Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngồi cạnh thím chơi.
Thím mang sáu tháng, mỉm cười nói: “Vài tháng nữa là Tiểu Thu có trai hoặc gái rồi đấy.”
Tôi cười đáp: “Vâng ạ.”
Nhưng lời dứt, cụ bà Trương từ gian nhà phía tây đi ra.
Cụ khom lưng, chậm rãi bước tới chỗ thím, cười hì hì rồi đưa tay xoa bụng thím.
Bất ngờ, cụ biến sắc, hoảng hốt nói: “Hỏng rồi! Hỏng rồi!”
Thím giật mình hỏi: “Nội, sao thế? Có chuyện gì vậy ạ?”
Cụ đặt tay bụng thím, đập hai cái rõ mạnh. Thím đau quá, vội đưa tay ôm bụng, nói:
“Nội, nội làm gì vậy?”
Cụ Trương âm trầm đáp: “Hồi trẻ tao từng đỡ cho nhiều người rồi.
trong bụng mày ngôi không đúng, đầu quay sang đông, chân quay sang tây, kiểu này không sinh được , dễ khó sinh chết lắm!”
Thím xong, hoảng loạn cả , định gọi bà nội cụ Trương chặn lại.
Cụ ra hiệu cho thím đừng tiếng, rồi nở nụ cười nham hiểm: “Không sao , chuyện nhỏ ấy , tao có thể xoay đầu nhỏ lại được.”
Tuy cụ cười, nhưng giọng cười lạnh sống lưng, có gì rất quái dị.
Thím sợ hãi hỏi: “Nội… xoay đầu kiểu gì ạ?”
Cụ Trương nheo mắt nói: “Dâu nhà Xuyên, vào phòng với tao.” Nói rồi cụ quay người đi vào gian đông, thím rối rít đi theo.
Thấy vậy, tôi lập chạy tới nhà kho gọi bà nội: “Bà ơi! Cụ nói trong bụng thím có vấn đề, bảo xoay đầu nhi lại!”
Bà nội xong, tái đi. mới chạy ra khỏi kho tiếng thím hét đau đớn: “Aaaa, đau quá!”
Tôi và bà nội vội vàng chạy vào phòng, thấy thím nằm trên giường đất, dưới người là vũng máu .
Cụ Trương tỏ ra hoảng loạn, nói: “Mẹ Xuyên à, tao… tao không cố ý . E là cái trong bụng con dâu nhà mày giữ không nổi rồi.”
Bà nội trừng mắt cụ, rồi lập quay sang tôi nói: “Tiểu Thu! Mau chạy đi gọi Thất cô đỡ !”
Tôi vội vàng chạy ra ngoài gọi Thất cô, rất nhanh mời được bà ấy tới.
Khi Thất cô đưa được bé ra khỏi bụng thím Phượng Hà, bé thành hình, nhưng cổ vặn gãy.
Thất cô nói, cổ của bé bẻ gãy cách thô bạo.
Bà nội trừng mắt cụ Trương cái đầy giận, rồi tiễn Thất cô ra về.
Ở làng này, chuyện phụ nữ sinh khó, giữ không được con, thậm chí là mẹ con cùng mất không hiếm.
Bà nội bực bội trách cụ Trương: “Mẹ à, yên lành, mẹ động vào bụng Phượng Hà làm gì? Mẹ có biết đỡ !”
Nhưng cụ Trương lại nhe răng cười, nói: “Dâu của Xuyên à, bà lừa con đấy, bà chưa từng đỡ bao giờ, học lóm vài lần với mấy người biết đỡ thôi.
Lần này nhỏ không giữ được, là lỗi của bà. Con với thằng Xuyên còn trẻ, sau này còn nữa. Bà là có lòng tốt làm hỏng việc, con cứ yên tâm dưỡng lại đi.”
Nói xong, cụ quay người bước ra ngoài.
đi được vài bước, bà nội bỗng gọi: “Dì Thủy Tiên!”
Cụ Trương đột ngột khựng lại, quay đầu bà nội, cười gằn: “Mẹ của Xuyên à, bà hồ đồ rồi. Thủy Tiên chết lâu rồi, xà nhà đập chết đấy thôi.”
Vợ của Trần Ba Sơn tên là Thủy Tiên, người già trong làng kể, không đẹp còn rất giỏi đỡ .
Nói xong, cụ Trương đi thẳng ra khỏi nhà.
Bà nội sững người, ánh mắt đầy kinh hãi, không biết nghĩ gì.
Thím út gọi mấy tiếng, bà mới bừng tỉnh.
Thím nói: “Mẹ, con đói rồi.”
Bà nội dịu giọng: “Phượng Hà à, mẹ đi nấu cháo kê với trứng gà cho con ăn, con cứ nghỉ ngơi đi, sau này còn sinh con khác.”
Thím nghẹn, khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”
Bà nội thở dài, dặn tôi: “Tiểu Thu, con ở đây trông thím con, đừng để cụ mày vào phòng.”
Tôi gật đầu nói hiểu.
Bà nội rời đi, trong nhà còn tôi và thím.
Thím ngồi trên giường đất , khuôn tiều tụy thấy rõ.
Tôi an ủi: “Thím đừng nữa, nhiều hại sức khỏe lắm.”
Lúc này, chú út từ ngoài sân bước vào, tay xách túi thịt ba rọi, trên vẫn còn nụ cười:
“Mẹ ơi, con mua thịt về rồi đây!”
Chú mang thịt vào kho, rồi nhanh chóng quay lại chạy thẳng vào phòng phía đông.
Thím nói: “Anh Xuyên, xin lỗi, không giữ được con rồi…”
Chú út giận run cả người, nói: “Phượng Hà, đừng , không lỗi của . Anh nhất định đòi lại công bằng cho !”
Nói rồi, chú chạy ra sân gọi cụ Trương ra.
Cụ lom khom bước ra, gương lạnh lùng chú út: “Sao? Mày muốn tao đền mạng cho nhỏ à? Vậy cầm rìu chém chết tao đi!”
Chú út giậm chân, vào cụ hét: “Lòng dạ bà độc ác quá rồi!”
Cụ Trương trợn mắt, nói giọng dữ tợn: “Nói độc ác, nhà họ Lưu chúng mày là độc nhất! Đáng lẽ ra tuyệt tử tuyệt tôn rồi!”
Lúc nói câu , mắt cụ đỏ ngầu, mày méo mó, trông cực kỳ đáng sợ.
Chú út hét : “Nội! Bà nói gì vậy? Bà nguyền rủa con cháu ruột của mình đấy à?”
Cụ bật cười khanh khách, lộ ra hàm răng trắng hếu đầy rùng rợn, lẩm bẩm: “Con cháu hả? Phì! Mấy bây không xứng làm con cháu tao, tao sẽ giết hết tụi bây!”
Chú út sững người vài giây, kinh ngạc hỏi: “Nội, bà nói cái gì vậy?”
Cụ liếc chú cái sắc lạnh, nghiến răng: “Mày không có kết cục tốt !”
Ánh mắt cụ độc ác rợn người. Chú út định nói thêm gì bà nội kéo lại.
Bà nói: “Xuyên à, bà nội con tuổi rồi, con vào trong lo cho Phượng Hà đi.”
Chú út vẫn : “Mẹ! Mẹ có bà nội nói gì không?”
Bà nhíu mày, ra hiệu bằng mắt: “Xuyên, lời mẹ đi.”
mất bao công sức, bà nội mới kéo được chú vào nhà.
Bà đóng cửa gian đông lại, hạ giọng: “Bà nội con có gì không ổn. Con tránh xa bà ra, đợi cha con về rồi tính tiếp.”
Thím nói: “Mẹ, con thấy bà không bình thường. Lúc bà sờ bụng con, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.
Con cảm giác như trong bụng con là kẻ thù của bà, bà ra sức bóp bụng con…”
Bà nội thở dài, lẩm bẩm: “Chắc nhà mình lần này gặp hạn rồi…”
Nói xong, bà quay lại kho nấu ăn.
Chớp mắt trời sẩm tối.
Bà nội dọn cơm ra bàn, bày bàn ăn ngay giữa sân.
Bà gọi : “Mẹ ơi, ra ăn cơm.”
Cụ Trương chậm rãi bước ra từ gian tây, khom người ngồi xuống bàn, ngẩng đầu trời, miệng nở nụ cười mãn nguyện.
Bà nội hỏi: “Mẹ, mẹ cười gì vậy?”
Cụ nheo mắt, cười đáp: “Trời tối rồi.”
Đúng lúc , ngoài cổng vang tiếng động.
ra là ông nội đánh xe lừa về tới, trên xe còn có cả Tam ông.
Tam ông gần trăm tuổi nhưng vẫn còn rất khỏe.
Bà nội thấy ông mừng rỡ, vội chạy ra đón: “ ba, cuối cùng , nhà cháu xảy ra chuyện rồi.”
Tam ông bước xuống xe, nói: “Mấy chuyện trong nhà tôi đều biết cả. Có tôi ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì .”
Nói rồi, ông đặc biệt liếc mắt cụ Trương.
Sắc cụ lập sầm lại, ánh mắt chằm chằm Tam ông, đầy căng thẳng và thù hận.
Tam ông tiếng: “Mẹ, lấy cho tôi bát nếp, rồi đốt ba nén nhang.
Tôi hỏi cho rõ chuyện này là thế nào.”