Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đột nhiên Thẩm Sơ ghé sát lại gần.“ ơi, to chuyện rồi!”“Hả?”Tôi còn chưa tỉnh hẳn, cậu ta đã đưa điện thoại tôi xem.
Trên màn hình là nhóm chat chung của công ty – nhóm mà toàn bộ nhân viên có mặt.Tiểu Lưu đã gửi đó mấy bức ảnh cô ta chụp cảnh Thẩm Sơ đang đỡ tôi đi – tư thế cực kỳ thân mật.Phía còn thấy rõ ba chữ khoa sản.
Dưới ảnh, cô ta còn viết một câu đầy hàm ý:“Dẫn thân đi khám thai, không ngờ lại gặp được chuyện bất ngờ.”“Chẳng phải Tiền Tiểu Tiểu đang hẹn hò Tổng Giám đốc Lục ? giờ lại đi khoa sản người đàn ông khác?”
Nhóm công ty đông người, nhưng khi Tiểu Lưu nghỉ việc thì không ai để ý là cô ta vẫn còn nhóm.Bình thường nhóm này khá náo nhiệt, nhưng khi cô ta gửi tin nhắn đó — hoàn toàn im lặng.
Dù thì ai cũng biết Tổng Giám đốc Lục đang theo đuổi tôi!Toàn thân tôi lạnh toát — và ngay lúc đó, Lục Thoái văn phòng bước ra, đứng ngay trước bàn tôi.
Đôi mắt anh đỏ hoe thấy rõ, giống như sắp khóc .Anh chẳng thèm để ý đến Thẩm Sơ đang đứng bên cạnh, chỉ nhìn chằm chằm tôi.
“Giải thích đi!”
Tôi run run đứng dậy,“Anh bình tĩnh chút… để em sắp xếp lại câu đã…”
Lục Thoái im lặng, như đang chờ tôi trả lời.Tôi nhìn đôi mắt đỏ ửng kia, sợ rằng anh sẽ khóc ngay lập tức.
“ đó… đứa là của anh.”
Tôi vừa dứt lời đã nghe tiếng Trương đánh ly nước, vỡ toang dưới đất.
“Của… của anh?”
Lục Thoái như ngẩn ra,“Ý em là… đứa bụng em, là của anh?”
Tôi thấy anh như có gì đó không ổn, nhưng vẫn cắn răng gật :“Vâng, là của anh.”
“Phải, là của anh.”
Người đàn ông trước mặt tôi — nước mắt lã chã xuống má, xuống sàn nhà.Anh ta run giọng, nhẹ nhàng nói:“Xin lỗi… anh chỉ là… vui quá thôi. Lúc nãy dọa em rồi đúng không? Đừng sợ, anh… hu hu…”
Lục Thoái — người cao lớn, luôn nghiêm túc ấy — quay người chạy vội văn phòng.
Còn chúng tôi thì đứng ngây người ngoài hành lang.Anh ấy… khóc rồi?
Tôi chợt nhớ ra, mỗi lần trước đây mắt anh ta đỏ hoe, là lại cúi hoặc đi mất.Thì ra… là anh ấy lén khóc ?
Cảm giác như tôi đang lần tiên quen biết lại người tên Lục Thoái này.
Thẩm Sơ bên cạnh cũng sững sờ, kéo nhẹ áo tôi, thì thào:“ à, hay là… an ủi anh ấy đi? Dù cũng là đàn ông, lần này mất mặt dữ lắm rồi…”
Bên , Lục Thoái đang dùng khăn giấy lau nước mắt.Tôi bước , lặng lẽ ôm lấy anh.
“Đừng khóc . Em vốn định sẽ nói anh…”
Anh quay người lại ôm chặt tôi, mũi vẫn còn sụt sịt.“Xin lỗi em… Trước đây anh chưa từng để tâm đến cảm xúc của em. nay anh sẽ làm một người cha tốt.”
“À… có điều…”Tôi hơi khó xử:“Việc anh vừa khóc… hình như… mọi người biết rồi.”
Anh chỉ khẽ lắc , không để ý:“Không . Em quay về bên anh rồi là được.”
—
Tôi và Lục Thoái quay lại nhau.Chuyện chúng tôi từng nhau suốt hơn hai năm cũng không còn là bí mật — công ty choáng váng.
Giờ tôi đã trở thành bà Lục, còn có một cậu đáng — Lục Tiêu, rất giống bố nó.
lần tiên khóc lóc trước mặt tôi, Lục Thoái như… mở kho nước mắt, hở tí là rưng rưng.Tôi hoàn toàn không có cách nào anh ta .
Anh ta dường như tìm ra được điểm yếu của tôi — cứ mỗi lần muốn gì, dù là… “muốn vợ”, cũng khóc đã.
Tôi biết làm gì bây giờ?Tất nhiên là chiều theo rồi.
Chồng mình, phải do mình cưng chiều chứ .
——
Phiên ngoại 1 — Góc nhìn của Tiền Tiểu Tiểu
Lục Tiêu đã ba tuổi rưỡi.Bình thường cực kỳ ít khóc, dù có buồn đến mấy cũng chỉ mím môi chịu đựng.
Tôi từng hỏi nhóc:“Tiêu Tiêu, con không khóc à?”
Cậu trả lời thế này…
[Bố ngày nào cũng “kim đậu đậu”, con thấy mất mặt. Con trai thì không được khóc!]
Tôi: “……”
Hôm đó, tôi tình cờ phát hiện một cuốn sổ ngăn kéo thư phòng, trên bìa viết mấy chữ nguệch ngoạc: “Nhật ký khóc khóc.”
Tò mò, tôi mở ra.
[Cấp 2 khó quá, không muốn đi học . Hôm nay khóc 2 phút.][Xong rồi, thi không tốt. Khóc 1 phút.][…]
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực — này chắc là nhật ký ghi chép… thời gian Lục Thoái khóc?
Tôi lật tiếp đến những trang có liên quan đến mình.
[Tiền Tiểu Tiểu đồng ý bên tôi rồi, khóc 5 phút.][Tiền Tiểu Tiểu lại nói lời làm tôi giận, lén khóc 3 phút.][Cuối cùng cũng “có” được Tiểu Tiểu , lần này 2 giọt nước mắt, sướng.][…]
[Tiền Tiểu Tiểu muốn chia ! Còn nói là nghiêm túc! Khóc nửa tiếng.]
Tôi tiếp tục lật, lòng ngổn ngang.
[Công tác 1 tuần, nhớ cô ấy. Nhìn ảnh rồi khóc một lát, không nhớ bao lâu.][Cô ấy nói tuần này sống ổn, công ty nên chỉ dám khóc 5 phút.][Cô ấy không tôi dọn về, đứng hành lang khóc 3 phút, không thể để cô ấy thấy tôi hèn đến vậy…][…]
[Hu hu, tôi sắp làm bố rồi. Khóc nửa tiếng.][Hôm nay đi đăng ký kết hôn Tiểu Tiểu, cố nhịn không khóc.][Tiểu Tiểu sinh con chắc đau lắm, cô ấy kêu thảm lắm, này không dám sinh thêm . Không dám khóc, sợ cô ấy đang lo.]
Tôi bỗng nhớ lại ngày vỡ ối, Lục Thoái rõ ràng vô cùng bình tĩnh, chuẩn bị mọi thứ chu đáo.Bàn anh ấy run run nhưng không một giọt nước mắt.
“Tiểu Tiểu, anh đây, là chồng em. Anh sẽ luôn bên em.”
Giọng anh ấy nghẹn ngào — thì ra lúc đó… là đang cố nhịn không khóc.
Phiên ngoại 2 — Góc nhìn của Lục Thoái
nhỏ đến lớn, hễ xúc động là tôi lại khóc.Mẹ tôi đưa tôi đi khám bao nhiêu bác sĩ cũng không trị được.
Tôi… chính là người yếu lòng, dễ nước mắt.
Tiền Tiểu Tiểu là cô gái dũng cảm nhất tôi từng gặp.
công ty, tôi không bao giờ để nước mắt .Lúc nào cũng nghiêm túc, mặt lạnh như tiền, ai nấy sợ tôi.
Nhưng… Tiền Tiểu Tiểu thì không.
Cô ấy hẳn là thích tôi — mỗi ngày mang đồ ăn đến, còn dặn tôi mặc thêm áo khi trời lạnh.
Không ngờ một người hay khóc như tôi… lại có người thích .Tôi và Tiền Tiểu Tiểu đã bên nhau.
Nhưng tôi không biết phải thế nào đúng.Tôi tưởng chỉ cần hai người cạnh nhau là đủ, những thứ khác không quan trọng.Thế nên… tôi đã bỏ quên cảm xúc của cô ấy.
Lần cô ấy nói chia , tôi phát điên.Uống chút rượu, rồi hồ đồ mà…Khụ, nhưng mà tôi không hối hận.Tôi sẽ chịu trách nhiệm.
Chỉ không ngờ rằng… cuối cùng chúng tôi vẫn chia .Tôi nghĩ hai cần bình tĩnh lại, thế là tôi đi công tác.
Nhưng hình như Tiền Tiểu Tiểu “bình tĩnh” quá đà…Cô ấy … không cần tôi rồi.Tôi lại khóc.
Lần công tác , tôi gặp một người cũ — người rất giỏi chuyện đương.Tôi nhờ anh ấy tư vấn.
Khi nghe tôi kể về cách tôi và Tiền Tiểu Tiểu từng bên nhau, mắt anh ấy suýt rớt ra khỏi tròng.Anh ta bảo: “Cô gái đó chắc chắn rất cậu.”
Tôi nhướng mày, dương dương tự đắc — Tất nhiên rồi, không nhìn xem tôi là ai à?
Nhưng càng về , mặt tôi càng trầm xuống.Bởi vì anh ấy bắt kể tôi nghe một mối quan hệ “bình thường” nên diễn ra thế nào.Lúc đó tôi mới biết — những gì tôi từng làm… tệ đến mức nào.
May thay, Tiền Tiểu Tiểu vẫn quay về.Tôi không đánh mất mặt trăng của mình.
Phiên ngoại 3 — Góc nhìn của Thẩm Sơ
Lần tiên tôi gặp Tiền Tiểu Tiểu là năm nhất đại học.Dáng vẻ của ấy buổi tranh biện hôm đó — tôi nhớ suốt đời.
Từng câu từng chữ sắc bén, logic rõ ràng. ấy khiến đối thủ không thể phản bác nổi một lời.
Tôi hồi ấy rất bình thường, là kiểu sinh viên mờ nhạt giữa đám đông.Ra trường, vất vả lắm mới tìm được một công việc ổn định.
Không ngờ… lại gặp ấy một lần .
Lần này, tôi muốn thử tiến đến gần hơn.Tôi đã thử rồi.
Dù kết quả là thất bại,Tôi cũng không hối hận.
Ít nhất, tôi biết — bây giờ ấy rất hạnh phúc.Thế là đủ rồi.
-HẾT-
☕️ Góc tâm nhẹ của ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ này được mình phần mềm dịch.
này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, chỉ ngồi thôi chứ chưa làm giàu được đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 5k – mình cười hí hí buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không , đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui ngày đó!
Thương nhiều nhiều 💖 — Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎