Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Chương 8

Buổi tối, tôi ôm hoa và trái cây đến bệnh viện.

Trong phòng chỉ có Tô Yểu Yểu và một hộ lý.

Không anh ta, tôi mới thở phào.

Tôi lại trở thành bạn thân thiết nhất cô ấy.

Hai đứa chuyện trò, tám đủ thứ chuyên.

Tô Yểu Yểu than thở đồ bệnh viện nhạt đến phát buồn nôn.

Tôi xuống hỏi bác sĩ xem cô ấy được , rồi mượn bếp tiệm bánh gần trường, tự tay làm bánh quy việt quất cô bé thích.

, khi đưa cho cô ấy, Yểu Yểu vui như tết.

vài cái liền đậy hộp:

“Không ! Để dành mai !”

Nói chuyện thêm một , tôi chuẩn bị ra về thì Tô Hoài Việt bước vào phòng.

Vừa nhìn anh ta, cảnh anh ta đá tôi lại ập đến.

Tôi có bóng đen tâm lý về anh ta rồi.

Bây giờ chỉ cần anh ta xuất hiện mặt, thì tôi có cảm giác chân anh ta sắp đá tới rồi.

Tôi vô thức ôm n.g.ự.c, lùi lại một bước.

Tôi lẩm nhẩm trong đầu: tài , anh ta là tài , cần

Tôi vì thế cố nuốt cơn sợ hãi lại.

Đồng khiến tôi quỳ gối hiện thực.

Tôi gắng kéo miệng lên cười:

“Chào Tô tổng.”

Rồi cúi đầu chạy đi.

Tối , Tô Yểu Yểu gọi điện, giọng tức tối:

“Tố Tố! Hộp bánh quy làm cho em biến mất rồi!!”

Cô nói: buổi chiều ngủ một giấc, tỉnh dậy thì chiếc hộp để trong ngăn bàn cạnh giường không cánh bay.

Hỏi bác sĩ và y tá, cũng nói không .

“Sao lại có đi trộm bánh quy chứ!?” – Cô bé tức đến đ.ấ.m giường.

Tôi dỗ mãi, hứa sẽ làm lại cho cô ấy một hộp.

Tô Yểu Yểu mới dần bình tĩnh lại.

Tô Yểu Yểu quay lại trường, mọi chuyện giữa chúng tôi quay lại như cũ.

vào thư viện, cơm, đi dạo.

Thi thoảng tôi vẫn ngủ lại cô bé.

Nhưng tôi có thứ thay đổi.

Cô ấy có thể vô tư vô lo.

Còn tôi thì không.

Tôi luôn ghi nhớ tôi là , tôi đến bên cạnh cô ấy để làm .

Nhiệm vụ tôi là bảo vệ an toàn cho cô bé.

, chúng tôi đi bộ ở khu đồ vặt trường.

Một chiếc xe máy lao tới phía .

Ngay khoảnh khắc tôi đẩy Tô Yểu Yểu ra, còn thì bị hất văng ra đường.

Đầu tôi đập vào thân cây chấn động nhẹ.

Trong phòng bệnh, tôi lại nhìn Tô Hoài Việt.

Tôi cố gắng ngồi dậy, vội nói:

“Yểu Yểu không sao! Tôi đẩy cô ấy ra kịp thời!”

Mặt anh ta đen như mây giông.

Không hài lòng hả?

Tên này đúng là khó chiều đến phát cáu.

Nhưng lần này tôi làm hết sức.

Lương tâm tôi không có hối hận.

Và lần này, anh ta không có tư cách trách tôi.

Tô Hoài Việt chỉ nhìn tôi một cái, rồi không nói một lời nào quay rời đi.

Ngày , thẻ tôi thêm 50.000 tệ.

lý báo thưởng vì cứu tiểu thư.

Tôi .

Nhưng trong lòng lại vô nặng nề.

Tôi càng càng khó đối diện với Tô Yểu Yểu.

Cô ấy coi tôi là bạn. Bạn thật.

Còn tôi… tôi ở bên cạnh cô ấy là vì .

Nếu cô bé rằng tôi lương để làm bạn, thì cô ấy còn coi tôi là thân nhất không?

May tôi sắp tốt nghiệp rồi.

Đến , mọi thứ sẽ kết thúc.

Ngày tốt nghiệp, Tô Hoài Việt cũng đến trường.

Anh ta mang hoa đến cho Tô Yểu Yểu, đi cô bé chụp ảnh ở khắp nơi.

Tô Yểu Yểu thì lôi tôi theo chụp từng góc sân trường.

lý xách máy ảnh, chụp không mệt.

Đến cổng trường, chụp xong tấm cuối, lý tiện miệng nói:

“Tô tổng, ba chụp chung một kiểu đi!”

Tôi giật đứng đực ra.

Còn chưa kịp nói khỏi cần, thì Tô Hoài Việt bước đến, đứng ngay giữa hai chúng tôi.

“Hay quá hay quá!” – Yểu Yểu ôm lấy tay anh ta, cười rạng rỡ.

Tôi đứng thẳng đơ, chụp xong tấm hình với mặt đơ như tượng.

Sợ anh lý còn bày thêm kiểu chụp kỳ quặc nào , tôi vội nói:

“Yểu Yểu, về ký túc xá thu dọn đồ. đi đây!”

lễ tốt nghiệp, sinh viên bắt đầu rời trường.

Tôi cũng thu dọn xong hành lý.

Mấy nay, Tô Yểu Yểu rủ tôi đi chơi suốt, tôi đều viện cớ bận bịu để chối.

Thực ra, tôi đang lo thủ tục đi du .

Tôi không nói với cô bé thế nào.

Chắc chắn cô ấy sẽ làm ầm lên cho coi

đây, Yểu Yểu còn nói:

tốt nghiệp rồi thì vào Tô thị đi! Em sẽ bảo anh em sắp cho một chức vụ việc nhẹ lương cao!”

Tôi đều chối.

Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện ra nước ngoài tôi vẫn tìm thời điểm nói sớm với cô bé.

nay là ngày bắt buộc rời ký túc xá.

Tôi kéo vali xuống tầng, chuẩn bị bắt taxi đến khách sạn tôi đặt .

Chỉ còn ba ngày là bay, thuê thì thật không đáng.

Vừa xuống lầu, tôi được cuộc gọi Tô Hoài Việt:

“Xuống.”

Ngẩng đầu lên thì anh ta đứng ngay phía .

lý bên cạnh tiến đến muốn hành lý tay tôi.

Tôi lùi về , kéo vali tránh đi:

“Làm vậy?”

nay rời trường đúng không? Tôi tới chở cô về khu Hoa Sen.”

“Tôi đến anh làm ?”

Tô Hoài Việt bước lại gần, dáng điệu trịch thượng:

“Những năm qua cô làm rất tốt. Đủ tư cách vào Tô thị.”

“Nhưng cô thi tuyển bình thường, tôi không mở cửa .”

Tôi trợn mắt:

nói tôi muốn đến Tô thị?”

Tôi rút túi ra giấy báo nhập trường nước ngoài.

Biểu cảm Tô Hoài Việt từng chút từng chút sụp đổ.

“Cô muốn ra nước ngoài à? Đi xa vậy thì theo đuổi tôi kiểu ?”

…Xin lỗi, cơ theo đuổi ?

Có lẽ anh ta nhìn vẻ mặt tôi quá chân thật, Tô Hoài Việt nghĩ ngợi một hồi rồi nói:

“Tôi điều tra cô rồi.”

“Cô trường Trung số Ba Vân Thành. Năm chính tay tôi trao bổng cho cô.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương