Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

1

Mẹ chồng nằm liệt suốt , đột nhiên gọi cả đến trước giường bệnh, bắt tôi đọc di chúc.

Chồng tôi và chồng, mỗi chia một triệu tiền .

Một căn rộng 200 mét vuông để lại cho con tôi.

Một quỹ giáo d.ụ.c 300 nghìn mang tên đứa cháu nội tuổi mà tôi đang bế trong lòng.

Con – vợ của con để lại 200 nghìn tiền vàng nữ trang.

Còn tôi – con tận tụy, chăm mẹ chồng bữa ăn, giấc ngủ, tã bỉm suốt 5 trời – trao một… tờ tiền 10 tệ.

Trên di chúc, bà viết nguệch ngoạc một dòng:

tệ tượng trưng cho phần viên mãn, toàn đẹp.”

Tôi đứng c.h.ế.t lặng.

đầu tiên phá tan không khí căng cứng là chồng.

hất , giọng mỉa mai: “Mẹ đã cho một cái tên ý nghĩa thế , còn nặng mày nhẹ cái ?”

Tôi thẳng , hỏi:

“Thế cô thấy tờ tệ này hay đổi với tôi đi?”

chồng nghẹn họng, cứng đờ vài giây gào lên:

“Đây là tấm lòng của mẹ! không nhận còn bôi bác, không thấy quá đáng sao?!”

Tôi nhạt. lớn:

“Cô bảo tôi không hiếu thảo?”

“Mẹ cô liệt nửa , đại tiểu tiện không tự chủ, một ngày thay cả chục cái bỉm, ba lần giặt ga giường, sáng trưa chiều đút , đêm hôm lật

Có khi táo bón, tôi còn phải dùng tay móc phân cho bà ấy…”

“Tất cả những chuyện đó, một tôi ! Còn cô? Cô ở đâu?”

Không dừng lại ở đó.

Bên giường mẹ chồng còn đặt một cái chuông gọi. Loại chỉ có một chiều.

Chồng tôi mua, bảo: “Có mẹ bấm gọi A Linh.”

Cái chuông ấy kêu không ngớt, t.r.a t.ấ.n thần kinh.

Không chỉ ban ngày, mà cả nửa đêm nửa hôm.

Chỉ cần vang lên, dù đang tôi cũng phải vứt hết, chạy sang phòng mẹ chồng ngay.

Chậm chút thôi là bà càm ràm không ngừng.

Nghe tôi kể, chồng tái , lắp bắp vài câu lại cãi cố:

“Anh tôi là con một, trưởng, đó vốn là trách nhiệm của !”

Tôi định lên tiếng con tôi đột nhiên lớn giọng:

“Thôi đi mẹ, mẹ cứ nhắc mãi chuyện tiền. Trong mẹ ngoài tiền ra còn nữa không?”

“Bà nội cũng đâu phải không cho mẹ cái . Lúc thường cũng không phải chỉ mẹ chăm bà. Mẹ đừng quá quắt vậy không?”

Tôi – nhưng là kiểu tức đến nghẹn cổ họng.

mỗi lần phòng bà chỉ nán lại mấy phút, đút vài thìa , lại cắm chơi game. Thế mà cũng mở miệng là “chăm sóc”?

Tôi giao cho nhiệm vụ đưa khi tôi vắng .

mải chơi, quên mất.

Tôi về tới nơi, mẹ chồng vì tụt đường huyết mà ngất.

Khi cứu tỉnh, bà rưng rưng với chồng tôi:

“Tiểu Linh chắc không ưa tôi nữa . Con thẳng đi, có phải con chỉ mong tôi c.h.ế.t cho khuất không?”

Vừa dứt câu, cả lập tức quay sang tôi đầy trách móc.

chuyện cũ ùa về thác.

Lúc đó tôi chợt nhận ra: Con tôi chưa thật sự thấu hiểu mẹ .

bây giờ – thậm chí không bằng nổi một món đồ ăn vặt.

Câu của giội nguyên một xô nước lạnh tim tôi.

Tôi bị đẩy xuống hố băng.

Xung quanh chỉ là ánh lạnh lùng, chỉ trích.

Tôi bật – lần này là lạnh thật sự:

“Vô lý đúng không? !”

Bốp!

Tôi giơ tay, tát thẳng con .

“Đây mới là vô lý nè!”

Cả phòng cứng đờ vài giây.

ôm khóc hu hu.

Con trừng tôi, gằn chữ:

“Mẹ bị điên à?! Không chia tiền mà đ.á.n.h cả con ? Mẹ mất trí đấy à?!”

Chồng tôi đặt mạnh tách trà xuống bàn, giận dữ:

“Chu Linh, cô vậy hả?

Cô còn ra thể thống nữa?

Có trẻ con ở đây đấy!”

“Bảo cô chút nghĩa vụ của con thôi mà cũng kể lể.

Tiền mẹ cho ít, cô chê?

Cô có thấy quá quắt không?!”

Anh càng càng lớn tiếng.

Tôi run lên – không phải vì sợ, mà vì uất.

Đúng lúc đó – bốp!

Đầu gối tôi đau điếng.

Đứa cháu 5 tuổi vừa lấy đồ chơi đập chân tôi, khóc nấc:

“Đói quá, con đói quá hu hu…”

Mẹ chồng nãy giờ im lặng, cuối cùng cũng cất giọng.

Bà thở dài, xót xa tôi, bằng giọng yếu ớt:

“A Linh… con cần tiền mẹ đưa, nhưng đừng để chắt của mẹ phải đói nhé…”

Cả phòng quay lại tôi – không phải lo lắng, mà là phẫn nộ.

thể tôi là thứ tội đồ đang hành hạ trẻ con.

Mẹ chồng run rẩy đưa tay mò túi định lấy tiền, nhưng bị chồng tôi giữ lại:

“Mẹ! Đừng chiều cô nữa. Nếu cô dám để con nhịn đói, con không để yên đâu!”

chồng cũng không ngồi yên. Cô tiến lại, đẩy vai tôi một cái:

à, đừng gây chuyện nữa. Mau bếp nấu đi.”

Tôi đứng yên, bật :

“Cả này không ai có tay à?”

Con trừng :

“Mẹ! Mẹ đang cái vậy? Mẹ xưa nay vẫn nấu mà!”

Tôi không đáp.

Tôi bước ra cửa, đặt cái chuông báo cạnh bàn, quay lại:

“Ba con không biết nấu. Cô con lười khỏi bàn. Nhưng con 28 tuổi, vợ con 26, không lẽ không có tay chân?”

“Đứa nhỏ là con của tụi bây, không phải của mẹ.”

“Mẹ không phải giúp việc. Mà giúp việc, cũng phải trả lương tháng chứ không phải bóc lột trắng trợn vậy.”

“Mẹ đã phục vụ cái này bao nhiêu , chưa một lời cảm ơn. Đổi lại là trách móc, là đổ lỗi, là coi thường.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương