Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3 - Sự Thật Đằng Sau Phúc Khí

Mẹ không biết từ đâu nghe chuyện nó đi khám bác sĩ, thẳng thừng từ chối. Mẹ còn gọi quấy rầy tôi, bắt tôi khuyên nó, rằng phúc khí đẹp thế này, sao đến cái nơi xúi quẩy như bệnh viện.

Tôi thuận theo mẹ: “Mẹ nói đúng, mẹ nhiều kinh nghiệm, làm sao nó bệnh được?”

Mẹ đắc ý: “Chứ còn gì! Mẹ nuôi con bao năm, tình trạng của nó là điềm lành.”

Mẹ vỗ ngực cam đoan, nó từ nhỏ đã phúc , như búp bê năm mới, ai quý. Chỉ tại nó nghĩ ngợi lung tung. đó, mẹ cúp máy, tiếp tục đánh mạt chược.

Nhưng đôi khi, không được đáp lại càng khiến người ta lo lắng.

quả là chứng rối loạn ăn uống khi của nó dường như nặng hơn.

Giờ nghỉ trưa, nó màng đi đến tin, ăn đủ thứ bừa bãi. là cơm canh bình , là thịt lợn .

Trường liên lạc với mẹ không được, tránh nó ăn bậy, đành khóa chặt cửa tin.

Khóa thì khóa, nhưng một buổi trưa, nó nuốt luôn một viên kẹo cao su bị người khác nhổ ra trong đống rác.

Thứ đó dính chặt trong thực quản, khiến nó đỏ bừng, phát ra tiếng thở khò khè như ống bễ.

Ban giám hiệu thẳng, vội đưa nó đến bệnh viện.

Mẹ hớt hải chạy đến, gào lên: “Mấy người cho con tôi ăn gì mà nó nhập viện?!”

Hiệu giải thích: “Trước đây em ấy đã từng lẻn tin ăn thịt , đầy vi khuẩn và virus. ngăn, chúng tôi khóa cửa.”

“Lần này, em ấy trèo qua cửa sổ, ăn kẹo cao su người khác nhổ, nên mới viện.”

Mẹ chẳng nghe lọt, chỉ biết nó nhập viện vì ăn đồ ở trường.

Mẹ ngồi bệt dưới đất, vừa khóc vừa chửi: “Con tôi khổ quá! Trường học không ra gì, hại con tôi viện!”

Người qua lại trong viện đông, một số người không rõ chuyện, thấy mẹ ngồi đất đáng thương, giơ điện thoại phim.

hiệu đen kịt.

16

Mấy thầy cô hai bên lôi mẹ dậy, cầu xin mẹ bình tĩnh, đừng vu khống.

Mẹ không nghe, đến khi bác sĩ ra, mẹ vẫn gào trường học có lỗi.

Bác sĩ cau mày hỏi ai là người nhà, mẹ vội chen lên.

“Bình cho cháu ăn gì? Kẹo cao su đã lấy ra, nhưng cơ thể cháu có rất nhiều trùng!”

trùng?!” Mẹ kéo dài giọng, không tin nổi.

Hiệu hừ lạnh: “Trường đã nói từ lâu, em ấy lén ăn thịt tin, bên ngoài đã thế, ở nhà bà chẳng lẽ không ý?”

Mẹ ngơ ngác lắc đầu: “Tối tôi ngủ say lắm…”

Nói nửa chừng, mẹ phắt lại nhìn tôi, mắt sáng rực: “Mày biết, đúng không? Vì thế mày mới dọn khỏi nhà! Sao mày không nói với tao? Có mày không em mày khỏe?!”

Mấy cái mũ chụp xuống, tôi vô tội giơ : “Tôi biết gì đâu? đó tôi đã ở túc rồi!”

Hiệu thấy mẹ đổ lỗi cho tôi, tức đến run: “Bà làm mẹ còn chẳng biết, trách một đứa trẻ ở túc? Nó biết gì, học hành mệt thế, đâu rảnh đi theo dõi người khác!”

Bác sĩ nhíu mày nghe hết cuộc đối thoại, hỏi hiệu thêm vài chi tiết.

Mẹ không hài lòng vì bị ngó lơ, liên tục nhấn mạnh mình mới là phụ huynh.

Bác sĩ nhếch môi, chẳng thèm ý mẹ.

một loạt kiểm tra, kết quả khiến người ta rùng mình!

“Là rối loạn ăn uống khi , bệnh này rất hiếm. Bệnh nhân màng ăn bất cứ thứ gì, rất nguy hiểm. Nếu ăn thứ không nên ăn, có thể gây tổn thương vĩnh viễn.”

“Nên dùng thuốc tinh thần điều trị, ngoài ra, trùng trong cơ thể chữa.”

Mẹ không chấp nhận: “Con tôi là biểu hiện của phúc khí, sao có thể mắc bệnh hiếm?!”

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích: “ trùng chính là bằng chứng. Nếu phát hiện sớm, tổn thương còn nhẹ. Giờ cơ thể cháu rất yếu, nếu tiếp tục, quả khó lường.”

Mẹ gào lên, giật lấy bệnh án từ bác sĩ: “Không thể ! Các người lừa tôi, bắt tôi mua thuốc! Con tôi phúc , sao mắc bệnh này được?!”

“Tôi sẽ đưa con tôi đi ngay hôm nay!”

Bác sĩ tức đỏ , nhưng kiểu “bệnh nhân quậy” này ở đây không hiếm.

Ông lạnh lùng khuyên thêm vài câu, thấy mẹ không nghe, đành thở dài thả người.

Mẹ cho rằng họ đuối lý, càng chửi bệnh viện tham lam.

17

Hiệu và thầy cô lo sốt vó. Có lệ ở bệnh viện, họ không dám nó đi học tiếp.

Họ viện cớ nó ở nhà dưỡng bệnh, vài tháng trực tiếp thi học.

Người xung quanh nghe hết câu chuyện, thì thầm mẹ tôi vô tâm, còn nó là thai.

Mẹ lại lao đi cãi nhau với họ, lạnh tanh kéo nó rời bệnh viện.

Trước khi đi, nó cầu xin nhìn chúng tôi, hy vọng ai đó khuyên mẹ giữ nó lại.

Nhưng, tại sao chúng tôi làm kẻ ác?

Nó không nhịn được, kéo áo mẹ: “Mẹ, con thật sự bệnh rồi.”

Mẹ chẳng ngoảnh lại: “Bệnh gì? Đó là phúc khí của con! Bệnh viện rởm chỉ moi , về với mẹ, bồi bổ là khỏi.”

nó hiện rõ vẻ tuyệt vọng.

Nhìn bóng lưng họ từ xa, tôi vô cảm đi.

Hiệu và thầy cô tuy bất mãn với mẹ, nhưng đối với tôi lại rất dịu dàng và thương cảm.

Tôi về trường, chuyên tâm ôn thi, không trở lại nhà lần .

Nhưng nó ở trường đã thành “nhân vật nổi tiếng”.

Thói quen kỳ của nó, từng chi tiết đều là đề tài bàn tán của bạn bè.

Một số bạn nhà gần nhà tôi nghe được tin đồn.

Nghe nói mẹ cho nó uống thuốc tẩy giun, vứt hết thịt trong nhà, biến nó thành “dạ dày chim sẻ” thật sự, không vật ăn thịt ban đêm.

Mẹ không ngủ, mắt thâm quầng canh nó.

Thấy nó rời phòng, lục lọi tủ lạnh, mẹ nổi điên: “Mày đúng là vật! Ai lại đêm hôm lôi đồ trong tủ lạnh ăn?!”

Nó sợ hãi ngã xuống sàn, trắng bệch.

Nhưng mẹ vẫn cứu vãn danh tiếng của nó: “Không sao, chỉ là thèm ăn thôi. Ban ăn ít đi, tối đừng dậy ăn nữa.”

Mẹ khóa cửa phòng nó. Từ bối rối ban đầu, nó dần màng, đập cửa rầm rầm.

Hàng xóm lầu trên lầu dưới đến tìm mẹ: “Đêm khuya yên tĩnh chút được không? Cứ thế này tôi báo cảnh sát!”

“Chưa biết à? Nhà này có con vật ăn thịt lợn ! Trước còn lẻn ăn thịt ở tin trường!”

Mẹ giận dữ cãi lộn với họ, nhưng chẳng ích gì.

Kiếp này, mẹ chưa kịp làm gì, đã nếm mùi thị phi.

18

Chuyện nhà không liên quan đến tôi, tôi tập trung ôn thi.

Tình trạng của nó, thi học là bất khả thi.

Dù có đi thi, chẳng đạt kết quả gì.

Mẹ hiểu rõ, nhưng vẫn định kiếm chác.

Như kiếp trước, mẹ bắt đầu tung tin đồn.

Nhưng lần này, nạn nhân là bệnh viện và trường học.

Mẹ khóc lóc trên , nói con gái bị bắt nạt, bị gọi là vật, còn bị trường cho nghỉ học.

“Nhà nghèo, không có , con không được ăn thịt, nên mới làm thế.”

“Tôi biết không đúng, nhưng nó chỉ là trẻ con! Tôi sẵn sàng bồi trường, chỉ mong họ tha cho con tôi!”

Kiếp trước, mẹ vu khống tôi như thế.

Bảo tôi hại chết con út, dù nó không giỏi bằng tôi, không đẹp bằng tôi, nhưng vì mẹ thương nó, tôi đã hại nó chết.

Nực cười nhất là, tôi từng tin đó là sự thật.

Hình ảnh nó nhảy lầu khắc sâu trong đầu tôi, qua hành hạ tôi.

Nhưng khi trùng , tôi ngộ ra.

Khi thấy tôi, nó chẳng có ý định nhảy lầu.

Chỉ khi thấy mẹ, nó mới mất kiểm soát.

Nó sợ mẹ biết chuyện này.

Bệnh viện nhanh chóng ra thông báo, trường công khai video nó lẻn tin.

Nhưng dân không tin lắm, mẹ quá giỏi bịa chuyện.

Thế là tôi tung đoạn ghi âm hôm ở bệnh viện.

Mẹ từ chối lời bác sĩ ra sao, bỏ mặc lời cầu xin của nó mà đi thế .

Dân hiểu ra sự thật và cái gọi là “phúc khí”.

Họ mũi dùi, chỉ trích mẹ.

Chửi mẹ mê tín, hại cả đời con.

Mẹ không chịu nhận, còn mở live cãi đôi với dân , cuối cùng xám xịt xóa tài khoản.

19

Không vướng bận chuyện của nó, kiếp này tôi thuận lợi thi học.

Ra khỏi phòng thi, thầy chủ nhiệm đứng xa vẫy . Tôi cười, cảm ơn những người đã giúp tôi năm qua.

Thi xong, tôi không thể ở trường nữa.

Suy nghĩ một , tôi định tạm về căn nhà đó.

Thầy chủ nhiệm lắc đầu không đồng ý: “Mẹ em thế kia, chẳng闹翻 trời? Tới nhà thầy ở đi, tiện thể kèm cặp con thầy học.”

Thầy nháy mắt, tôi chỉ thấy lòng ấm áp.

Không ngờ, quyết định này của thầy đã cứu tôi một .

Một tháng kỳ thi, tôi đang dạy con gái thầy làm bài.

Bé con trắng trẻo, đáng yêu vô cùng.

Đột nhiên, thầy nhận một cuộc gọi, hớt hải chạy : “Mau, mau đến bệnh viện xem!”

Nó không thi học, ở nhà theo cách chữa của mẹ.

Tối không có gì ăn, ban nó càng chán ăn.

Mẹ khăng khăng cách này hiệu quả, rằng chỉ cần nó chịu qua sẽ lại là đứa con “phúc ”.

Nhưng thế này, sao mà lâu dài được?

Không tìm được thức ăn đêm, nó dần thò sang chỗ khác.

Mẹ không thể thức trắng canh nó mãi.

Dưới áp lực lớn, bệnh nó càng nặng.

Vậy là một đêm, khi mẹ ngủ say, nó phòng mẹ, cầm rìu trong nhà, đập từng nhát, khiến hai chân mẹ máu thịt lẫn lộn.

đó, nó nuốt sợi dây chuyền vàng mẹ giấu.

Mẹ gào cứu , nhưng hàng xóm hoặc đã dọn đi vì không chịu nổi, hoặc đeo nút tai ngủ, hoặc nghĩ nhà tôi lại ầm ĩ như lệ.

Đến sáng, cô lao công quét cầu thang nghe tiếng mẹ thều thào mới thấy sai sai.

Chưa kịp đưa đến bệnh viện, nó đã tắt thở vì nuốt vàng nghẹn họng.

Mẹ mất máu quá nhiều, hai chân liệt.

Tôi đến bệnh viện thăm mẹ một lần. Mẹ lẩm bẩm: “Sao lại thế này? Con tôi là đứa phúc mà!”

Tôi chẳng nói gì, về nhà lấy ít đồ dùng và đưa mẹ, rồi đi không ngoảnh lại.

20

đó, tôi đỗ trường học ước.

Thầy chủ nhiệm như mẹ, luôn quan tâm, gửi đồ cho tôi.

Tôi cười nhận, dựa vay học phí và làm thêm, nghiệp học.

Không còn nó, mẹ cuối cùng nhớ đến tôi.

Mẹ gọi điện: “Hồi đó mẹ biết mày là văn tinh hạ phàm, chắc chắn thi . Giờ mẹ không tiện, mày về thăm mẹ được không?”

“Giờ tìm người chăm sóc khó lắm, chẳng tận tâm. Nếu mày về chăm mẹ thì .”

Tôi im lặng một , rồi từ chối: “Thăm thì không cần, con sẽ gửi hoạt định kỳ.”

Tôi cần mẫn học và làm, nghiệp học. Mẹ vẫn trong căn nhà cũ.

Nghe nói mẹ nổi tiếng trong khu, nhà lấy mẹ làm bài học.

Con cái đau đầu sổ mũi, đều đưa đi viện ngay.

Còn tôi này, đã có công việc , mở ra một cuộc đời mới.

(Hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương