Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tạ Thận Chi đem yêu nha đầu Thôi gia mở quán bán hoành thánh ở cổng thành.
Nàng ta thậm chí còn chẳng có nổi cái tên, bởi đứng hàng thứ ba, nên tất cả mọi người đều gọi nàng ta là Thôi Tam nương.
Bên trên nàng ta có huynh trưởng, dụng, đi đánh bạc thiếu nợ ở bên ngoài, không biết đã trốn đi đâu, thỉnh thoảng lại có người đến quán của Thôi Tam nương để gây sự.
Nàng ta vừa nhiễm phong hàn vừa bọn đòi nợ quấy rầy, suýt ch//ết bệnh tật trong đêm tuyết rơi.
Tạ Thận Chi trả hết số nợ cho Thôi gia.
Cũng tìm một việc tốt cho huynh trưởng của Thôi Tam nương.
Tạ Thận Chi cứu vớt người trong mình ra khỏi vũng bùn, chỉ là đã quên mất ta.
Chuyện này náo động cả thành, ở đâu cũng có người bàn tán về chuyện tình của Tam lang Tạ gia. Nữ nhi con vợ cả Tô gia trở thành trò cười của cả thành, thân giận dữ, muốn thân đến trước mặt Thánh thượng xin hủy bỏ hôn sự này.
thân gọi ta đến thư phòng, nhưng lại chỉ luyện , không nói một câu nào.
Ta hiểu ý tứ của thân.
Tô gia Tạ gia liên hôn là chuyện tốt, không cần thiết xích mích với nhau chỉ một nữ .
Huống chi, hôn sự này là do Thái hậu chỉ hôn ở thọ yến đó, nay làm ầm ĩ đến trước mặt Thánh thượng, thật sự coi.
thân viết, là “nhẫn”.
Ta nói với ông ấy, ta sẽ đến Tam lang Tạ gia một lần.
thân gật đầu, đặt bút xuống, xoay người cầm một quyển sách trên giá, lật xem.
Lúc bước ra khỏi thư phòng, ta vẫn có chút không cam , không nhẫn nhịn nữa, quay người lại hỏi thân.
“Trên “nhẫn” có một “đao”, nếu sau khi kết hôn, Tạ Thận Chi không đối xử tốt với con thì con nên làm gì?”
thân chậm rãi ngẩng đầu khỏi bàn sách, trong ánh mắt lóe vẻ sắc bén, ẩn chứa sự lạnh lùng tàn bạo.
Ông ấy gằn từng : “Nữ nhi của Tô gia, không ai dám khinh thường. Con cứ yên tâm.”
2
Ban đầu, không ai rằng Tạ Thận Chi sẽ thương một nha đầu bình dân bán hàng rong.
Tam lang Tạ gia bận rộn việc , thường đến quá giờ giới nghiêm mới quay về thành.
Hắn ta không thích làm phiền hạ trong phủ đêm khuya còn đốt lửa nhóm bếp, nên thường tùy tiện ăn một bát hoành thánh ở cổng thành.
Không biết từ khi nào, bát hoành thánh đó lại trở thành thói quen của Tạ Thận Chi.
Đến một ngày nào đó, quán hoành thánh đó chợt biến mất.
Ban đầu Tạ Thận Chi cũng không để ý lắm, nhưng đợi hơn một tháng, quán hoành thánh vẫn không xuất hiện, hắn ta bèn phái người đi thăm dò.
Thật ra cũng không điều tra, mọi người xung quanh đây đều biết hết, tùy tiện hỏi thăm là có thể biết được.
Ngày thường Tam lang Tạ gia vốn luôn kiêu ngạo xa cách, đây là lần đầu tiên chịu cúi đầu, chăm chú lắng nghe câu chuyện cuộc đời của một nữ tử.
Hắn ta duỗi tay về phía nàng ta, kéo nàng ta đứng dậy.
Nàng ta là bà chủ của quán hoành thánh, ta có lẽ nàng ta sẽ không thảo luận về Phật với Tạ Thận Chi, cũng sẽ không thúc ngựa chạy đường dài cùng với hắn ta.
Nhưng khi Tạ Thận Chi trở về trong đêm khuya đầy gió tuyết, căn nhà đó sẽ thắp một ngọn đèn , bên trong có một nữ tử với mái xõa trên vai, đứng trước bếp lò, dọn cho hắn ta một bữa khuya nóng hổi.
thế nào cũng là một bức tranh ấm cúng.
Tạ Tam lang, Thôi Tam nương.
Ngay cả cái tên của bọn họ cũng xứng đôi vậy.
Ta đến Tạ Thận Chi.
Có lẽ hắn ta bận rộn nhiều việc, ta chờ hết canh giờ, cũng chỉ chờ được một câu từ tiểu tư của phủ hắn ta: “Đại nhà ta còn tiếp khách, không bằng Tô tiểu thư lần khác lại đến.”
Ta không là kiểu người lằng nhằng không dứt, thấy sắc trời còn sớm, bèn sai người đánh , đến chỗ Thôi Tam nương xem thử.
Quán hoành thánh ở cổng thành đã đóng cửa từ lâu, Tạ Thận Chi thay Thôi Tam nương mở một cửa tiệm mới.
Cửa tiệm này không nằm trên con đường sầm uất nhất thành, ngược lại nằm ở một con ngõ khá hẻo lánh.
Với tài lực của Tạ gia, nuôi một chú chim tước là chuyện dễ dàng, chim tước cũng không cần lộ mặt ở bên ngoài để làm ăn mua bán.
Tạ Thận Chi cho phép nàng ta tiếp tục làm những gì nàng ta muốn làm, nhưng lại chọn một nơi thanh tĩnh thế này, hiển nhiên là đã suy xét kỹ càng.
Quán không lớn, nhưng sạch sẽ.
Khi ta đến thì đã quá giờ cơm, trong quán không có mấy người.
Bây giờ Thôi Tam nương đã không làm hoành thánh nữa, ngoài cửa tiệm treo một tấm biển canh bột cắt.
Từ nay về sau, bát canh hoành thánh ở cổng thành đã là của riêng Tam lang Tạ gia.
Ta trên ngựa, xuyên qua tấm rèm, thấy một cô nương chuẩn bột cắt.
Khoảng cách quá xa, ta không thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt nàng ta, chỉ thấy nàng ta quấn một băng đô đỏ trên đầu, xắn tay áo tận khuỷu tay, động tác nhanh nhẹn.
Không hề giống trong tưởng tượng của ta.
Ta đã nghe qua về cuộc đời của Thôi Tam nương, ban đầu còn nàng ta là người hiền lành dịu dàng.
Ngõ vắng vẻ, ngựa của Tô gia lại bắt mắt thế, hiển nhiên là Thôi Tam nương đã thấy ta. Nàng ta do dự một hồi lâu, rồi lau khô tay, đi đến trước ngựa.
“Xin hỏi người trên có là Đại tiểu thư Tô gia không ạ?”
“Có chuyện gì?”
Người đứng bên ngoài đáp: “Ta từng nghe Tạ tử nhắc đến tiểu thư, cửa tiệm này là do ta mượn một ít bạc của Tạ tử để mở, chờ kiếm được tiền rồi, ta nhất định sẽ trả lại cho ngài ấy.”
Ta mân mê chuỗi tràng hạt đeo quanh trên cổ tay, còn chưa kịp tiếng, đằng sau đã vang tiếng vó ngựa phi nước đại.
Tạ Thận Chi “ tiếp khách” siết chặt dây cương, trên mặt mang theo vẻ lạnh lùng, cảnh giác che chở Thôi Tam nương ra sau người, vội vàng nói:
“Tô tiểu thư, có chuyện gì cứ nói với Tạ mỗ, nàng làm một cô nương là có ý gì?”
Ta sửng sốt, miệng mấp máy, một lúc lâu sau mới hỏi người đánh : “Ta làm nàng ta ư?”
Người đánh nói: “Tất nhiên là không, tiểu thư vừa đến nơi này, chưa nói một câu nào cả.”
Ta lại hỏi người xắn tay áo kia: “Ta làm ngươi ư?”
Nàng ta dọa sợ, túm chặt lấy tay áo của Tạ Thận Chi, giọng đáp: “ tử, người làm gì thế? Người hiểu lầm Tô tiểu thư rồi.”
Sắc mặt của Tạ Thận Chi dần trở nên tái nhợt, chậm rãi xuất hiện một chút xấu hổ.
Ta biết Tạ Thận Chi sợ cái gì.
Tô gia thế mạnh, nếu ta đánh ch//ết Thôi Tam nương ở ngay trên phố thì cũng không có ai dám truy cứu.
Nhưng Tô Mộ Vân ta cũng có tự tôn kiêu ngạo của riêng mình.
Ta chỉ muốn đến thử một lần, xem rốt cuộc mình đã thua bởi một cô nương thế nào.
“Xin lỗi, Tam nương không giống nàng, Tạ mỗ nhất thời kích động, đã mạo phạm Tô tiểu thư.”
Ta chờ hắn ta hết canh giờ ở bên ngoài tạ phủ, còn Thôi Tam nương khăn, hắn ta đã đến ngăn cản ngay lập tức.
Mặt trời đã lặn ở đằng Tây, ngay phía sau Tạ Thận Chi, mặt trời đỏ rực khuất dần sau núi.
Trong phút chốc, ta chợt đến mấy chục sau này.
Ta sẽ mắc kẹt giữa Tạ Thận Chi một nữ khác, chỉ ta xuất thân cao quý, nên ta làm gì cũng là sai.
Nói chuyện lớn tiếng là tức giận mắng người.
Không nói tiếng nào thì là lấy thế đè người.
Thôi Tam nương là khinh thường nàng ta.
Đứng Thôi Tam nương là dạy dỗ nàng ta.
Ta nhốt trong nhà, ngày này qua tháng nọ, trông mong vị phu quân không yêu thường mình có thể hồi tâm chuyển ý.
Đột nhiên ta cảm thấy thật vị.
Ngay cả tám thầm mến Tạ Thận Chi cũng chẳng còn thú vị nữa.
Ta từng quỳ gối trước tượng Phật, dập đầu ba ngàn lần, cũng từng thuần phục một con ngựa hung dữ chỉ Tạ Thận Chi.
Ta từng tưởng tượng số lần về cuộc sống sau khi kết hôn của ta Tạ Thận Chi.
Chúng ta có gia thế tương đương nhau, có sở thích tương đồng nhau, có hôn ước do chính đương kim Thái hậu ban cho.
Đúng là xứng đôi vừa lứa.
Nhưng suy cho cùng, ta không hề đến chuyện Tạ Thận Chi không yêu mình.
Ta mình đã buông bỏ Tạ Thận Chi trong khoảnh khắc ấy.
Ta nghiến chặt răng, ép nước mắt chảy ngược vào trong, bởi dùng quá nhiều sức mà đến giọng nói cũng chua chát:
“Tạ tử, Tạ gia Tô gia có hôn ước, ngươi có biết chuyện này không?’
“Tất nhiên ta biết, chỉ là chuyện này cần bàn lại…”
Ta bình tĩnh cắt ngang lời hắn ta:
“Tam lang Tạ gia đã có gia đình, nữ nhi Tô gia không làm thiếp.”
“Vậy, làm phiền ngươi chuyển lời cho lão phu nhà ngươi.”
Trên mặt ta nở nụ cười khẽ, bàn tay giấu trong tay áo lại không ngừng run rẩy.
Ta cố gắng thẳng người, nói lời cuối của ta với Tạ Thận Chi:
“Hôn ước không thể không thực hiện, để đại ca của ngươi thế chỗ đi.”
3
Ta đã thích Tạ Thận Chi nhiều .
Lần đầu tiên ta hắn ta, khi ấy hắn ta mới sáu bảy tuổi.
Khi đó ta đi theo thân đến Kim Sơn Tự dâng hương. thân ở tiền viện nghe đại sư giảng , ta không yên, lén chạy ra sân sau chơi đùa.
Ta mải hái hoa sen trong ao, tình rơi xuống nước, một chú tiểu đã cứu ta .
Khi ấy cả người ta ướt sũng, trong mặt đầy bùn, còn mất một chiếc giày, cùng sợ hãi.
Thật là kỳ lạ, rõ ràng là khi ấy hắn ta mặc quần áo của chú tiểu, nhưng lại búi tóc, hóa ra là một đệ tử tục gia. Quần áo của hắn ta cũng ướt nhẹp, dính chặt vào người, trông cùng nhếch nhác.
Chú tiểu đó đeo chuỗi tràng hạt trên tay mình vào tay ta, dùng khăn tay lau sạch bùn đất trên mặt ta, giọng bảo ta đừng sợ.
Ma ma bên cạnh thân tìm được ta, cực kỳ hoảng hốt, ôm lấy tôi, nói lời cảm ơn rồi vội vã rời đi.
Sau đó thân nghe ngóng được, người cứu ta là Tam lang Tạ gia.
Khi Tam lang Tạ gia sinh ra thì trên trời có hiện tượng lạ, có tu sĩ đi ngang qua phán rằng khi hắn ta mười chín tuổi sẽ một kiếp nạn.
Tạ gia vốn không tin, nhưng những chuyện mà tu sĩ đó nói đều lần lượt trở thành sự thật.
Lão phu Tạ gia hoảng hốt, đưa Tạ Thận Chi vẫn còn đến tự miếu, cầu xin cao tăng đại vi nuôi dưỡng. Sau đó còn mời cao đến chỉ dạy, truyền cho võ nghệ, chỉ mong hắn ta có thể dữ hóa lành.
Ta vốn không tin vào những chuyện này.
Một đứa trẻ mới sáu bảy tuổi, làm sao có thể đọc hiểu Phật.
Nhưng chuyện này có liên quan đến Tam lang Tạ gia.
Ca ca dịu dàng tốt bụng đã cứu ta, làm sao có thể ch//ết đi trong kiếp nạn mười chín tuổi chứ.
Thế là ở cái tuổi mà các cô nương khác thả diều bắt bướm, ngày nào ta cũng ngâm mình trong Phật đường.
Ta dập đầu trước tượng Phật ba ngàn lần, chỉ cầu cho Tam lang Tạ gia cả đời suôn sẻ.
Tạ Thận Chi mười tuổi, hắn ta được Tạ gia đón về, cũng trong ngày hôm ấy, Thái hậu hạ chỉ, tứ hôn cho nhà Tô Tạ.
thân không hài , nữ nhi của bà đã trói buộc cả đời.
Bà không biết ta cùng sung sướng.
Nữ tử trên thế gian này, có mấy ai được gả cho người hợp ý mình đâu?
Thế mà ta lại có được vận may này.
Tạ Thận Chi tập võ. Hắn ta từng nói, chờ hắn ta thực hiện được hoài bão trong , trời yên biển lặng, sẽ đưa người trong đi du ngoạn khắp núi sông.
Tạ Thận Chi hy vọng thê tử của mình sẽ biết cưỡi ngựa.
Thật ra cô nương của Tô gia không cần học những thứ đó.
Trong cả thành này, cũng chẳng có mấy quý nữ biết cưỡi ngựa.