Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Về sau, ta mang thai.
Ngày sinh đứa trẻ đầu tiên, Thôi lão phu nhân đích thân tới.
không nhìn ta, chỉ nhìn đứa bé, thản nhiên nói với mụ sau:
“Huyết mạch Thôi gia không thể lưu lạc bên ngoài. Bế về phủ, ghi dưới nghĩa nhị phòng đã chết yểu để nuôi dưỡng.”
Ta khóc lóc van xin.
Thôi Hành lặng nơi cửa, nắm tay siết chặt đến trắng bệch, cùng vẫn không ngăn cản.
Hắn nói:
“A Oánh, đứa trẻ trong phủ có tiền đồ tốt hơn, được ghi vào gia phả, được gọi ta là phụ thân. Vì con… nàng nhẫn một chút đi.”
Đứa thứ hai là con gái, cũng không thể bên ta một đêm.
Ta đau lòng, chỉ hận bản thân xuất thân quá thấp hèn, quá rẻ rúng.
Không làm được thê tử của Thôi Hành, cũng không làm nổi mẫu thân của con mình.
Ta bắt đầu ác mộng mỗi đêm, ngồi ngẩn ngơ nhìn lê hoa ngoài cửa sổ cả ngày, thân thể dần gầy rộc.
Chính Thôi Hành là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của ta.
Hắn quỳ trước giường, mắt đỏ hoe cầu xin:
“A Oánh, lại nhẫn thêm chút nữa… ta thề, sớm muộn gì cũng để nàng đường đường chính chính bên cạnh ta.”
Hắn đối xử với ta tốt như vậy, khiến ta lần lượt gượng dậy, nuốt nỗi đau vào trong.
Ta nghĩ, ít nhất Thôi Hành là yêu ta.
Cho đến buổi chiều hôm .
Ta không kìm được nỗi nhớ, lén đến con hẻm sau Thôi phủ, chỉ muốn xa nhìn lại đôi nhi nữ.
Lại thấy trước phủ treo đèn kết hoa, lụa đỏ giăng khắp, gia nhân ra vào ai nấy đều hân hoan.
Ta nấp nơi góc tường, nghe hai tiểu tư trò chuyện:
“Đại gia ta cùng cũng sắp cưới chính thê , nghe nói là quý nữ kinh thành, cháu gái của quận chúa đó!”
“Còn không phải , lão gia phu nhân vui đến phát cuồng, sính lễ bày ra thế này, đủ cho dân Giang Châu xem náo nhiệt nửa năm!”
“Còn người bên trong trước kia à… hừ, rốt cuộc cũng không lên được mặt bàn.”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, nghe nói nàng ta còn sinh một đôi nhi nữ, chẳng phải đều sống yên ổn đó ? Sau này tự có đích mẫu dạy dỗ…”
Máu trong người ta như đông cứng lại.
Ta không xông vào chất vấn, chỉ lặng lẽ quay về tiểu viện, ngồi suốt một đêm không nói một lời.
Sau đó bước vào bếp, đem gói thuốc bột đã chuẩn bị lâu, khuấy vào bát canh sâm mà mỗi sáng hắn đều uống.
Thuốc không lấy mạng.
Chỉ khiến hắn nay về sau, không còn con nối dõi.
Làm mẫu thân, cùng cũng phải vì con mình mà làm chút gì đó.
“Đông gia, vị quý khách kia đã rời đi.”
Dòng hồi ức đột ngột dừng lại.
Xe ngựa dưới lầu chậm rãi lăn bánh, khuất dần nơi góc phố.
Ta thu hồi ánh mắt, cẩn thận gấp mảnh giấy đã viết xong, bỏ vào phong thư, đóng lên con ấn tư ngọc do thiên tử ban tặng.
Ngoài cửa sổ, đêm đã sâu, sương nặng.
tòa tiểu lâu độc lập sau Châu Ngọc Các vẫn còn le lói một ngọn đèn cô độc.
Ta đang đối soát mục cống phẩm đưa vào cung năm nay, đầu ngón tay lướt hàng, tâm tư lặng như giếng cổ.
Cho đến khi dưới lầu vang lên tiếng gõ cửa.
dài hai ngắn.
Là ám hiệu năm xưa, khi hắn lén đến ta.
Là Thôi Hành.
Ta đặt bút xuống, đi tới cửa, không mở.
“Thôi đại nhân nửa đêm tới thăm, không hợp lễ nghi. Có việc gì, chi bằng mai đến cửa hàng nói chuyện.”
“A Oánh! Nàng mở cửa đi, chúng ta nói rõ ràng. Ta nàng trách ta, oán ta… năm nay ta như phát điên tìm nàng, gần như lật tung cả Giang Nam! trẻ… trẻ ngày nào cũng gọi ‘a nương’…”
Ta nhẹ tay gạt then cửa, chỉ mở một khe nhỏ.
Mắt hắn đỏ ngầu, hẳn đã uống không ít rượu mới dám tới.
Thấy cửa mở, hắn lập tức định chen vào, ta liền chắn trước cửa.
“Chúng ta đã không còn gì để nói, ngươi mau đi đi.”
“A Oánh! Nàng đừng như vậy!”
“Ta nàng đang giận dỗi ta vì năm đó… ta cũng bất đắc dĩ! Giờ tốt , ta đã sắp xếp xong hết.”
“Trang Nhu là quý nữ thế gia, ôn hòa rộng lượng, vì trẻ, nàng không chấp nhặt xuất thân thanh lâu của nàng, đã đồng cho nàng vào phủ làm thiếp.”
Thấy ta im lặng, hắn hạ thấp giọng, giữa mày hiện lên vẻ mệt mỏi.
“A Oánh, trở về đi. trẻ cần sinh mẫu bên, ta cũng… ta cũng luôn nhớ đến nàng.”
“Nữ nhân như nàng, buôn bán chẳng dễ dàng gì. Đợi phu nhân sinh được đích tử, ta long trọng đón nàng vào phủ, nàng không cần lộ mặt ngoài đời, khổ mệt nữa.”
cùng, ta khẽ bật cười.
“Thôi Hành, ngươi nghe cho rõ.”
Ta hơi nghiêng người về trước, gần hắn hơn một chút.
“Ta là gia chủ Liễu thị – hoàng thương Giang Nam, tên Liễu Như Nguyệt. tánh của ta có lưu trong cung, trong Hộ bộ, sinh ta quản liên quan đến sinh kế của hàng nghìn người và thu nhập của triều đình. Thứ ngươi gọi là ‘lộ mặt, khổ mệt’, chính là giang sơn gấm vóc ta tự tay giành lấy.”
Ta dừng lại một chút, cười càng sâu:
“Ai nói cho ngươi , vị phu nhân chính thất chính ngôn thuận, xuất thân cao quý kia, nhất định có thể sinh ra đích tử cho ngươi?”
Hắn sững sờ, dường như hiểu trong lời ta.
Ta không nhìn hắn nữa, chậm rãi thẳng.
“Đêm đã khuya, Thôi đại nhân xin mời về.”
Nói xong, ta không cho hắn thêm cơ hội mở miệng, ngay trước mặt hắn, chậm rãi khép cánh cửa lại.
Ta quay về trước án thư, cầm lại mục cống phẩm.
Di nương? Lễ nạp thiếp?
Ta nhấc bút, thêm một dòng sách:
“Gia cống: một đôi trâm như nạm vàng điểm phỉ thúy, chúc thọ Trung Cung nương nương.”
Đêm giao thừa, tiệc trong cung rực rỡ đèn hoa.
Ta vừa cáo lui khỏi cung Trung cung, trong tay áo còn giấu chuỗi trân châu Nam Dương vừa được nương nương ban thưởng, ánh lên thứ hào quang ôn nhuận.
Những năm gần đây thường ra vào hoàng cung, dần thân thiết hơn với Trung cung nương nương. Tính tình hợp , quý ta vì sự thẳng thắn, lanh lợi mà không kiêu ngạo, ta lại kính vì dung mạo đoan trang, tâm như gương sáng.
Tấm bình phong kính Tây Dương vừa dâng, ngắm mãi không thôi, còn giữ ta trò chuyện thật lâu, trước lúc tiễn ra còn đặc biệt dặn dò:
“Như Nguyệt, đầu xuân trong cung cần may một loạt áo mỏng, vải vóc cứ giao cho ngươi lo liệu.”
Ta mỉm cười vâng dạ, hành lễ rời khỏi điện.
Dọc hành lang cung sâu hun hút, đèn lồng đỏ đong đưa dưới mái hiên.
Ta cùng thị nữ thân cận đang hướng về cửa cung, vừa rẽ góc hành lang chạm mặt một đoàn người.
Là người họ Thôi.
Thôi Hành cẩn thận dìu phu nhân hắn – Trang Như, y phục trang trọng, trên người phủ áo choàng lông chồn dày, bụng đã nhô cao.
Theo sau là Thôi lão phu nhân cùng vài nữ quyến, còn có hai đứa trẻ – chính là hai đứa mà ta thoáng năm trước, nay đã cao lớn hơn nhiều.
họ vừa đi vừa trò chuyện rì rầm, xem chừng là đến hoặc vừa dự xong.
Bốn mắt chạm nhau, toàn trường phút chốc lặng ngắt.
Ánh mắt Thôi Hành rơi trên bộ cung phục của ta, đồng tử khẽ co lại.
Hắn hẳn nghĩ, lại ta nơi này, trong thân phận này.
Thôi lão phu nhân cau mày, trong mắt thoáng hiện vẻ khó .
Trang Như vô thức siết chặt cánh tay Thôi Hành, ánh mắt quét nhanh đầu đến chân ta, trong đó có sự nghi hoặc.
“A… A Oánh?” Yết hầu Thôi Hành chuyển động, giọng khàn khàn như mắc nghẹn.
Ta còn đáp, sau lưng hắn, một thiếu nữ bật cười khẽ, ngữ khí đầy châm chọc:
“Ta tưởng là ai… hóa ra là kỹ nữ xưa Yên Chi Các Giang Châu, đàn tỳ rất giỏi – cô nương họ Liễu đó mà. Giờ chắc nên gọi là Liễu đông gia ha?”
Là Thôi Ảnh Thu – muội ruột Thôi Hành.
Năm xưa Thôi gia nạn, chính nàng ta nửa đêm tới cầu ta cứu mạng huynh trưởng, cứu cả họ Thôi.
Giờ tái ngộ, nàng ta dựa sát vào Trang Như, cười nghiêng đầu: “Quả là có bản lĩnh thật, vào được tận nơi như vầy. Không bám được cành cao nào, mới chảnh đến mức không về làm thiếp của ta?”
“Cũng may chị dâu ta nhân hậu, còn muốn thu nạp ngươi vào phủ. Chứ theo ta thấy, một kẻ hạ tiện lẳng lơ như ngươi, sánh nổi một ngón tay của chị chứ!”
Lời vừa dứt, sắc mặt mấy người Thôi gia đều biến đổi.
Thôi Hành lập tức quay phắt lại, quát khẽ: “Im miệng!”
Thôi Ảnh Thu hậm hực bĩu môi, làm bộ ấm ức rúc về sau lưng Trang Như, lí nhí lầm bầm: “Ta đâu nói sai… Không một thương nữ xuất thân thấp hèn như thế, vào được hoàng cung?”
Thái dương Thôi Hành khẽ giật, hắn nhìn ta, bỗng bước lên một bước, giọng hạ thấp, lộ rõ căng thẳng:
“A Oánh… nàng… nàng có phải đã đi theo Thất vương gia không?”
Câu hỏi đến đột ngột, ngữ khí bối rối đến mức có phần mất mặt.
Ta suýt nữa bật cười.
Có lẽ trong lòng Thôi Hành, đầu đến , ta vẫn chỉ là một kỹ nữ dễ dàng dựa vào nam nhân mà sống.
Hắn bao giờ – thật sự nhìn ta ngang hàng.
Không muốn phí lời với họ thêm nữa, ta dẫn thị nữ bước ngang .
Lưng thẳng, mắt lạnh, khí độ thong dong.
Sau lưng là một khoảng tĩnh mịch ngột ngạt, kéo dài mãi không tan.
tiệc chính thức bắt đầu, trăm quan và mệnh phụ theo thứ bậc ngồi vào vị trí.
Ta với thân phận nữ quan phẩm của Thượng phục cục, hầu bên cạnh Trung cung nương nương, sau bảo tọa của Hoàng hậu.
Vì những năm ta phụ trách tiến cống khéo léo, hàng hóa tinh mỹ, lại giúp triều đình đạt nhiều lợi ích giao thương với Nam Dương, nên Thánh thượng vô cùng hài lòng, đặc biệt ban thưởng tại .
Nội thị tuyên chỉ cao giọng, Hoàng hậu nghiêng đầu mỉm cười với ta:
“Như Nguyệt, tiến lên tạ ơn đi.”
Ta tuân chỉ bước ra, tiến đến trước điện, cúi người hành đại lễ, giọng vững vàng, thanh âm rõ ràng:
“Thần, Liễu Như Nguyệt, khấu tạ hoàng ân của Hoàng thượng và nương nương.”
Lúc dậy, khóe mắt ta bắt Thôi Hành đang siết chặt chén rượu, đốt ngón tay trắng bệch.
Trang Như bên cạnh sắc mặt trắng bệch, tay run nhẹ đặt lên bụng.
Thôi lão phu nhân vẻ mặt sững sờ như mộng.
Còn hai đứa trẻ, có lẽ hiểu hết cục diện, chỉ vui mừng mà nhìn về ta, vỗ tay cười tươi:
“Cha ơi! A nương làm quan !”
tiệc đi được nửa hồi, rượu đã tuần, trong điện ấm áp dễ khiến người mê man.
Ta cúi đầu xin lui một lát, ra vườn hoa bên ngoài cho tỉnh táo.
Đêm đông lạnh, tuyết trắng phủ đầy, mai già nở rộ trong vườn tĩnh mịch.
Ta dưới tán mai, hít sâu một hơi không khí mát lạnh.
sau vang lên tiếng bước chân vội vã.
“A Oánh!”
Giọng Thôi Hành mang theo men say và khẩn thiết: “Nàng… nàng khi nào đã làm nữ quan? lại như vậy?”
Ta cau mày, lùi nửa bước: “Chuyện của ta, có liên quan gì đến Thôi đại nhân ?”
Hắn như bị đâm một nhát, mặt đầy đau đớn: “Nàng phải nói với ta như vậy? A Oánh, ta nàng hận ta, oán ta… năm đó ta cưới Như, thật sự là bất đắc dĩ! Mẫu thân dùng cái chết ép buộc, gia tộc cần liên minh…”
“Ta chọn nàng vì nàng ta dịu dàng, có thể bao dung nàng! Ta định đợi nàng ta sinh xong, đón nàng về, cả đoàn viên…”
“Cả đoàn viên?”
Ta nhắc lại, giọng nhẹ như gió, lại lạnh đến thấu tim: “Thôi Hành, của ngươi, liên quan gì đến ta? Liên quan gì đến hai đứa trẻ bị ngươi bế đi, ghi tên vào hộ tịch người khác?”