Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trưởng tỷ đứng dưới hành lang, trong mắt cuộn trào cơn lửa giận không sao kìm nén.
“Muội muội…”
“Trưởng tỷ cứ yên tâm.” Ta cắt lời , cố gắng bắt chước dáng vẻ điềm nhiên tựa cúc nhạt thường ngày của , giọng nói mềm mà vững,
“Muội biết mình nên làm gì.”
Ta vẫn không thay bộ áo trên người.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám gia nhân phủ Thừa Bình hầu, ta lặng lẽ vén rèm, ngồi vào kiệu.
Kiệu lắc lư chao đảo, suốt dọc đường không một lời nói.
Phu kiệu cũng nhận ra bầu không khí khác thường, càng lúc càng vội, chỉ mong nhanh ch.óng đưa vị tân nương trong bộ trắng đến cổng lớn hầu phủ.
Phủ Thừa Bình hầu thì trái lại, tràn ngập không khí vui mừng náo nhiệt.
Thế nhưng, khi thân ảnh toàn thân khoác của ta ra khỏi kiệu, mọi tiếng ồn ào trong đại sảnh trong chớp mắt đều đông cứng lại.
Cuộc trò chuyện của tân khách đột ngột dừng hẳn, vô số ánh mắt kinh ngạc đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Phu nhân Thừa Bình hầu một thân hoa , vốn mang cười đoan trang đứng ngay chính điện, chuẩn bị tiếp kiến tân phụ.
Nhưng khi nhìn rõ bộ dạng của ta, cười trên bà cứng đờ, ngay sau đó biến thành vẻ hoảng hốt khó tin.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta rồi đột nhiên buông ra, môi run rẩy, mắt trợn lên, cả người ngã quỵ thẳng ra phía sau.
“Phu nhân! Phu nhân ngã rồi!”
“Mau! Mau gọi đại phu!”
“Tân nương… tân nương to gan quá…”
Hiện trường náo loạn, một mảnh hỗn độn. Đám gào khóc xúm lại, bảy tay tám đỡ lấy Thừa Bình hầu phu nhân.
Ta nhanh lên , thuận tay gạt phăng mấy đang chắn người bà.
“Tránh ra! Để ta!” Giọng ta trầm lạnh, động tác dứt khoát không chút do dự.
Nhân lúc đám người rối ren, ta vươn tay bóp c.h.ặ.t nhân của Thừa Bình hầu phu nhân, móng tay sâu hoắm ghim vào làn da mềm mại trên môi bà, dồn hết mười phần khí lực, hung hăng ấn xuống!
“Á——!!!”
Một tiếng thét t.h.ả.m heo bị chọc tiết x.é to.ạc không khí. Thừa Bình hầu phu nhân bật dậy từ đất, đau đến mắt mũi giàn giụa, ôm c.h.ặ.t nhân mà hít thở dồn dập.
Ngay chính giữa nhân , rõ ràng hiện lên một dấu móng tay xanh tím, sưng phồng cao lên, treo chình ình trên gương vốn được gìn giữ kỹ lưỡng của bà, trông thê t.h.ả.m lại buồn cười.
Đám xung quanh nhìn t.h.ả.m trạng của chủ t.ử mình, muốn cười mà không dám cười, vai run lên bần bật, chỉ có thể cúi gằm đầu, cố giả vờ trấn tĩnh.
Ta thuận thế “bịch” một tiếng ngã ngồi xuống đất, giọng run rẩy thê lương, khuôn ngập tràn mắt, trong khoảnh khắc át hẳn tiếng rên đau của Thừa Bình hầu phu nhân.
“ thân! thân cuối cũng tỉnh rồi! Con sợ đến c.h.ế.t mất thôi!”
“Con dâu đáng c.h.ế.t a! Phụ thân con thân thể vốn yếu, linh cữu còn chưa kịp cởi, thánh chỉ lại giáng xuống, con bất đắc dĩ phải mặc áo gả vào cửa họ Lý, va chạm đến thân……”
“ thân nếu còn xảy ra chuyện gì nữa, con dâu biết lấy gì mà tự dung thân? Trên dưới phủ , e là đều sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu con dâu, rằng con dâu mệnh khắc song thân đó!”
“Hu hu hu…… nếu thân thật sự bị con dâu khắc xảy ra điều chẳng lành, con dâu một kẻ c.h.ế.t cha, lại làm tổn hại đến thân thể của thân, còn mũi nào mà sống tiếp trên đời……”
“E là…… e là chỉ còn cách đến Trường Công chúa phủ, cầu xin vị Thái phu nhân kia làm chủ con dâu mà thôi!”
Ta khóc đến tình ý thiết, từng chữ rỉ m.á.u.
Thừa Bình hầu phu nhân ôm c.h.ặ.t nhân đau nhức, đối diện với ánh mắt đẫm lệ của ta, kinh giận, một hơi nghẹn ngay nơi cổ họng, đến mức gương co giật, một chữ cũng không thốt ra được.
Sắc bà ta liên tục biến đổi, cuối vẫn gượng nặn ra một cười còn khó coi hơn cả khóc.
Thừa Bình hầu nhanh ch.óng lên, đích thân cúi người đỡ ta dậy:
“Được rồi được rồi, mau đứng lên, đừng khóc nữa!”
“Chuyện …… chuyện không trách con! Con hiếu thuận vì phụ thân, con…… con cũng là một đứa trẻ có hiếu!”
“ thân con bà ấy…… bà ấy chỉ là nhất thời nóng giận, vô tâm thôi, vô tâm mà!”
“Tri Vi, con cũng vất vả rồi. hết hãy về phòng nghỉ ngơi tốt, đợi khi đến Trường Công chúa phủ, chúng ta nhất định sẽ lại đích thân tới bái phỏng.”
Cứ vậy, ta gánh trên mình vô số ánh mắt phức tạp khó dò, khoác một thân trọng , đường đường chính chính ra khỏi đại môn phủ Thừa Bình hầu — từ nay về sau, chẳng còn điều gì có thể ngăn cản được nữa.
Đêm khuya.
Trong tân phòng, đèn hồng rực rỡ. Phu quân trên danh nghĩa của ta quả nhiên giống hệt ta và trưởng tỷ dự liệu đó — say mềm, nằm ngủ trong gian thông phòng mà hắn yêu thích.
Ta không chút do dự, chậm rãi cởi bỏ bộ trên người, thay sang một thân thường gọn gàng nhẹ nhõm hơn.
“Đi thôi.”
Ta khẽ hoạt động cổ tay, khóe môi cong lên một cười nhạt nhẽo, giống hệt vẻ ôn hòa điềm đạm của trưởng tỷ, rồi gọi theo đến phủ Thừa Bình hầu là Xuân Đào:
“Đi mời Thế t.ử gia về ‘tân phòng’.”
và Xuân Đào hiểu ý, vỗ tay đáp lời.
Ba người chúng ta không một tiếng động tiến vào viện của thông phòng. Thế t.ử gia say đến bất tỉnh nhân sự, ngáy vang sấm.
Ta đưa tay che miệng của thông phòng kia, ra hiệu và Xuân Đào giữ c.h.ặ.t t.a.y ta.
Chẳng bao lâu sau, chỉ thấy Thế t.ử gia khoác y, bị và Xuân Đào nửa đỡ nửa kéo, đưa ra khỏi gian phòng.
“Bốp—!”
Ta nâng cao chiếc chậu đồng chuẩn bị sẵn, nện mạnh xuống một cái!
Thế t.ử bị đ.á.n.h tỉnh lại, ra sức giãy giụa, nhưng tay sớm bị trói c.h.ặ.t, đến cả miệng cũng bị bịt kín bằng giẻ rách.
“Cháy rồi—! Mau tới cứu người—!”
cố ý hét to, giọng the thé vang vọng khắp nơi.
Xuân Đào kẹp c.h.ặ.t Thế t.ử, bay, vòng vèo qua những lối đi quanh co trong phủ hầu. Ta đi phía , chạy giả vờ gõ chậu, trong phòng của thông phòng, cũng phối hợp la hét om sòm.
“Cháy rồi—! Cứu mạng—!”
Khắp các viện, ánh lửa lần lượt sáng lên. Đám hạ nhân, tỳ nữ, hộ viện còn ngái ngủ vội vàng xách thùng , cầm gậy gộc lao ra.
Rồi họ nhìn thấy cảnh tượng ấy—
Tân thiếu phu nhân y chỉnh tề, đi phía , tay cầm chiếc chậu đồng; phía sau là hai , kéo một con heo c.h.ế.t, lôi theo Thế t.ử chỉ mặc y, vòng quanh đại lộ nội viện của phủ Thừa Bình hầu.
Những kẻ lao ra cứu hỏa trố mắt đứng sững tại chỗ, thùng và gậy trong tay rơi lộp bộp xuống đất.
Ta liếc nhìn bọn họ một cái, thậm chí còn mỉm cười nhàn nhạt với một vị quản sự phu nhân sớm c.h.ế.t lặng —
một cười ôn hòa, dịu dàng đến mức khó đoán.