Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

10

May cuối cùng cũng về đến cổng trường an toàn, lần đầu tiên đời tôi thấy cổng trường thân thương đến thế.

Tôi vội vàng mở xe, chỉ kịp bỏ lại một câu tạm biệt rồi lập tức chạy biến đi mất.

Tôi đi lòng vòng ở sân vận động rất lâu tâm trạng bình ổn lại rồi chậm rãi trở về ký túc xá.

này, bạn cùng phòng đúng đang hóng hớt chuyện về Quý Thần Dần, vẻ cô ấy tràn đầy hào hứng: “Này, vị đại thần này hôm nay ở phòng thí nghiệm lạ lắm nha.”

Tôi giả vờ không ý, nhưng thực đôi tai vểnh lên hết cỡ nghe trộm. Bạn cùng phòng nhìn thấu tâm tư tôi nhưng không vạch trần, cô ấy tiếp: “Anh ấy viết code sai lên sai xuống, lỗi đỏ lòm cả màn hình luôn kìa.”

Cảm xúc khó khăn lắm bình ổn được lại câu này khuấy động lên mạnh mẽ.

Tôi cũng không sao nữa, mũi cứ thế nóng bừng lên.

Bạn cùng phòng đ.á.n.h giá tôi hồi lâu, rồi nghi hoặc hỏi: “Hơ, ai viết code lỗi lên cậu hay sao đỏ thế kia?”

Đừng nữa, tôi xấu hổ c.h.ế.t mất thôi.

Tôi chỉ kịp giải thích qua loa do trời lạnh, rồi vội vàng đi rửa mũi và chui tọt chăn.

Thế nhưng đầu tôi này toàn cảnh tượng Quý Thần Dần đang ngồi máy tính, ngẩn người nhìn màn hình báo lỗi đỏ rực.

Chắc tôi điên thật rồi.

11

Khó khăn lắm tôi dùng một tuần ổn định lại cảm xúc, thế nhưng thứ sáu lại đến, tôi do dự đứng nhà anh, và bỗng thấy hơi sợ.

Nhỡ đâu lại gặp anh thì tôi sao bây ?

Qua chuyện lần , tôi thực sự không đối với anh thế nào cho tự nữa.

Đang lẩm bẩm một thì giọng trầm thấp quen thuộc bỗng vang lên sau lưng.

“Sao không đi?”

Tôi giật quay đầu lại, liền phát hiện Quý Thần Dần đứng cách tôi không xa, không anh đến từ nào.

Tôi vốn đang căng thẳng, hỏi bất ngờ thế này lại càng năng lộn xộn: “Dạ… tại vì em không chìa khóa.”

Á á á tôi đang cái lời vô nghĩa gì thế này, tôi điên rồi sao?

Quý Thần Dần câu trả lời này cho nghẹn lời, nhưng ngẫm kỹ lại thấy nó cũng rất hợp lý, thế anh đành đi tới, lấy chìa khóa mở : “Tôi chìa đây, thì được rồi.”

khi vừa mở, một luồng hơi ấm ùa khiến kính của tôi lập tức mờ đi do hơi nước.

Tôi vừa lủi thủi đi theo Quý Thần Dần , vừa cố gắng chớp nhìn rõ mọi thứ .

Bất ngờ tôi vấp một cái, cả người ngã nhào về phía , theo bản năng tôi vội vớ lấy một thứ gì đó bấu víu.

Đợi đến khi hoàn hồn, tôi phát hiện đang túm c.h.ặ.t lấy cánh Quý Thần Dần, kéo anh cũng nghiêng hẳn sang một bên theo đà ngã của tôi.

“Cẩn thận chứ.”

Giọng trầm thấp ấy vang lên sát bên tai, tôi ngượng nghịu ngẩng đầu lên nhìn anh.

này hơi nước trên kính dần tan đi, gương Quý Thần Dần một bức tranh sơn dầu dần hiện rõ tôi, cho đến khi chạm đôi veo không chút gợn sóng của anh, tôi sực bừng tỉnh.

Tim tôi bỗng đập mạnh mất kiểm soát.

“Em xin lỗi.”

Tôi vội buông anh rồi nhảy vọt sang một bên tức khắc.

Nhưng rồi tôi lại chợt nghĩ đến cú kéo mạnh vừa rồi liệu ảnh hưởng đến chân của anh không, não bộ chưa kịp phản ứng, tôi lại lao tới định đỡ lấy anh.

Quý Thần Dần nhìn tôi với ánh kỳ lạ, dường anh cảm thấy hành động của tôi chút buồn cười.

Trời ạ, tôi đang cái quái gì thế này?

Tự chạy tới đỡ người ta, thì hay rồi, nếu buông thì càng kỳ cục hơn không cơ chứ.

Đang rối rắm cực độ thì Tiểu Vi đột mở đi , từ góc độ của con bé nhìn tới, trông giống tôi đang chủ động nắm Quý Thần Dần hơn.

Tôi lập tức buông và lùi sang một bên.

Quả , con bé nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi nhiều lần xác nhận điều gì đó, rồi nó kéo tôi lên lầu, thì thầm tai tôi: “Cái bóng lưng ảnh đó em chị !”

Đứa trẻ này thông minh thật, hôm đó con bé quả nhận cuốn sách của tôi.

Nhưng em ơi em đoán sai rồi, sách đúng của chị, nhưng “chị dâu” thì không chị đâu!

Tùy chỉnh
Danh sách chương