Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
ấy lấy trong người ra một tờ ngân phiếu tám mươi .
Vương tẩu sững sờ.
Cha nói: “Nhiêu đây cũng đủ mua đứt căn thuê đang , cũng không cần chịu chút giận dữ không đâu chủ nữa.”
Vương tẩu nghe thế thì chìa tay ra nhận, nhanh chóng nhét vào người.
Sau nàng quay người đi ra ngoài, hô to: “Chúc mừng lão , là đích tôn!”
Tổ phụ mỉm cười ôm ta ra, muốn đích thân chim sẻ nhỏ tôn nhi mình.
Vương tẩu cầm tiền xong thì cũng có chút trách nhiệm, ta xua tay nói: “Mệnh đứa trẻ rất yếu, ngoài cha nương ra thì không ai được , nếu người khác không ổn.”
Tổ phụ nghe thế thì cũng tự gạt bỏ suy nghĩ đi.
Và thế là ta được sống tiếp, được cha nương nuôi nấng như một nam nhi.
Lúc năm tuổi, ta trèo lên cây hóng gió thì thấy tên nô đang đi tiểu lên phiến đá.
Bọn hắn ngẩng lên, đắc ý nói với ta: “Công tử nè bọn ta có bắn nước tiểu ra đến khoảng 3m đấy.”
Ta thấy thế thì rất hứng thú, “Vút vút vút” trượt xuống cây, cũng tính cởi thắt lưng ra.
Cha ta đi ngang qua thấy cảnh thì sợ đến mức trắng bệch, vội vã chạy đến kẹp nách ta lôi về .
Đóng cửa lại, ấy vẫn đang vuốt ngực, chưa tỉnh hồn.
Nương ta thì lại bình tĩnh hơn nhiều, ấy bắt kể ta nghe về chuyện chín đời tẩy nữ phủ.
ấy nghiêm túc nói: “Nếu thân phận nữ nhi con bị lộ, tổ phụ có rất nhiều cách giết con. ‘Phụ sử tử vong, tử bất vong bất hiếu’, chưa kể con bây giờ chỉ là một tiểu nha còn chưa thành niên.”
Cha cũng nghiêm nghị nói: “Nhớ là đừng có học tên nhóc đi tiểu trước người khác, con là công tử, muốn đi tiểu thì vào xí.”
Ta liên tục gật , cũng hiểu câu chuyện mà nương đang kể.
Hóa ra cha nương ta thành thân với nhau khi còn rất trẻ, ban người còn rất không hòa thuận.
Nương vào cửa lâu, nhưng ấy vẫn luôn dùng nửa con mắt cha. Thậm chí ban đêm ấy còn không phép ấy đến gần nữa là, trên thắt lưng còn đơm thêm nút thắt.
Một hôm, cha ta uống nửa vò nữ nhi hồng, thế là mượn rượu làm càn.
Nương ta đấu không lại, nghiến răng nói: “ đời nay không có một nữ nhi, nghĩ là ta không biết các làm trò ma gì sao? Ta thà rằng cứ như thế, làm chán rồi hưu thê, còn hơn là sinh nữ nhi ra các đày đọa”
Cha ta chán nản ngã ngồi, bị nương ghét bỏ thì đỏ bừng.
Chuyện tẩy nữ không là bí mật, phàm đứa lòng mà là nữ nhi thì bị dìm chết trong xí.
Cha ta rất hổ thẹn, mỗi đêm ấy đều xị ôm chăn gối đến thư nghỉ ngơi.
người cứ thế mà giằng co với nhau trong nửa năm, sau mối quan hệ mới bắt trở nên tốt hơn.
Chuyện tất cả là tại vì tổ phụ.
Tổ phụ ta trúng một trạch viện, nhưng người chủ sở hữu lại không chịu bán.
Thuộc hạ vì muốn lấy lòng phủ mà lại mưu hại người chủ , kết tội người thông đồng với thổ phỉ rồi tống người ta vào tù, đình đành bán trạch viện đi chạy tiền.
Số tiền dùng mua trạch viện đi qua tay người thì lại quay về tay phủ, mà không mất một xu nào.
Người chủ cũ trạch viện trong ngục cũng nhiễm dịch bệnh, sau đi đời ma.
Tổ phụ thế mà lại rất tự hào, còn ra lệnh cha ta tìm thợ đến tu sửa xây dựng thêm.
Nhưng cha thở dài, nói: “ có được trạch viện mà lại hại đình người ta tan cửa nát , thế thì sao con có an tâm mà sống đây được.”
Tổ phụ nghe cha ta nói vậy thì rất giận dữ, gọi người cầm gậy đến, đè cha xuống đất lột quần áo, sau đánh cha đến mức da tróc thịt bong.
Lúc cha được lôi về , thì nương sức thuốc ấy tầm một tháng mới khỏi hết.
Khi hồi phục cơ , nương cũng không bắt ấy đến thư ngủ nữa.
Nương đắm chìm trong mớ ký ức, nhẹ nhàng nói: “Lúc ta mới biết được, tre xấu cũng có sinh ra măng tốt.”
Phu thê đồng tâm, cũng bắt bàn bạc trong ổ chăn, dù sinh ra đứa nào cũng được, là nữ nhi cũng được, là nhi tử thì lại càng tốt, cả đều cố gắng bảo vệ con mình.
Nương nhanh chóng mang thai, người còn gấp rút gom tiền mua chuộc mụ.
Tổ phụ còn , thế nên cha nương ta không dọn ra riêng, hàng tháng người cũng chỉ nhận được vàng, căn bản là không tích cóp được nhiều.
Trong tình thế cấp bách ấy, người lại tìm được một bộ sách cổ trong thư , thế là bán được với giá bốn mươi vàng.
Lại tiếp tục thu gom nghiên mực, trâm vòng, cuối cùng thì kiếm được tờ ngân phiếu tám mươi vàng trước khi đứa trẻ chào đời.
Đứa trẻ chào đời là nữ nhi.
Vương tẩu thấy tờ ngân phiếu tám mươi vàng thì thật sự động tâm, thế là cha nương cứu ta một mạng.
Kể đến đây, nương lại duỗi tay chỉ vào trán ta: “May mà tổ tiên hiển linh, trong rủi có may mà cứu được một mạng con.”
Nhưng cha lại cảm thấy xấu hổ đến đỏ : “Nếu tổ tiên biết mà biết con cháu mình làm ba tà thuật tẩy nữ thì chắc chắn rất đau lòng.”