nàng ta cả đời hại rất nhiều người, trước khi chết, lại có chút đáng thương.

Người đáng hận nghĩ đến cũng có chỗ đáng thương, những lời này dùng cho Thái tử cũng thích hợp.

Ta hỏi Tống Trác, nếu Thái tử đã sớm biết Thái tử là gian tế, sao không sớm xử lý?

Tống Trác lại không trực tiếp trả lời ta, chỉ nói một câu: Một chữ tình, như trên băng đốt lửa, Phật viết không thể nói.

18.

Ta hỏi Tống Trác ngay từ đầu sao lại gạt ta, hắn xấu hổ nói: “Muốn xem sư tỷ có tín nhiệm ta hay không.”

nói lời này, ta đã rời khỏi đế kinh, trên đường đi Giang Nam, đại hội võ lâm sắp được tổ chức, với tư cách là người tranh có lực của minh chủ võ lâm ta nhất định phải đi tham gia.

Tống Trác lại không chịu tách khỏi ta, giống như keo dán chó đi theo , trên đường ta rốt cục nhớ tới hỏi hắn chuyện của Lâm Chí .

Hắn không chịu nói rõ, ta vừa hỏi hắn đã càn quấy, nói sang chuyện khác.

Nhưng kỳ thật ta có ngốc hơn nữa cũng biết, mấy nay hoa đào ta chỉ nở một đóa này của hắn, một nửa công lao là bởi ta đặt ra cái tên “Quả phụ đao”, một nửa khác là nam hồ ly tinh nhìn rất vô hại ta, ép đi tất cả những bông hoa đào khác.

Ta vẫn không nghĩ được rõ ràng tình của ta dành cho Tống Trác, nhưng không sao, ta còn có rất nhiều thời gian, có thể chậm rãi nghĩ.

Đương nhiên trước đó, ta hy vọng ta có thể tạo dựng thanh danh giang hồ nhất kiếm khách trước, còn có, ta muốn đổi danh hiệu.

Người người đều nói quả phụ đao của ta, đùa giỡn thân tướng công cũng chịu không nổi, ta thấy họ nói không đúng, bởi ta đối với Tống Trác không dùng kiếm.

Ta tên là Lý Như Ngọc, đã từng là trắc của Thái tử, hiện tại là võ lâm minh chủ tương lai!

(Hết)

Tùy chỉnh
Danh sách chương