Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
khi nghe nhỏ bạn phổ cập xong bản sơ yếu lý lịch “khủng” của anh, lần đến lượt tôi bị sốc thực .
Người xuất sắc quả làm cái cũng xuất sắc, vừa viết được code lại còn giải được toán cao cấp, và quan trọng nhất là tóc của anh vẫn còn nhiều thế kia.
Chẳng bù tôi, mỗi ngày thấy rụng tóc chứ chẳng thấy mọc thêm chút chất xám nào.
Bạn phòng vừa tôi xem đăng về bảng thành tích huy hoàng của anh, vừa lải nhải bên tai: “, sao lại có người tung tin đồn là sức khỏe anh ấy được tốt nhỉ.”
Tim tôi thắt lại một cái, tôi lập tức nghĩ đến chiếc chân giả lạnh lẽo mình vừa thấy nãy, thực đó là tin đồn thôi sao?
Lướt hết tất các đăng, bạn phòng đưa ra kết luận: “Nhân vật phong vân chưa từng có bất kỳ tin đồn tình cảm nào luôn.”
Nói đến đây, cô ấy đột khựng lại rồi nhìn tôi với vẻ mặt đầy hóng hớt: “Cậu chính là người tiên đấy.”
Tôi: ……
Chuyện hôm đó thực là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn mà thôi.
Dưới ánh mắt soi mói như đèn pha ô tô của bạn phòng, tôi đành phải khai báo thành toàn bộ việc đã xảy ra tối qua.
Bạn phòng cười đến điên dại, đó lại sợ hãi hỏi tôi: “Cậu dám đi một mình, gan cậu cũng lớn đấy. Cậu tưởng đó là do cậu chắc?”
Tôi chớp chớp mắt, thành gật : “Ờ, thì đúng là do chị tớ mà.”
Bạn phòng sững sờ giây lát, đó phát ra một tiếng hét ch.ói tai:
“ đó có đống chi nhánh cơ mà, hóa ra phú bà bấy lâu nay lại ở ngay bên cạnh tôi!”
Thế là tối hôm đó, phòng lôi tôi đến mình để tiêu pha một bữa ra trò, tất đều ghi nợ vào tài khoản của tôi.
Cũng từ đó, tôi có thêm một biệt danh mới — Chị Từ.
Bọn họ cứ khẳng định tôi là người chị duy nhất của họ, lại còn thường xuyên nhại lại cái tên Từ Tuấn Đại ngay ký túc xá.
Tốt lắm, từ giờ trở đi mặt bạn phòng, tôi chắc chắn bao giờ ngẩng lên nổi nữa rồi.
6
Đến buổi lên lớp đó, quả vị trí trợ giảng đã được đổi sang người khác khiến tôi có chút lơ đễnh. cứ mỗi khi nghĩ đến trang giải viết kín mít chữ kia, tôi lại bắt xốc lại tinh để tập trung nghe giảng.
Đang định nghiêm túc làm tập thì tôi tìm đỏ mắt cũng thấy cuốn sách tài liệu của mình đâu .
đang vò bứt tai nghĩ xem mình đã để nó ở đâu thì chị tôi đột gọi điện thoại tới.
Chị ấy có vẻ đang rất bận, giọng ồn ào ra lệnh tôi: “Tối thứ sáu có một đứa bé nhờ chị lập trình, chị đang ở tỉnh khác mất rồi, em đi thay chị một buổi đi.”
Tôi?! Đi lập trình trẻ con á? Đùa vậy trời!
Tôi đang định miệng từ chối thì chị tôi đã bồi thêm một câu đầy sức nặng:
“Chị trả tiền công hẳn hoi, một buổi một nghìn tệ, đi hay thì bảo?”
Tôi vốn đang giận mà nghe xong thì… biết “giận” một cái có lệ, rồi nghiến răng nghiến lợi chốt đơn: “Em muốn hai nghìn cơ!”
Tuy nói trình độ lập trình của mình cũng thuộc dạng khá, thú thực khi nghĩ đến việc phải trẻ con, tôi vẫn thấy hơi lo lo lòng.
khi chuẩn bị vở xong xuôi và đến đúng địa điểm hẹn, tôi cố nặn ra một nụ cười thân thiện nhất có thể rồi mới nhấn chuông cửa.
Thế , ngay khoảnh khắc cánh cửa ra, nụ cười trên mặt tôi bỗng chốc cứng đờ.
Bởi vì người đứng mặt tôi chính là , anh đang mặc bộ đồ ở và cũng đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ kinh ngạc kém.
dường như đang cố nhớ lại tên tôi, anh hơi nghi hoặc hỏi: “Trò Tống Nghi Thanh? Em tìm tôi có việc hả?”
Tại giây phút đó, tôi cảm thấy mình đã mất luôn chức năng ngôn ngữ rồi.
Tôi lắp bắp giải thích vô vọng: “Dạ… em đến để kèm một bạn nhỏ ạ.”
Nói xong, tôi lập tức lùi lại một bước rồi cuống quýt xin lỗi: “Xin lỗi thầy, chắc là em đi nhầm rồi.”
Dứt lời, tôi toan quay bỏ chạy ngay lập tức để thoát khỏi tình cảnh trớ trêu .
nghe xong thì đồng t.ử hơi giãn ra vì kinh ngạc một nào đó, rồi như đã hiểu ra ngọn ngành, anh vội gọi giật tôi lại: “Đừng chạy.”
Tôi như bị trúng bùa chú, lập tức đứng khựng lại rồi quay sang nhìn anh.
Anh khẽ day day huyệt thái dương rồi hỏi: “Bà chủ hôm là của em?”
Tôi vẫn còn đang ngơ ngác nên biết thành khai báo: “Dạ, là chị gái em ạ.”
lẩm bẩm một mình: “Hèn hôm đó đưa em rời khỏi , tôi cứ thấy nhân viên lễ tân đi theo chúng ta mãi rời.”
Đến tôi mới phản ứng lại được, tôi trợn tròn mắt ngạc : “Thầy cũng quen chị em ạ?”
gật xác nhận. Tôi định miệng hỏi thêm thì anh đã lịch nghiêng người nhường đường: “Vào đi đã, bên ngoài trời lạnh lắm.”