Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Một đám đỉa đói – bám riết không buông.”
“Từ nay về sau, ai sống sao mặc kệ, tôi không quan tâm !”
Tôi kéo cửa ra ngoài.
bước được mấy bước, sau lưng em đã xỉa xói:
“Cuối cùng lộ mặt rồi. Cả đống chuyện chỉ vì ! Trấn Phong, mẹ anh mê phát điên rồi đó!”
Con trai gọi với theo một “mẹ”.
tôi lạnh giọng:
“ ! Cả nhà này sống nhờ tôi và con trai tôi kiếm . Cô ở nhà nhàn hạ, sung sướng như hoàng mà không biết điều.”
“Cô gây rối , ly hôn đi!”
Tôi hét lớn:
“Ly ly! Cái ‘phúc’ này tôi tặng lại anh!”
Sau lưng là mẹ rên rỉ yếu ớt, con trai con rối rít oán trách.
Bốp!
Tôi đóng sập cửa lại. Mọi ồn phía sau bị dập tắt trong tích tắc.
Thế giới yên lặng hẳn.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Bước đi như thể gỡ được gông cùm.
tầng, thu dọn vài bộ đồ, một ít vật dụng cần thiết, kéo vali ra cửa.
Con chạy chắn trước mặt tôi:
“Mẹ, đừng giận bọn đàn ông . hiểu được phụ nữ.
Trời lạnh, đêm rét lắm, mẹ đi rồi tính ở ?”
Cô ta ngập ngừng:
“Mấy năm qua mẹ chịu được rồi… giờ vì Tiểu Đồng, cố thêm chút đi…
Con thật là con nghĩ mẹ thôi.”
Tôi nhìn cô ta, rồi mỉm cười.
Vì tôi?
Không. Rõ ràng là sợ mẹ đi rồi cả đống việc nhà sẽ đổ cô ta.
Tôi hất tay cô ta khỏi vali, nhẹ:
“Không cần lo. Tôi nơi để đi.”
Giọng tôi từ sau vọng tới, đầy khinh bỉ:
“Hừ, xem cô ta đi được ! Không thân không thích, tôi chờ xem!”
Tôi vẫn không quay .
Vì vài phút trước, con gái bạn thân tôi nhắn:
“Dì ơi, vé máy bay đặt xong rồi. Chiều nay con ra sân bay Hải Nam đón dì nha.”
Trùng hợp thật.
Ra khỏi cổng khu, tôi vẫy được một chiếc taxi quành qua góc phố.
Từng vì tiết kiệm mà tôi không dám đi taxi.
Mất hơn mỗi ngày để đi chợ, chen lấn xe buýt 5 hào.
Chỉ để tiết kiệm từng đồng, từng xu.
Đổi lại được gì?
Tôi ngồi ghế, cảm nhận tấm đệm mềm dưới người. Cuối cùng… cơ thể này được nghỉ ngơi.
Tôi xoa chân mình – đôi chân đã giãn tĩnh mạch vì đứng bếp lâu.
Tài xế quay lại hỏi:
“Chị đi ?”
Tôi nở một nụ cười rất nhẹ, rất thoải mái:
“Ra sân bay.”
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Tựa ghế, nhắm mắt lại.
Suốt mấy năm qua, vì chăm sóc mẹ và lo cả nhà, ngày nào tôi dậy từ năm giờ sáng, ngủ sau nửa đêm. Thiếu ngủ đã thành cơm bữa.
Chỉ trong vòng một ngồi xe, tôi nhanh ch.óng thiếp đi.
Tỉnh lại xe đã tới sân bay.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, tôi dò dẫm lấy vé, làm thủ tục và khu vực chờ máy bay.
Ngồi xuống ghế đợi, tôi mới lấy điện thoại ra.
Màn hình sáng , loạt tin nhắn WeChat đỏ rực hiện ngay dòng 99+, kèm gần chục cuộc gọi nhỡ.
Hóa ra thằng con tôi đã đăng chuyện tôi nhà đi nhóm hàng, gửi cả tin nhắn thoại:
【Các bác cô chú xem mẹ con vô lý không, nhà rối tung rồi đi.】
Không ít hàng bắt nhào bình luận.
Cô tiên:
【 , mẹ cô dù sao là bậc trưởng bối, cô là phận làm , sao lại giận dỗi nhà đi như vậy? Thật vô trách nhiệm!】
Chú châm thêm dầu:
【@ , cô được chia mười tệ là tốt rồi. ấy chia cháu ruột là chuyện đương nhiên. Cô dám không hầu là định ai? Tôi thật, đàn nhà đi ngoài đường cô định sống bằng cái gì?!】
Người khác hùa theo:
【Nếu là vợ tôi tôi ly hôn từ lâu rồi. May Trấn Phong nhà cô hiền, chứ gặp tôi tôi vả tỉnh!】
【Đàn mà như vậy là phải dạy! Đánh vài cái mới biết điều!】
Thằng con tôi không , tiếp lời ngay:
【Mọi người ơi, mẹ con chỉ giận thôi. Con nghi mẹ tuổi mãn kinh rồi, chắc giờ trốn ở đó khóc chứ chẳng đi xa được.】
【 nội mẹ 10 tệ, mẹ mất mặt. Nhưng trong nhà chẳng phải là mẹ tiêu à? Mọi người khuyên mẹ con giúp con, hơn 50 tuổi rồi, mẹ con chưa từng ra khỏi thành phố, một mình ngoài đường nguy hiểm lắm.】
Cả nhóm rộn ràng bình luận, người bảo tôi quắt, người gọi tôi là khờ.
Tôi nhìn mấy dòng đó mà mặt không cảm xúc, chụp luôn một tấm hình sân bay, gửi nhóm.
Rồi bắt gõ:
【Xin lỗi. Tôi ở sân bay, chuẩn bị bay đi Hải Nam. Từ giờ trở đi, tôi sẽ sống vì chính mình.】
Cả nhóm im bặt vài giây, sau đó lại nổ tung như ong vỡ tổ.
Bảy cô tám dì nhảy :
【Thật không đấy? Cô đi Hải Nam thật à ?】
【Lại lấy ảnh mạng người à? Lừa con trai hả?】
【 già 50 tuổi như cô ga tàu chưa biết đi, gì máy bay! Đừng đùa !】
người @ thằng con tôi:
【Mau ra cửa hàng tiện lợi lôi mẹ mày về. thôi!】
Không ai tin tôi ở sân bay cả.
khi tôi gửi thêm một đoạn video quay trực tiếp cảnh sân bay.
Cả nhóm như bị dội nước đá.
Im lặng.
Vài giây sau, ảnh đại diện con tôi sáng :
【Mẹ à, mẹ không cần vì giận mà chạy sân bay như thế , phí công sức rồi.】
Em tôi gửi một tin ngay sau:
【@ , chị đúng là chịu chơi thật đấy. Taxi ra tận sân bay để người, phí mấy trăm nghìn như nước đổ sông. Ích kỷ thật sự!】