Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Tám tối, Cố Mặc Ngôn trở về.

tôi thu dọn hành lý, sắc mặt anh ta lập tức sầm xuống.

“Cẩm Tuyết, em làm gì đấy?”

“Chuyển đi.”

Tôi không thèm ngẩng , tiếp tục gấp đồ.

“Chuyển đi đâu?”

“Không liên quan đến anh.”

Anh ta lại gần, ngăn cản.

“Cẩm Tuyết, phải ta đã nói sẽ ngồi xuống nói chuyện sao?”

“Nói gì nữa?” – Tôi dừng tay, nhìn anh ta.

“Chuyện của Giang Tình… xử lý xong chưa?”

Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

“Sao em biết chuyện của Giang Tình?”

“Cô ấy đã đến gặp tôi.” – Tôi nhìn vào anh ta.

“Cô ta nói gì?” – Giọng anh ta thấp đi rệt.

“Nói anh bắt cô ta phá thai. Rồi còn đánh cô ta.”

Cố Mặc Ngôn lặng người.

“Đây là thứ anh gọi là ‘ tôi’ sao?” – Tôi bật cười lạnh lẽo.

“Vì muốn níu kéo tôi, anh sẵn sàng ra tay với một người phụ nữ mang thai?”

“Cẩm Tuyết, em không …”

“Tôi . Tôi quá là đằng khác.” – Tôi ngắt lời anh.

“Anh không tôi. Anh chỉ không cam lòng để mất đi quyền kiểm soát.”

4.

Cố Mặc Ngôn đứng chết trân.

Không phản bác, vì… tôi nói .

“Cẩm Tuyết, chuyện không em nghĩ đâu.”

“Vậy là thế nào?” – Tôi nhét món đồ cuối cùng vào vali.

“Anh bảo Giang Tình chỉ là ‘qua đường’, rồi lại để cô ta có thai.

Anh nói tôi, rồi lại ra tay đánh một phụ nữ mang thai.

Cố Mặc Ngôn, rốt cuộc lời nào của anh là thật?”

Anh ta há miệng nói, nhưng rồi… không thốt ra nổi câu nào.

Tôi kéo vali ra cửa.

“Cẩm Tuyết, em không thể cứ thế mà đi.” – Anh ta vội theo .

ta đã có với nhau ngần ấy năm tình . Em không thể nói bỏ là bỏ.”

“Tình ?” – Tôi dừng chân, xoay người lại nhìn anh.

“Giữa ta… còn tình sao?”

“Có! Ít nhất thì… với anh, anh có tình với em.”

“Vậy tại sao lại phản bội tôi?”

“Anh…” – Giọng anh ta nghẹn lại – “Anh không vì sao mọi thứ lại thành ra vậy…”

“Không ?” – Tôi bật cười, không còn chút xúc.

“Anh nghĩ tôi ba tuổi chắc?”

“Cẩm Tuyết, anh thừa nhận là anh sai. Nhưng ai mà không mắc sai lầm?

Xin em… cho anh một cơ hội.”

“Cơ hội?” – Tôi nhìn vào mắt anh.

“Tôi đã cho anh cơ hội. Suốt bốn năm trời.”

“Anh biết em giận, anh có thể chờ. Đợi em bình tĩnh rồi mình nói chuyện.”

“Không phải là giận…

Mà là tuyệt vọng.”

Tôi nói xong, quay người kéo vali tiếp tục đi.

Cố Mặc Ngôn lao tới, nắm lấy cổ tay tôi.

“Cẩm Tuyết, em không thể đi!”

“Tại sao không?”

“Vì…” – anh ta ngập ngừng một chút – “Vì ba mẹ em… anh chăm sóc.”

Lại là chiêu này.

“Cố Mặc Ngôn, anh dùng ba mẹ tôi để uy hiếp tôi, thú vị lắm sao?”

“Anh không uy hiếp. Anh chỉ nói… sự thật.”

“Vậy để tôi nói cho anh một sự thật khác.” – Tôi hất tay anh ta ra.

“Tôi đã liên hệ luật sư rồi.

Tuần , anh sẽ nhận được đơn kiện ly hôn.”

Sắc mặt Cố Mặc Ngôn lập tức thay đổi.

“Em không thể làm thế.”

“Tôi không thể? Vì sao?”

“Cẩm Tuyết, em bình tĩnh đi. Ly hôn… sẽ có lợi gì cho em.”

“Lợi hay không, tôi không quan tâm.

Tôi chỉ một thứ: tự do.”

Tôi kéo vali, dứt khoát ra ngoài.

Cố Mặc Ngôn đứng chôn chân ở cửa, không đuổi theo.

Nhưng tôi biết — mọi chuyện… chưa dừng lại ở đây.

Rời khỏi biệt thự, tôi lái xe đến An Nhiên.

Cô ấy đã chuẩn bị sẵn phòng khách cho tôi.

“Sao rồi? Nói mọi chuyện với anh ta chưa?”

“Ừ. dọn ra luôn rồi.”

“Phản ứng của anh ta thế nào?”

“Còn gì ngoài ‘không đồng ý ly hôn’.”

An Nhiên rót cho tôi ly rượu vang.

“Vậy thì cứ kiện thôi. Dù gì cậu có bằng chứng anh ta ngoại tình.”

“À rồi…” – Tôi chợt nhớ ra – “Hôm nay gặp Giang Tình.”

“Cái gì?” – An Nhiên suýt làm đổ ly rượu.

“Cậu điên rồi à? Gặp cô ta làm gì?”

Tôi kể hết mọi chuyện xảy ra chiều nay.

An Nhiên nghe xong, im lặng lâu.

“Cẩm Tuyết… cậu đưa tiền cho cô ta… có phải hơi bốc đồng không?”

“Sao vậy?”

“Nếu cô ta cầm tiền rồi không chịu rời đi thì sao?”

“Cậu thật là,” – Mặc An Nhiên lắc

“Ngay cả với tình địch mà tử tế vậy.”

không tử tế.” – Tôi nhìn vào cô ấy –

“Chỉ là không muốn dính dáng gì đến mớ hỗn độn đó nữa.”

Tối hôm đó, nằm trong phòng khách An Nhiên, tôi suy nghĩ nhiều.

Từ ngày quen Cố Mặc Ngôn đến … tròn sáu năm.

hai năm, kết hôn bốn năm.

Tôi đã trao hết những năm tháng thanh xuân đẹp nhất cho anh ta.

nhìn lại…

sáu năm qua là mù quáng.

Vì anh ta, tôi đã từ bỏ quá nhiều thứ:

Bạn bè, công việc, thậm chí cả những điều mình thích.

Tôi cố trở thành mẫu người anh ta muốn,

mà quên mất mình từng là ai.

Bây muốn quay lại làm chính mình…

Liệu có còn kịp?

Sáng hôm , điện thoại vang lên — là Cố Mặc Ngôn.

“Cẩm Tuyết, ta nói chuyện đi.”

“Không còn gì để nói.”

“Là về chuyện của ba em.”

Tim tôi siết chặt.

“Anh làm gì?”

“Anh làm gì cả.

Chỉ là … có vài chuyện ấy nên biết.”

Đây là uy hiếp.

“Cố Mặc Ngôn, anh thật đê tiện.”

“Anh chỉ muốn… vợ mình quay về thôi.”

“Anh nằm mơ.”

Tôi dứt khoát cúp máy.

Tay run lên vì tức giận.

Tôi biết anh ta không nói chơi.

Nếu tôi kiên quyết ly hôn, anh ta thật sự sẽ ra tay với ba mẹ tôi.

tôi mặt tái mét, An Nhiên lo lắng hỏi có chuyện gì.

Tôi kể lại nội dung cuộc gọi.

“Tên khốn này!” – An Nhiên giận đến mức suýt đập ly.

“Đó là đe dọa – là phạm pháp đấy!”

“Nhưng còn ba mẹ thì sao…”

“Cẩm Tuyết, cậu không thể vì điều đó mà lùi .” – An Nhiên nắm lấy tay tôi, ánh mắt nghiêm túc.

“Tụi mình còn đường khác.”

“Đường gì?”

có một ý tưởng… nhưng cậu phối hợp.”

“Ý tưởng gì vậy?”

“Trước tiên, mình thu thập đầy đủ bằng chứng anh ta ngoại tình.

đó…”

An Nhiên bắt nói cho tôi nghe toàn bộ kế hoạch của cô ấy.

Kế hoạch đó… có chút liều lĩnh.

Nhưng tôi biết — đáng để thử.

Buổi chiều, tôi làm theo đề nghị của An Nhiên, chủ động gọi cho Cố Mặc Ngôn.

“Tôi muốn gặp anh, nói chuyện cho ràng.”

“Ở đâu?”

“Quán cà phê dưới tầng một tòa Kim Mậu.”

“Được, tôi đến ngay.”

Một tiếng , tôi đã ngồi trong quán cà phê chờ anh ta.

Cố Mặc Ngôn đến nhanh, gương mặt còn nét tiều tụy của ngày hôm qua.

“Cẩm Tuyết, em đã nghĩ thông suốt rồi sao?”

“Tôi muốn hỏi anh vài chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Anh và Giang Tình bắt từ khi nào?”

Cố Mặc Ngôn sững lại một giây.

“Sao em lại hỏi chuyện này?”

“Vì tôi muốn biết.”

“Khoảng hơn một năm.” Anh ta trả lời thật.

“Hơn một năm?” Tôi bật cười lạnh.

“Vậy nghĩa là… vào ngày kỷ niệm kết hôn năm ngoái, anh đã có người bên ngoài rồi?”

Cố Mặc Ngôn im lặng.

“Còn nữa,” tôi tiếp tục, “vì sao anh lại chọn Giang Tình?”

“Cẩm Tuyết, mấy chuyện này quan trọng đến thế sao?”

“Với tôi, quan trọng.”

Anh ta trầm mặc một lúc lâu rồi lên tiếng:

“Cô ấy còn trẻ, không đòi hỏi nhiều.”

“Ý anh là gì?”

“Cô ấy không cáu kỉnh vì tôi bận công việc,

không than phiền vì tôi phải xã giao nhiều.”

Tôi rồi.

Trong mắt anh ta, tôi là một người vợ phiền phức.

Còn Giang Tình là hình mẫu “lý tưởng”.

“Nếu đã vậy, ly hôn phải quá hợp lý sao?”

“Không được.” Cố Mặc Ngôn lắc .

“Cẩm Tuyết, tôi em.”

tôi làm gì?”

em ở bên cạnh tôi.”

“Nhưng người anh là Giang Tình.”

“Không phải.” Anh ta vội phủ nhận.

“Với cô ta chỉ là giác mẻ. Với em là thật lòng.”

Tôi nhìn người đàn trước mặt, bỗng thương hại.

Anh ta thậm chí còn không nổi trái tim mình.

Hoặc nói hơn… anh ta vốn có trái tim.

“Cố Mặc Ngôn, tôi hỏi anh lần cuối.”

“Anh có đồng ý ly hôn hay không?”

“Không.”

“Được.” Tôi đứng dậy.

“Vậy ta gặp nhau ở tòa án.”

Tôi vừa rời đi, anh ta lại nắm chặt cổ tay tôi.

“Cẩm Tuyết, đừng ép tôi làm những chuyện tôi không muốn làm.”

“Anh làm gì?”

“Tôi có thể khiến em mất tất cả.”

Nhìn gương mặt u ám ấy, tôi chợt xa lạ đến đáng sợ.

Đây…

có thật là người đàn tôi đã suốt sáu năm qua không?

5.

ra khỏi quán cà phê, lòng tôi rối tơ vò.

Sự đe dọa của Cố Mặc Ngôn khiến tôi run sợ,

nhưng đồng thời…

nó lại khiến tôi càng thêm quyết tâm phải ly hôn.

Một người đàn có thể dùng lời đe dọa để giữ vợ,

không xứng để tôi luyến tiếc bất kỳ điều gì.

Tôi ngồi yên trong xe lâu, rồi lấy điện thoại gọi cho ba.

“Ba, ba rảnh không ạ?”

“Rảnh, sao thế, Cẩm Tuyết?”

“Có chuyện này… muốn nói với ba.”

Tôi do dự một lát, cuối cùng chọn nói ra sự thật:

và Mặc Ngôn… sắp ly hôn.”

dây bên kia im lặng lâu.

“Sao cơ? Hai đứa phải yên ổn sao?”

“Anh ta có người phụ nữ khác bên ngoài.”

“Cái gì?!” – Ba tôi gầm lên, giọng cao vút.

“Thằng đó dám ngoại tình?!”

“Ba, ba đừng kích động.”

“Sao ba không kích động được?

Nó nghĩ mình dễ bắt nạt chắc?”

Tôi nghe từng tia giận dữ trong giọng .

chính điều đó… khiến tôi bất ngờ.

Rồi… nhẹ nhõm.

“Cẩm Tuyết, làm . Đàn thế thì phải ly hôn!”

“Nhưng… công việc của ba thì sao…”

“Công việc ba tự lo được. Tiền thuốc cho mẹ , ba sẽ tìm cách.”

Giọng kiên quyết đến mức không thể nghi ngờ:

gái họ Hàn ta, không thể sống ấm ức thế.”

Cúp máy xong, tôi không kìm được… bật khóc.

Thì ra… ba tôi không phải kiểu người tôi lo sợ.

không vì tiền tài mà ép tôi nuốt nhục,

càng không vì “mặt mũi” mà bắt tôi nhẫn nhịn.

Và chính điều đó…

khiến tôi càng thêm tin tưởng rằng,

ly hôn là đường đắn.

Tối về lại An Nhiên, tôi kể cho cô ấy nghe toàn bộ cuộc nói chuyện với ba.

“Ba cậu nói chuẩn luôn,” – An Nhiên vỗ tay.

gái họ Hàn không phải món đồ để người ta muốn giữ thì giữ, muốn vứt thì vứt.

thì cậu không còn gì vướng bận nữa rồi.”

“Nhưng ai biết được Cố Mặc Ngôn còn giở trò gì nữa.” – Tôi thở dài.

“Có giở trò gì không sợ.” – An Nhiên siết chặt nắm tay.

“Tới đâu đánh tới đó. Cùng lắm thì liều một phen với hắn.”

Sáng hôm , tôi nhận được phản hồi từ luật sư.

Anh ấy nói rằng bằng chứng Cố Mặc Ngôn ngoại tình đã quá ràng,

khả năng thắng kiện cao.

Tùy chỉnh
Danh sách chương