Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
sư phụ làm mì đồng loạt xin nghỉ ? Tôi lập tức đổi sang cơm chan, và họ tất bật quay lại
Quán mì của tôi đã nổi tiếng suốt mười năm, toàn nhờ sư phụ kéo mì gánh vác.
Họ cũng biết bản thân quan trọng đến mức nào, cứ vài bữa lại đòi tăng .
Lần này, họ ra yêu sách quá mức, đồng loạt xin nghỉ để uy hiếp tôi.
Tôi im lặng ba giây, bình tĩnh nói: “Vậy thì nghỉ đi.”
Hôm sau, tôi xóa chữ “Kéo Mì” trên bảng , đổi thành “Cơm Chan”.
Lão Trương đứng trước cửa hóng : “Đổi cái gì cũng vô ích, khách là vì mì mà đến.”
Một tuần sau, doanh thu của tôi tăng gấp đôi.
Lão Trương chạy đến cầu xin tôi: “Bà chủ, chúng tôi sai rồi, có thể cho tụi tôi quay lại làm không?”
Tôi chỉ vào bếp sau: “Cơm chan thì không cần sư phụ kéo mì.”
01
Lão Trương ném cái giẻ lau lên bếp.
Bốp.
Một tiếng vang dội.
Tất khách trong quán ăn mì đều dừng đũa.
Ngoái nhìn.
“Chủ Giang, chúng tôi có muốn nói.”
Lão Trương tháo chiếc tạp dề ở thắt lưng, ném vào đống bột mì trắng muốt.
Phía sau ông ta là năm người.
Lý, A Cường, Sư phụ Vương, Anh Lưu, và Mập Tử.
Toàn bộ sư phụ kéo mì trong quán tôi.
Tôi đặt cuốn sổ kế toán xuống, ánh mắt lướt qua gương mặt lão Trương.
Lướt qua từng gương mặt phía sau ông ta.
Trên mỗi khuôn mặt đều là một biểu cảm giống nhau.
Một vẻ kiên quyết pha trộn giữa tham và sự tự mãn.
Tôi gật đầu.
“Nói đi.”
Giọng tôi rất nhẹ.
tiếng ù ù của quạt thông gió trong bếp lấn át.
Lão Trương lên một .
Chiếc giày vải đen dính dầu mỡ giẫm lên nền gạch sạch sẽ, để lại một dấu in.
“Chúng tôi người đã bàn bạc rồi.”
Ông ta hắng giọng, giọng rất to.
Đảm bảo mọi ngóc ngách trong quán đều nghe rõ.
“Quán này mở được mười năm, nhờ vào cái gì, trong cô và tôi đều rõ.”
“Là nhờ nghề của anh em chúng tôi.”
“Khách đến là vì tô mì của chúng tôi, chứ không phải vì cô – bà chủ.”
Nói rồi, ông ta nhìn khắp lượt khách trong quán.
Vài vị khách quen bối rối cúi đầu, lặng lẽ ăn tiếp mì.
Tôi không nói gì.
Lặng lẽ nhìn ông ta.
Chờ ông ta nói tiếp.
“Cho nên, chúng tôi cảm mức hiện tại không xứng với nghề của mình.”
“Chúng tôi cũng không đòi nhiều.”
Lão Trương giơ ba ngón lên.
“ hiện tại, cộng thêm ba phần mười.”
“Thêm , chúng tôi muốn góp vốn kỹ thuật, chiếm ba phần mười cổ phần quán.”
“Nếu không thì…”
Ông ta ngừng lại, khóe miệng hiện lên nụ lạnh.
“ chúng tôi, hôm nay sẽ nghỉ .”
quán im phăng phắc.
Chỉ có mì ăn dở vẫn còn bốc hơi nóng.
Tôi im lặng ba giây.
Cầm cốc nước trên bàn, uống một ngụm.
Sau đó mở miệng.
“Biết rồi.”
Lão Trương sững người.
Năm người phía sau ông ta cũng sững người.
Họ từng tượng tôi sẽ mặc , sẽ khóc lóc, sẽ mắng chửi.
Chỉ không ngờ đến phản ứng này.
“Biết rồi? Chỉ chữ đó thôi sao?”
Giọng lão Trương cao vút, mang theo cơn tức giận vì thường.
“Ý cô là gì?”
Tôi đứng dậy.
Chiều cao gần mét bảy của tôi, mang giày đế bệt cũng chỉ thấp hơn lão Trương chút xíu.
Tôi nhìn vào mắt ông ta.
Từng chữ một.
“Ý tôi là, yêu cầu của anh, tôi không đồng ý.”
“Đơn xin nghỉ của anh, tôi chấp thuận.”
“Tiền lát sẽ tính cho anh.”
“Từ ngày mai, anh không cần đến .”
02
Không khí như đông cứng lại.
Sắc mặt của lão Trương và năm người phía sau ông ta, từ ngỡ ngàng, chuyển thành không thể tin nổi, cuối cùng biến thành xấu hổ và tức giận.
“Giang Nguyệt! Cô nghĩ kỹ đấy!”
Lão Trương gọi thẳng tên tôi, nước bọt bắn tung tóe.
“Mất bọn tôi, quán mì của cô không trụ nổi ba ngày đâu!”
“Đừng chúng tôi không biết, cô ngoài tính sổ ra, ngay nhào bột cũng không biết!”
“Đến lúc khách bỏ đi hết, cô có khóc cũng không kịp!”
Tôi không để ý đến ông ta.
Quay người lại, cúi đầu nhẹ trước những vị khách sững sờ trong sảnh.
“Xin lỗi mọi người, hôm nay bếp có chút , xin phép đóng cửa sớm.”
“ ăn xong, bữa nay tôi mời.”
“ ăn xong rồi, cũng cảm ơn đã ủng hộ suốt bao năm qua.”
Khách trong quán nhìn nhau.
Vài khách quen muốn mở miệng khuyên vài câu.
“Bà chủ, có gì thì nói cho đàng hoàng.”
“Sư phụ Trương nghề thật sự giỏi, mà đi thì tiếc quá.”
Tôi chỉ nhẹ.
“Tiệc nào rồi cũng phải tàn.”
Lão Trương tôi hoàn toàn không đếm xỉa đến lời ông ta, mặt đỏ như gan heo.
Ông ta mình đã nắm được điểm yếu của tôi.
tôi sẽ như bao lần trước, vì làm ăn của quán, chọn cách thỏa hiệp, thêm tiền, dĩ hòa vi quý.
Nhưng ông ta đã sai.
“Tốt! Tốt! Cô gan thật!”
Lão Trương nghiến răng, từng chữ như vắt ra từ kẽ răng.
“Giang Nguyệt, đừng có mà hối hận!”
“Anh em, đi thôi!”
Ông ta dẫn đầu, người nối đuôi nhau rời khỏi quán.
Lúc đi ngang cửa, lão Trương còn cố ý húc mạnh vào khung cửa.
Phát ra một tiếng động lớn.
Như thể trút giận.
Lại như thể thị uy với tôi.
Tôi nhìn họ khuất bóng ở góc phố.
Rồi quay đầu, nhìn quán ăn ngổn ngang trước mắt.
Người duy nhất còn lại trong bếp, là dì Vương – người rửa .
Dì hoang mang nhìn tôi.
“ Nguyệt, này… phải làm sao bây giờ?”
Dì Vương là hàng xóm cũ, từ khi chồng tôi còn sống đã đến giúp ở quán.
Dì biết mọi về tôi.
Biết tôi hoàn toàn không rành nghề kéo mì.
Tôi mỉm với dì.
“Dì Vương, đừng lo.”
“Dọn dẹp quán trước đã.”
Tôi ra cửa, lật bảng “ kinh doanh” thành “Tạm ngưng phục vụ”.
Sau đó, tôi lấy điện thoại, bấm một dãy số.
Điện thoại rất nhanh được kết nối.
“Alo, sư phụ Triệu à?”
“Tôi là Giang Nguyệt.”
“Đúng, bà chủ quán mì ở phía nam thành phố.”
“Tôi muốn mời đội sửa chữa của anh đến gấp, có gấp.”
“Đúng vậy, tối nay phải thi công luôn.”
“Tháo toàn bộ bếp nấu mì trong bếp sau.”
“Đúng, không chừa cái nào.”
“Thay quầy chế biến mới, loại dùng cho cơm chan.”
“Tiền không thành vấn đề.”
Cúp máy, tôi vào bếp sau.
Nhìn dãy bếp dầu mỡ đen sì mà lão Trương họ đã dùng suốt mười năm.
Ngửi mùi nước kiềm và bột mì ngập trong không khí.
Tôi lấy ra một chiếc hộp từ sâu trong tủ.
Thổi đi lớp bụi phủ trên đó.
Mở ra.
Bên trong là một xấp bản thiết kế dày cộm.
Trên bìa có dòng chữ đã hơi mờ:
“Kế hoạch tổng thể thương chuỗi thức ăn nhanh Trung Hoa ‘Nhất Thực Nhất Vị’”
Chữ ký: Giang Nguyệt.
Ngày tháng: Mười năm trước.
03
Mười giờ đêm, đội thi công bắt đầu vào làm.
Tiếng khoan điện chói tai và tiếng kim loại va đập, tuyên bố rằng thời đại mì kéo của quán ăn mười năm tuổi này đã chính thức kết thúc.
Lão Trương và mấy người đi xa.
Tụ tập ở quán nướng đối diện đường.
Vừa uống rượu, vừa cợt nhìn đám người làm trong quán tôi.
“ , con đàn bà đó thật sự tháo hết bếp rồi!”
“Tôi cô ta là quẫn quá hóa liều!”
“Mất tụi mình, cô ta làm được cái gì? gió tây à?”
“Cá là không quá ba ngày, cô ta sẽ khóc lóc đến năn nỉ tụi mình quay lại cho !”
Lý mặt đỏ gay vì rượu, nói lắp bắp.
“Lúc đó, anh Trương, điều kiện không còn là ba phần mười !”
“Nhất định phải chia đôi!”
Lão Trương nốc một hơi bia, ánh mắt lóe sáng.
“Chờ đó mà .”
Tôi không để tâm đến tiếng ồn ào phía đối diện.
Đội mũ bảo hộ, đứng giữa căn bếp đầy bụi bặm, chỉ đạo công nhân thi công.
Theo đúng bản thiết kế của tôi.
Tháo vách ngăn dư thừa, mở rộng khu chế biến.
Tường được thay gạch chống dầu sáng hơn.
Bếp cũ dỡ bỏ, thay ba bếp điện công suất lớn và một dãy quầy chế biến inox sáng loáng.
Gian bếp từng chỉ đủ chỗ cho người chen chúc, giờ trở nên rộng rãi, sáng sủa.
Dì Vương đứng bên nhìn mà sững sờ.
“ Nguyệt, cháu… đã nghĩ kỹ từ trước rồi?”
Tôi gật đầu.
“Cháu đã nghĩ rất lâu rồi.”
Ý này, từ khi chồng tôi mất, tôi một mình gánh quán, lần đầu tiên lão Trương dùng danh “sư phụ” để ép tăng , đã bắt đầu nảy mầm trong tôi.
Quán này là tâm huyết của chồng tôi.
Anh là người cố chấp, chỉ tin vào mì kéo.
Để giữ chân mấy người được gọi là “sư phụ chính tông Lan Châu” này, anh đã hy sinh rất nhiều.
Lúc anh còn sống, mọi người vẫn yên ổn.
Nhưng khi anh mất, người thay đổi.
Lão Trương và mấy người ỷ mình là lõi kỹ thuật, ngày càng không tôi là bà chủ.
Đi trễ về sớm là thường.
Ra lệnh cho nhân viên mới.
Cứ vài hôm lại kiếm cớ đòi tăng , đòi đãi ngộ.
Tôi luôn nhẫn nhịn.
Không phải vì yếu đuối.
Mà vì tôi chờ.
Chờ một thời cơ để hoàn toàn thoát khỏi họ.
Tôi cần thời gian, tích góp một khoản tiền.
Một khoản đủ để tôi có dũng khí làm lại từ đầu.
Giờ thì, tiền đã đủ.
tham vô đáy của họ, cũng cho tôi lý do tốt nhất.
Bốn giờ sáng, sửa sang cơ bản đã hoàn tất.
Tôi thanh toán, tiễn đội thi công.
quán như được hồi sinh.
Tôi ra cửa, trèo lên thang, tự gỡ từng chữ trong biển “Mì Kéo Lan Châu Chính Tông” xuống.
Rồi lấy bộ chữ mới đã chuẩn từ lâu.
Dán lên.
“Giang Nguyệt · Cơm Chan”
Trời rạng sáng, ánh bạc phủ khắp chân trời.
Quán nướng bên đường, lão Trương và đồng bọn đã say khướt, ngả nghiêng.
bảng mới của tôi, nấy nghiêng ngả.
“Cơm chan? Ha ha ha ha!”
“Cô ta đây là trò chơi con nít sao? Nói đổi là đổi được à?”
Lão Trương chỉ vào quán tôi, nói to với mấy người anh em:
“ đi, đây chắc chắn là quyết định ngu ngốc nhất đời cô ta!”
“Khách của mình là ăn mì đấy! mà đến đây ăn cái gì cơm chan?”
“Cái quán này, chết chắc rồi!”
Tôi không nhìn họ.
Chỉ lặng lẽ nhìn tấm bảng mới của mình.
“Giang Nguyệt”
Mười năm rồi, cái tên này, cuối cùng cũng trở lại trên sự nghiệp của tôi.
04
Ngày đầu tiên, một khởi đầu mới.
Cũng là ngày khó khăn nhất.
Tôi đến quán lúc giờ sáng.
Dì Vương còn đến sớm hơn tôi, đã lau sạch lớp bụi cuối cùng còn sót lại sau hôm thi công.
Toàn bộ quán, sáng choang chói mắt.
Trong không khí không còn mùi kiềm và mỡ bò nồng nặc ngột ngạt .
Thay vào đó là hương thơm nhè nhẹ của nước rửa chén mùi chanh.
“ Nguyệt, thực đơn đâu? Hôm nay mình gì?” Dì Vương hỏi.
Tôi lấy từ trong chiếc hộp phủ bụi ra bản thiết kế đã ngả vàng theo thời gian.
Đó là đồ án tốt nghiệp của tôi mười năm trước.
Cũng là giấc mơ đã từng của tôi.
Tôi lấy một tờ, ghim lên tường bếp.
“Hôm nay, mình chỉ ba món.”
“Cơm chan trứng mềm bò sốt tiêu đen.”
“Cơm chan gà nấm đậm đà.”
“Và, cơm chan trứng chiên cà chua kiểu nhà.”
Dì Vương nhìn tên món ăn lạ hoắc, hơi lo lắng.
“Mấy món này… dì từng nghe bao giờ, liệu có ổn không?”
“Ổn mà.” Tôi trả lời chắc nịch.
Tôi bắt đầu chuẩn nguyên liệu.
Nửa đêm hôm qua, sau khi đội sửa chữa hoàn tất, tôi đã liên hệ với nhà cung cấp thực phẩm tươi sống lớn nhất khu tây thành phố.
Năm giờ sáng, họ đã giao hàng đến tận cửa.
Thịt bò thăn ngoại hạng từ Úc, được cắt thành từng khối nhỏ đều tăm tắp.
Đùi gà thả rông vùng núi, đã được lọc xương, lột da, ướp loại nước sốt gia truyền đặc biệt.
Mỗi quả trứng đều đến từ trang trại ngoại thành, đỏ cam đỏ, tròn đầy, tươi ngon.
Gạo là loại gạo ngon nhất từ vùng Ngũ Thường miền Đông Bắc, từng hạt mẩy bóng, óng ánh như ngọc.
Những nguyên liệu này, đám lão Trương trước nay từng liếc mắt nhìn.
Trong mắt họ, linh hồn của một mì là nước dùng và sợi mì.
Thịt bò chỉ là đồ phụ, ăn được là được.
Nhưng với tôi, từng chi tiết, đều là linh hồn.
Mười một giờ sáng, quán bắt đầu mở cửa.
Bên đường, bàn ghế quán nướng còn dọn, lão Trương và mấy người ngồi vắt vẻo đó, mắt không rời cửa quán tôi.
Họ thức trắng một đêm, chỉ để chờ tôi bẽ mặt.
Rất nhanh, vị khách đầu tiên vào.
Là lão Lý – nhân viên công ty gần đây, ăn mì nhà tôi suốt mười năm.
Ông đẩy cửa vào, theo thói quen hô: “Bà chủ, một sợi to, thêm nhiều ớt!”
Rồi ông sững lại.
Nhìn quán mới được tân trang sáng loáng, nhìn tấm bảng trước cửa viết: “Giang Nguyệt · Cơm Chan”
“Bà chủ, cái này… không mì sao?”
Tôi mỉm gật đầu: “Ừ, không rồi. Từ hôm nay chuyển sang cơm chan, muốn thử không?”
Mặt lão Lý hiện lên vẻ thất vọng, ông xua .
“Thôi, tôi vẫn quen ăn mì hơn.”
Nói rồi, ông quay đầu rời đi.
Ngay sau đó, vị khách thứ , rồi thứ ba…
Toàn bộ đều là khách quen.
Không ngoại lệ, vừa biển mới và thực đơn mới, đều chọn rời đi.
“Gì kỳ vậy, được ăn mì nóng hổi chứ.”
“Đúng rồi, cơm chan sao ngon mì kéo.”
“Đi thôi đi thôi, sang phố bên có quán mì nào khác không.”
Tiếng xì xào không lớn, nhưng rõ ràng lọt vào trong quán.
Sắc mặt dì Vương ngày càng tái nhợt, chân luống cuống không biết làm gì.
“ Nguyệt, cái này… sao không có hết vậy?”