Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi vừa nhét cuốn Toán cao cấp vào túi thì chính nó lại đạp tôi xuống hố sâu nhục nhã.
Uống say rồi vẫn phải ngồi vật lộn với tập ở quán bar, tôi rầu rĩ đến mức giác sắp trọc cả .
Ngay lúc đang sầu não không thôi, tôi liếc mắt sang phía đối diện thì thấy một anh chàng đẹp trai đeo kính, trên thẻ đeo trước n.g.ự.c ghi rõ dòng chữ: Nghiên cứu sinh Tiến sĩ Đại A.
bá đây rồi!
Tôi trong cơn “ đường sinh liều” lảo đảo tiến về phía anh, bỏ hơi nghi hoặc của đối phương, tôi tay vào đống đề toán trên sô pha sau lưng mình rồi hỏi thẳng: “Anh biết không?”
Lời vừa thốt ra, không khí bỗng chốc lặng thinh, anh sững người một chút rồi dường khẽ , sau ngồi thẳng dậy nghiêng đ.á.n.h giá tôi.
Mấy người bạn ngồi cạnh anh nhao nhao ghé tới rồi hét lên: “Khá lắm nha, có người dám bắt chuyện với thầy kìa.”
óc tôi ong ong, thấy vô gấp gáp vì sợ anh từ chối nên vội vàng nài nỉ: “Tôi có trả tiền ”, khiến đám bạn anh lại được dịp ồn ào trêu chọc.
Anh nhíu mày liếc mắt cảnh cáo đám bạn đừng đùa nữa vì tôi say rồi, nhưng thực là tôi không có đùa!
Thấy anh vẫn không tin, tôi nhanh ch.óng lấy tập Toán cao cấp của mình ra đập lên bàn rồi hỏi lại: “ không?”
Tiếng nhạc dừng lại đúng lúc khiến im lặng lúc này mang sức nặng chấn động, bọn họ đều nhìn tôi với vừa gặp ma.
Vị thầy kia khẽ nhướng mày, nhìn lướt cuốn giáo trình trên bàn rồi trầm ngâm hỏi: “Sinh viên Đại A à?”
Tôi gật , thấy anh có d.a.o động nên càng khẩn khoản cầu xin: “Tôi biết viết mỗi chữ ‘Giải’ thôi. giảng mới của bọn tôi biến thái lắm, hôm nay không nộp là tôi tiêu đời luôn.”
Nói xong câu , lông mày anh càng nhướng cao hơn, dường bị trùng hợp oái oăm nào cho kinh ngạc nên hỏi ngược lại: “Biến thái á?”, sau anh dở khóc dở hỏi tôi.
Đương nhiên tôi không để anh biết , thế là đành nghẹn ngào thốt ra một cái giả: “Tôi là Từ Tuấn Đại!”
……
2
Đám bạn của anh có người sắp nhịn đến nội thương, có người lại đến mức trượt cả xuống ghế sô pha, rồi họ thi nhau trêu chọc: “Cô em nhỏ bảo cậu biến thái kìa?”
Tiếng nhạc hơi ồn nên tôi nghe không rõ lắm, nhưng dưới đeo bám dai dẳng của tôi, vị thầy kia cuối chịu cầm b.út lên bắt viết.
Tôi động đến mức suýt thì quỳ xuống lạy anh, dưới ánh đèn quán bar lúc mờ lúc tỏ chiếu lên sườn , tôi vừa nhìn vừa nuốt nước miếng vì thấy đề thì khó, anh thì lại đẹp trai quá mức quy định.
Đợi lúc anh viết gần xong, tôi mò mẫm tìm cặp sách để lấy tiền trả công, nhưng cái cặp hôm nay lạ lắm, bố cục chẳng giống trong trí nhớ chút nào khiến tôi tìm nửa ngày trời không thấy tiền đâu.
“Tiền ở trong ngăn bên hông ấy”, giọng nói lười biếng quen thuộc bất ngờ vang lên bên tai tôi.
Ồ, hóa ra là ở ngăn bên hông , tôi vội vàng lục xem thì quả nhiên thấy một nắm tiền, tôi nhét hết cho anh rồi hỏi: “Sao anh biết tiền ở chỗ này hay thế?”
Có lẽ do khoảng cách giữa hai người đang rất gần, tôi thấy ánh đèn phản chiếu trong mắt anh tạo thành một vòng sáng tuyệt đẹp, khiến cả người anh đang tỏa sáng – tôi thầm nghĩ Tiến sĩ đúng là thông minh , không biết giải toán đến tiền của tôi để đâu anh biết.
Anh nhìn đống tiền bị tôi vo thành một cục trong tay, khóe miệng khẽ cong lên: “Bởi vì đây là túi của tôi .”
Sau câu nói lại là một tràng lớn, mọi người nhao nhao trêu chọc rằng dùng tiền của mình để thuê người khác tập mình giao thì thầy có c.h.é.m gió cả đời được rồi.
Tôi bất mãn nhíu mày phản bác rằng mình nhất định sẽ trả tiền, thầy day trán rồi dẫn tôi đi ra ngoài: “Ừ, cứ nợ trước đi, sau này có khối cơ hội để trả.”
3
Chuyện xảy ra sau tôi hoàn toàn không nhớ rõ, đến lúc tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong ký túc xá rồi.
Tôi ngơ ngác mất hai giây, vội vàng mở điện thoại lên kiểm tra thì phát hiện tập hôm được chụp ảnh và tải lên hệ thống chỉnh chu, tôi thở phào nhẹ nhõm, thầm thán bá đúng là đỉnh của ch.óp.
Đang định hồi tưởng lại chi tiết cuộc giao lưu với bá hôm thì cô bạn bày ra đầy hóng hớt hỏi: “Cậu với giảng có quan hệ gì thế?”
Liên quan gì đến giảng đâu? Trong lúc tôi đang ngơ ngác thì bạn kinh ngạc nói: “Hôm giảng của chúng ta đưa cậu về .”
Ngừng một chút, nó ăn dưa bổ sung thêm: “Cậu túm c.h.ặ.t áo người ta không cho đi, bắt người ta tiếp tục cho cậu nữa chứ.”
“Rắc”, tôi nghe thấy tiếng tiểu não của mình đang teo lại vì xấu hổ.
Bỏ giọng điệu đầy ám muội của nhỏ bạn, tôi run rẩy hỏi: “ giảng của chúng ta, họ hả?”
Cô ấy thốt lên đầy không tin nổi: “ Thần Dần , nhân vật phong vân đẹp trai thế cậu lại không biết thầy ấy à.”
Á á á! Tôi tiêu đời rồi, tôi cứ tưởng anh là một nghiên cứu sinh tiến sĩ, không ngờ anh chính là giảng “bằng xương bằng thịt” của lớp tôi.
Tôi thậm chí mắng anh là biến thái…
Trong lúc bạn đang hỏi han, tin nhắn của thầy giảng cứ thế lù lù hiện lên trên màn hình: [Trò Từ Tuấn Đại.]
……
Một lát sau, tin nhắn thứ hai hiện lên: [Đến văn một chuyến, 303.]
……
Ha ha ha tôi sắp “đi bán muối” rồi, thế giới này cuối điên loạn hết rồi hu hu hu.