Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2 - Mảnh Đời Bí Ẩn Của Công Tử

02

Lúc ta sáu tuổi, ta lại hạ sinh một nữ nhi.

Tổ phụ nói: “ trẻ này không được sống. Vương tẩu, vất vả cho ngươi rồi.”

Vương tẩu lại làm khó mà nói: “ gia, bây giờ ta cũng có gia đình rồi, cần phải tích đức cho con cháu, thế nên chuyện này không làm được đâu.”

Thấy thế thì cha ta đứng , trượng nghĩa nói: “Cho dù muốn tẩy nữ, thì từ trước đến nay cũng dùng đích tôn, trẻ này có giữ lại được.”

Tổ phụ nghe vậy thì cũng trầm ngâm một lát rồi nói: “Đáng lý phải chín đời tẩy nữ, nhưng thế hệ này thai lại đều là nam hài, ta sợ sẽ không ổn…”

Thúc thúc vừa sợ vừa giận, kêu : “ quan niệm vớ vẩn này mà ngươi muốn giết con ta?”

Tổ phụ trừng mắt dữ tợn : “Nếu là nữ nhi thì sẽ làm tài vận mất sạch. Chưa nói đến chuyện ăn không ngồi rồi, sau này con này của ngươi còn sẽ mang của hồi môn của phủ đấy! Ta chẳng không muốn cho nó sống, mà còn muốn nhị ngươi tự bóp chết nó!”

Thúc thúc ta vội vàng ôm lấy nhỏ, mở to mắt nói: “Không được, thế thì ta thà rằng mình không phải là nhi tử của gia còn hơn.”

Tổ phụ thấy thế thì rất tức giận.

hét : “Người đâu mau mang gậy ra đây, mau đánh chết tên nghịch tử này cho ta.”

Hai gia đinh cao to cường tráng đè thúc thúc ta xuống đất, cầm gậy liên tiếp nện vào người hắn.

Thúc thúc bắt khóc lóc tổ mẫu: “Nương, nương nói gì , nương cũng là nữ nhân mà.”

Tổ mẫu nghe thế thì cũng không đáp gì, vẫn cứ nhắm mắt, lần tràng hạt lẩm bẩm: “A Di Đà Phật, A Di Đà Phật.”

Bà ấy bế trẻ , sau đó tự bóp cổ nó.

Khi tỉnh lại thì đã phát điên rồi.

Nàng ấy thường lao ra cửa bộ quần áo nhếch nhác, sau đó thì la hét gào khóc suốt đêm.

Tổ phụ thấy thế thì buộc thúc thúc phải hưu thê, lấy nữ nhân khác.

được người đưa về mẹ đẻ, nhưng bên ấy đã đóng cửa không cho nàng ấy vào, thế là gia đinh lại phải mang người trở về phủ.

Sau chết của đường muội, tổ phụ ta nghĩ rằng chuyện chín đời tẩy nữ này đã công nên rất hạnh phúc.

có số làm quan, cơ lại cường tráng khỏe mạnh, thế nên mỗi đều nạp thêm thế thiếp vào phủ.

Vào hôm mừng thọ của tổ phụ, các đồng liêu của cũng đưa tôn nữ của họ đến phủ làm khách.

Ta thì đang chơi vườn một tiểu muội muội.

Chu Nghiên Nhi đột nhiên nói: “ , ngươi có biết ngươi có bao nhiêu cô cô không?”

Ta khó hiểu: “Ta không có một cô cô nào.”

Nàng lắc , đối mắt đen như mực chằm chằm vào ta, giọng nói khàn khàn: “Có người lận đấy.”

“Nhưng mà cả lúc sinh ra đều giết hết rồi.”

Ta như sét đánh ngang tai, cứng đờ người tại chỗ.

Cảnh tượng tổ mẫu bế đường muội lại bắt hiện ta.

Lúc đó ta đứng , còn đường muội thì đã ngừng khóc.

Tổ mẫu hạ xuống, nói: “Mang đến thôn trang mà chôn .”

Vậy có phải trẻ cũng siết cổ đến chết dưới bàn của tổ mẫu phải không?

Ta rùng mình.

Chu Nghiên Nhi chắp hai nhỏ ra sau lưng, lạnh lùng nói: “Bảo gia gia của ngươi đập tan ý định kết thân đó , sau này ta sẽ không gả cho ngươi đâu. Nương ta nói rồi, kẻ như phủ mấy người không xứng đáng lấy nữ nhân vào đâu.”

Nàng ta như một con rệp bẩn thỉu đang lấp ló dưới tảng đá vậy.

Ta có chút xấu hổ, không nhịn được nói: “ chuyện như này sẽ không bao giờ xảy ra .”

Nàng bĩu môi: “Nói thì nói vậy, quan trọng là ngươi làm được không đã.”

Thế nhưng ta lại rất chắc chắn nói: “Ta sẽ không bao giờ thân, tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc tại đây.”

03

Ta rất có năng khiếu mấy chuyện cưỡi ngựa bắn cung, các sư phụ dạy võ thuật mới có chút mà ta đã thạo. Vì vậy mà ai ai ta cũng đều mỉm cười rồi tán dương ta là một thiên tài.

Thế nhưng về phương diện đọc sách thì tư chất của ta lại có chút bình thường.

Sáu tuổi học vỡ lòng, đến mười hai tuổi thì ta đã đọc sách được sáu . Thế mà quyển sách hình như không thích ta cho lắm, và ta cũng không có kiên nhẫn chúng nó .

Nhưng mà tiên sinh dạy học cho ta lại rất xảo trá, lúc nào cũng đẹp khoe xấu che.

Tổ phụ thế mà lại tin mấy lời ngon ngọt ấy, dù sao ta cũng là đích tôn sau chín đời tẩy nữ ấy mà. Tổ phụ còn nói ta chắc chắn sẽ thi đỗ trạng nguyên, làm rạng danh gia môn.

Còn cha thì vẫn sống đau buồn như ngày trước.

ấy không đọc sách, thế nên không có cơ hội ra ngoài làm quan, vì vậy mà vẫn dám núp dưới bóng của tổ phụ, thỉnh thoảng thì mông còn nở hoa.

Nương đang bôi thuốc cho , giọng đầy căm ghét: “Cứ chờ đến lúc nhi lớn , già đó chắc chắn sẽ ngạc nhiên đến trợn tròn mắt cho mà xem.”

Cha ta nhíu mày lại: Đến lúc đó chắc gì đã có con đường nào cho nhi ?”

Nương giận dữ vỗ một : “Lại nói mấy lời xui xẻo , mấy nay không phải chúng ta đã tích cóp được một mớ vốn liếng sao, ngươi còn sợ không mở đường cho nhi à?”

Lúc ta sắp chào đời, cha nương cũng cơ bằng cách bán lại cổ thư , bây giờ thì lặp lại mánh cũ ấy, cũng nhận được kha khá tiền.

Sau đó thì nương lại thuê một người thế thân trực tiếp giao dịch, bắt kinh doanh nghiêm túc.

Các quan lại nhân gia lúc đó còn sợ sẽ lây nhiễm hai từ “Bán dạo” mà rơi và sa sút, thế nhưng nương lại cười, nói: “Có tiền thì mua tiên cũng được.”

đó tổ phụ ta lộng quyền lừa gạt, chiếm đoạt của cải của người khác.

Nhưng sau khi chuyển đến đó, lại thường thấy mấy ma quỷ cứ ẩn hiện ở góc .

Tổ phụ nói bản thân không tin vào chuyện ma quỷ, thế nhưng lúc mới nói xong thì đã lăn ra bệnh nặng, vậy là lại vội vội vàng vàng dọn đồ ra khỏi trạch viện ấy.

Thế là trạch viện ấy bỏ trống, nhiều sau thì người ta đồn là có ma, vì chuyện này mà tổ phụ ta không cho ai thuê được, mọi người ở quanh đó cũng đồn là hồn ma của người chủ ban vẫn còn chưa tiêu tán.

Nương thì tìm người ra mặt, mua lại chỗ đó giá cả thấp nhất, còn sử dụng tiền tiết kiệm mấy qua để cải tạo lại, biến nó tửu lâu lớn nhất .

Bà ấy còn thu xếp cho người của người chủ cũ ở trên tầng tửu lâu, chuyện này khiến mọi người khen ngợi hết lời, còn đến mà ủng hộ .

Công việc kinh doanh của tửu lâu ngày càng phát đạt, đông đúc cả ngày, một tháng còn có thu về hàng trăm lượng vàng.

Dưới ngọn đèn lập lòe, bà vừa gảy bàn tính vừa nói ta: “ nhi, chờ khi con lớn , ta sẽ cho con khôi phục lại diện mạo ban , khiến con trở nữ nhi của người giàu nhất Lương quốc này.”

Bà ấy vào khoảng không, như đang thấy cảnh tượng ấy vậy: “Ha ha, đến lúc đó có khi già sẽ tức giận đến mức hộc máu ra ngay tại chỗ luôn ấy .”

Ta đỡ trán, cười khổ: “Haizz nương, ngươi đừng có lúc nào mở miệng thì cũng ‘ già này’, ‘ già ’ được không. Mấy ngày trước, lúc tổ phụ gọi con ăn cơm, may mà con bụm miệng kịp không là xuýt đã phun ra mấy chữ này rồi đấy”

Tùy chỉnh
Danh sách chương