Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 6
“ Kỳ, đời này làm gì có cuộc nhân nào hoàn hảo. Thằng Thành dạo này cũng tạm được, lo cho đình.”
“ ly , mẹ thấy thôi .”
“Mẹ xem nó con rể rể cũng được.”
“Hình nó cũng chấp nhận vai trò rồi.”
Tôi không nói gì.
Trong thì rất rõ: bước ngoặt không phải tôi, là vì cuộc điện thoại của mẹ anh ta.
Anh ta cuối cùng hiểu rằng đình ruột thịt không thương anh ta.
nên anh ta xoay sang muốn tìm tình yêu vô điều kiện có tôi.
Anh ta cũng sợ mất con.
khoảnh khắc lớn lên của thằng bé, anh ta đều có mặt, tự tay chăm sóc,… anh ta không thể buông tay.
tôi thì khác, đối với tôi tình cảm nước đã đổ .
Tình cảm của tôi dành cho anh ta không còn nữa.
…
Ban đầu tôi tính nộp đơn xin nghỉ xong là cùng mẹ bế con ngay.
Công việc của tôi chẳng có mấy thứ cần bàn giao, sếp dựa vào lý do phải báo trước một tháng, ép tôi làm đủ gian rồi mới .
Trong khoảng gian , ông ta tìm tôi nói hết lần này tới lần khác, hy vọng tôi đổi ý, chịu nhận dự án mới.
Tôi không gật đầu.
Tôi và mẹ bắt đầu lần lượt mua đồ dùng cho con mang , đồng gọi cho , nhờ thuê sẵn một căn hộ trong thành phố, chờ một tháng nữa hai mẹ con tôi .
Thỉnh thoảng Thành nghe thấy mẹ con tôi bàn chuyển , bèn hỏi lớn không bàn với anh ta anh ta tìm việc rồi với tôi.
Tôi đặt tờ đơn ly trước mặt anh ta.
“ Thành, trong kế hoạch tương lai của em không có anh. Nên em cũng không cần hỏi ý anh.”
Anh ta nhìn tờ giấy ngẩn người.
Những ngày gần đây trong nhà không khí rất êm, mẹ tôi với anh ta hòa thuận nói cười.
Giữa chúng tôi cũng lịch sự với nhau, không cãi vã, không ồn ào.
nên anh ta không hiểu, cũng không chấp nhận nổi.
“ Kỳ, em có thể không nói gì đòi ly ?”
“Anh sai đâu, em nói . Anh sửa, được không?”
Tôi đã gào khóc, nhẫn nhịn, hạ mình.
có tác dụng gì chứ?
Những lúc tôi tuyệt vọng, tôi van nài anh ta, anh ta quay lưng tôi tự xoay sở.
Tôi không cần anh ta thay đổi.
Tôi cần anh ta .
Tôi những đêm thức trắng, anh ta đã kết nối với con theo cách sâu nhất, nên không dứt nổi.
Và chính vì , con chính là điểm yếu của anh ta.
Bây giờ việc tôi tách hai người , khiến anh ta đến đứt ruột.
Tôi muốn anh ta phải chịu nỗi tôi chịu.
…
Thành xé tờ đơn ly rồi ném vào thùng rác.
Tôi đem cả chục bản đã in sẵn vứt trước mặt anh ta.
Anh ta chao đảo, đứng cũng không vững, rồi thất thần bước khỏi nhà.
Chiều tối, tôi nhận một cuộc gọi số lạ:
“Alo, là người nhà của Thành phải không?”
“Anh ấy bị t.a.i n.ạ.n bất tỉnh rồi, tôi đã gọi cấp cứu.”
Người báo tên đoạn đường, bảo tôi tới ngay.
Tôi vừa đến đã thấy bác sĩ đang đưa anh ta lên cáng đẩy vào xe cứu thương.
Chiếc xe máy điện đổ trong bụi cây.
Nhân chứng nói anh ta đang lái thẳng, rồi tự dưng lao vào dải cây xanh, không có xe nào va chạm, cũng chẳng có ai xô đẩy.
Bác sĩ phụ trách vận chuyển nói người anh ta toàn mùi rượu, chắc do say sỉn.
Đến bệnh viện chụp chiếu toàn thân, kết luận: chấn động nhẹ, ngất tạm , vào viện đã tỉnh .
Phiền nhất là xương ống chân trái bị gãy, phải mổ, nằm viện, tháng không xuống giường.
Tôi kéo ghế ngồi cạnh, bình thản hỏi:
“Tại uống say?”
Anh ta tuy ít uống, t.ửu lượng cũng không tệ.
Chắc phải uống rất nhiều mới say đến mức lái xe cũng không giữ vững.
Men rượu còn chưa tan, anh ta mắt đỏ hoe nhìn tôi:
“Vợ à, em không ?”
“ gian này anh cúi đầu khom lưng lấy em với mẹ em, em trong anh nghẹn khuất cỡ nào không?”
“ lấy trái tim em, có thể sống với nhau t.ử tế, bao nhiêu uất ức anh cũng chịu.”
“Còn em thì ? Em không những không nhận lấy cái tình của anh vừa tay là lôi đơn ly .”
“Em có còn là người không?”
Không ai cam làm kẻ thấp bé cả đời.
Cũng không ai chịu nhẫn nhịn một đời.
Tất cả những thứ anh ta tỏ tốt đẹp đều là nhất .
Chỉ cần đạt được mục đích, anh ta quay nguyên hình.
Một mối quan hệ bình thường, là không cần ai quỵ lụy, không cần ai c.ắ.n răng chịu đựng mới giữ được hòa khí.
Nếu phải có một bên duy trì quan hệ, thì nghĩa là quan hệ đã không cần tồn tại nữa.
Thấy tôi im lặng, anh ta tưởng tôi mềm , tiếp tục nói:
“Vợ ơi, anh quá… em ôm anh được không?”
Tôi hỏi: “Anh đâu?”
Anh ta đứa trẻ nũng nịu:
“Chân … tim cũng …”
Trong tôi yên tĩnh mặt nước, tôi nói:
“Anh phải nằm tháng. Anh nên tính xem ai chăm anh?”
“Đừng mong người là em. Em còn phải làm, còn phải trông con.”
“Hơn nữa, em với mẹ sắp rồi.”
“Công ty đã tìm được người thay thế, sếp bảo em có thể nghỉ sớm.”
Thành im rất lâu.
Một lúc sau, anh ta nhấc điện thoại gọi cho mẹ:
“Mẹ à, con gãy chân… mẹ qua chăm con được không?”
Mẹ chồng tôi đáp:
“Gãy chân hả? bất cẩn ?”
“Em dâu con đang dưỡng thai, mẹ phải chăm nó. mẹ được thì ruộng ai làm, tiền đâu sống?”
“Con nhờ Kỳ với mẹ vợ con chịu khó giúp .”
Thành còn muốn nói thêm, bà đã cắt ngang:
“Mẹ đang hầm canh bổ cho em dâu con, không rảnh nói nữa” – rồi bà cúp máy.
Anh ta gọi cho anh ta.