Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Văn án:

Ngày tốt nghiệp, Tô Hoài Việt sải bước đầy ngạo mạn trước mặt tôi.

“Dạo tốt, đủ tư vào tập đoàn Tô thị.”

“Nhưng cô phải tham gia quy trình tuyển dụng như bình thường, tôi sẽ không mở cửa sau cho cô.”

Tôi ngạc nhiên:

“Ai nói với anh là tôi vào Tô thị?”

Vừa nói, tôi thư báo trúng tuyển của một trường danh tiếng ở nước ngoài ra.

Sắc mặt Tô Hoài Việt từng chút từng chút một sụp xuống.

“Cô đi du học? Đi xa như thế thì cô theo đuổi tôi kiểu ?”

… Không, ai lại theo đuổi anh chứ?

Chương 1

Tô Hoài Việt tin chắc rằng tôi tiếp cận em gái anh là có mục đích.

Trong đầu anh luôn nghĩ mục tiêu thật sự của tôi… là anh.

Nhưng trời đất chứng giám, khi tôi giúp Tô Yểu Yểu, tôi hoàn toàn không biết cô ấy là ai.

Hôm đó, cô ấy mặc một bộ đồ thể thao bình thường, đeo chiếc ba lô hai quai sau lưng, trên không hề có món trang sức nào.

Nhìn chẳng khác bao bạn nữ bình thường trong trường.

Nếu nhất định phải nói điểm khác biệt, thì chắc là… cô ấy quá đáng yêu.

Da trắng như sữa, đôi mắt tròn xoe, như mèo ngoan ngoãn.

Chiều thứ sáu, ngay sau giờ tan học, tôi vội vàng chạy ra cổng trường.

Một tiếng trước, đang trong lúc học, tôi nhận được tin nhắn từ phụ huynh của học sinh tôi gia sư.

Chị báo rằng tôi đã sa thải không cần tới nữa.

Tôi không hiểu cả.

Tôi cậu bé được hai tháng.

Trong bài kiểm tra ngày hôm trước, điểm Toán của cậu bé đã tăng hơn 30 điểm.

Tôi nhận rõ cậu bé đã bắt đầu hiểu bài.

Khi đó, mẹ cậu vui mừng nói sẽ thưởng tôi một phong bao thật lớn.

Vật tại sao đang tốt đẹp tôi lại đột ngột sa thải?

Thế là khi vừa tan học tôi đã gọi lại ngay, nhưng đối phương không bắt máy.

Tôi quyết định tới tận nhà học sinh kia để hỏi cho rõ ràng.

Nhưng đang chạy thì cánh tay tôi đã ai đó túm .

Tôi xém nữ thì đã ngã nhào. Tôi bực bội phắt lại, thì đập vào mắt là một khuôn mặt vô cùng đáng thương và vô tội.

Cô gái chớp đôi mắt long lanh nước, mang vẻ áy náy nhìn tôi.

Ánh mắt và biểu kiểu đó khiến tôi cơn giận nghẹn lai

cô ấy run run, xíu:

“Xin lỗi… em không cố ý phiền chị đâu… nhưng em thật sự hết rồi…”

Tôi chưa kịp phản ứng, thì nước mắt cô ấy đã bắt đầu rơi, từng giọt như chuỗi ngọc.

thoại em mất rồi. Không liên lạc được với chú Vương, cũng tìm không thấy anh . Em ở đây đợi lâu lắm rồi.”

“Nhưng ai cũng nhìn đáng sợ quá, em không dám hỏi ai. Chỉ có chị nhìn hiền nhất.”

“Chị xinh vậy, chắc sẽ không mắng em đúng không…?”

Xin ơn vì đã đã ra đ.á.n.h giá tích cực gương mặt và tính khí của tôi.

Nhưng , ánh mắt cô ấy thật sự đơn thuần.

Điển hình của dạng nhút nhát, hướng nội, bình thường chắc nói chuyện với lạ cũng e dè.

Tôi hạ xuống thật mềm, sợ dọa cô bé:

“Em mượn thoại à?”

Cô gật đầu lia lịa: “Ừm!”

Tôi mở máy cho cô.

Cô vào mục nhập số, rồi đứng hình.

“Ờ… em không nhớ số của anh .” – cô run , gần như sắp khóc.

“Hay là em ký túc xá trước ha, chị đang có việc gấp.”

Không nhớ số thì tôi cũng hết .

Vừa đi, vạt áo đã kéo lại.

“Em… không ở ký túc xá. Tối nào em cũng nhà. Chị… chị có thể em được không?”

cô ấy càng lúc càng , mắt cũng không dám nhìn tôi,

“Em sẽ trả tiền cho chị, trả gấp ba tiền xe… không, gấp !”

Gấp tiền xe?

Tôi lập tức đứng khựng lại.

Nhà học sinh, mai cũng được.

Hoặc chiều tối tôi lại gọi hỏi sau.

Nhưng lần tiền xe bỏ lỡ chắc chắn sẽ không .

Tôi hỏi: “Nhà em ở đâu vậy?”

“Khu Hoa Sen.”

Tôi ngẩng phắt .

Khu Hoa Sen?

Cái khu nhà giàu nức tiếng trong thành phố?

Theo tôi biết, đó là nơi trường không hề gần.

Tôi mở bản đồ trên thoại.

Ừm, khoảng tầm tám chục tệ tiền taxi.

Nhân lần… là hơn bốn trăm.

Lúc tôi đi tàu ngầm, vậy là lời khoảng ba trăm.

Quá hời.

taxi rồi, cô bé ơn tôi:

ơn chị nha.”

“Không có , nhớ giữ lời đó.” – Tôi nhắc.

đã ở Khu Hoa Sen rồi thì chắc chắn là nhà giàu.

nhà giàu chắc không ăn quỵt.

Không khí trong xe lặng đi một lát.

Tôi hỏi tiếp: “À, em tên ?”

“Tô Yểu Yểu.”

“Chị là Lý Nhã Tố.”

Cô bé đúng là kiểu ngoan ngoãn trầm tính.

Hỏi một câu, đáp một câu.

Không hỏi thì im thin thít.

Sợ không khí hơi gượng gạo, tôi chủ động tìm chuyện nói.

Hỏi thêm mấy câu, cuối cùng cũng biết sơ sơ.

Cô ấy học nhất, khoa Văn học Trung Quốc.

tôi học Báo chí, cao hơn một khóa.

Đang nghĩ xem đề tài nào để nói không, thì tôi nghe thấy tiếng đó.

sang thì thấy mặt cô bé đỏ bừng.

Tôi cố nín cười, hạ thật nhẹ:

“Em đói à?”

“Ừm.” – như tiếng muỗi.

“Đợi chút.”

Tôi lục trong cặp, ra gói bánh , cho cô ấy.

“Bánh hạt dẻ đặc sản quê chị. Chị tự . Thử xem ngon không?”

Cô đón , mở gói, c.ắ.n một miếng đôi mắt lập tức sáng rực.

“Ngon quá!”

Cô ăn từ tốn, dù đói nhưng động tác vẫn nhã nhặn.

Nhìn một cái biết ngay được dỗ kỹ.

Ăn xong, tôi hỏi: “ thêm không?”

Cô gật đầu.

Tôi thêm một cái.

Đang định tiếp tục nhìn cô bé ăn một tao nhã, thì thoại reo.

Là mẹ cậu học sinh gia sư.

“Lý Nhã Tố, tôi cảnh cáo cô, sau tránh xa tôi ra!”

điệu khó nghe vô cùng.

“Tại sao ạ?” – Tôi hỏi.

“Cô mặt mũi hỏi à? Tôi mời cô , không phải để quyến rũ nó! Nó mới mười bảy! Cô có biết xấu hổ không vậy?”

Lời buộc tội vô căn cứ khiến cơn giận tôi bốc thẳng đỉnh đầu.

Tôi dùng lý lẽ giải thích.

Thì ra là bà lén đọc nhật ký , phát hiện cậu bé thích tôi.

Với bà , chưa trưởng thành thì không thể thích ai được, vậy nên là tôi dụ dỗ cậu ấy.

mức thì tôi biết công việc coi như xong rồi.

May lương đã trả đủ.

Thế thì khỏi nói nhiều, tôi trực tiếp cúp máy.

Ngẩng đầu , tôi liền bắt gặp cô bé đang tò mò nhìn tôi chằm chằm.

Tôi ho nhẹ, giải thích sơ lược chuyện vừa rồi.

Không ngờ Tô Yểu Yểu đồng với tôi.

Mặt cô bé đỏ lựng vì giận, tay siết c.h.ặ.t lại:

“Sao bà ấy có thể nói chị như vậy? Rõ ràng chị tốt! Là bà ấy không biết tự trọng!”

mình không được, lại sang đổ lỗi cho khác!”

Cơn giận tôi tiêu tán ngay lập tức. Tôi chọc ghẹo:

“Hóa ra em cũng nói được nhiều vậy hả?”

Cô lại xấu hổ cúi đầu.

Xe cuối cùng dừng lại.

Nhìn căn biệt thự trước mắt, tôi há hốc miệng.

Nhà của Tô Yểu Yểu… đúng là không phải dạng vừa!

Ban đầu tôi chỉ định cô ấy tới cổng rồi .

Nhưng Tô Yểu Yểu nhất quyết mời tôi vào nhà uống trà.

Nói sao nhỉ…

Có lẽ tôi thật sự chịu không nổi cái kiểu năn nỉ của cô bé.

Cô ấy ôm tay tôi, mềm mềm nhõng nhẽo, tôi chẳng nỡ từ chối.

Tùy chỉnh
Danh sách chương