Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

17

Tôi lật xem các cuộc phỏng vấn của Lăng Tuấn trong qua.

Trước hai mươi lăm tuổi, Lăng Tuấn chỉ là một họa sĩ có chút nhờ xuất thân từ gia đình nghệ thuật, nhưng vầng hào quang ấy vốn là do anh thừa hưởng từ cha .

Cha của Lăng Tuấn là bậc gia hội họa lừng lẫy.

Còn bản thân Lăng Tuấn thì không có tác phẩm nào sự nổi bật.

Thậm chí có nhà phê bình còn nhận xét tranh của anh là “thừa kỹ xảo mà thiếu linh khí”.

Thế nhưng hai mươi lăm tuổi, chỉ với một bức “Cây”, Lăng Tuấn đã vụt sáng thành .

Trong tranh là một cây cổ thụ trăm tuổi, nhưng dưới nét của Lăng Tuấn, nó như sinh mệnh, tựa hồ sức sống sắp tràn ra khỏi mặt giấy, xuyên thẳng vào mắt người xem.

Từ đó về sau, mỗi lần Lăng Tuấn ra tay đều là tác phẩm xuất sắc, linh khí như sắp trào khỏi khung tranh.

Ngay cả người cha từng tỏ ra thất vọng về anh trước truyền thông cũng nói: “Tôi tự hào về trai .”

Dưới ánh đèn flash, Lăng Tuấn cười đầy tự tin và kiêu ngạo.

Tôi lôi cuốn nhật ký của Mộ Nam Thư ra, tìm về 2019.

Cuối cùng tôi nhìn thấy một dòng: “Lá cây và dãy núi phía sau khó , nhưng Lăng Tuấn vẫn luôn động viên .”

Tôi nhìn bức “Cây” treo phía sau Lăng Tuấn màn hình tivi.

tán lá tỏa ra sức sống bừng bừng.

Cuối cùng tôi cũng hiểu, sau hai mươi lăm tuổi, Lăng Tuấn có ra tác phẩm ngập tràn linh khí.

Bởi trong bức tranh ấy, đều là linh hồn của Mộ Nam Thư.

18

Trong phòng làm việc của Lăng Tuấn, còn lưu giữ các bản hợp đồng của anh.

Trong đó có vài bản có chữ ký của Mộ Nam Thư.

Và chữ ký của cô ấy là “Olivia”.

đây, chân tướng đã hoàn toàn sáng tỏ.

Tôi là tác phẩm ra sau Mộ Nam Thư thai, trong niềm mong đợi tràn đầy dành cho đứa của .

Olivia tranh không phải của tôi, mà là b.út của Mộ Nam Thư.

Chính Mộ Nam Thư đã nên “Olivia”.

Chỉ có kẻ mạo là Lăng Tuấn mới tưởng rằng Olivia là cái Mộ Nam Thư đặt cho tôi.

Là tôi đã dùng của Mộ Nam Thư.

Anh nói anh yêu cô ấy, nhưng ngay cả Anh của cô ấy cũng không biết.

19

lúc này tôi mới hiểu ra.

ngay từ cái nhìn tiên thấy Mộ Nam Thư, tôi đã có cảm giác quen thuộc.

tôi lại vô lại gần cô ấy.

tôi không hề kháng cự sự đụng chạm của cô ấy.

Cô ấy theo tràn đầy yêu thương mà nên tôi, vậy mà tôi lại tự tay đẩy cô ấy xuống vực sâu.

20

Tôi hồn bay phách lạc trở lại viện.

Mộ Nam Thư tựa vào gối, thấy tôi , lại nở nụ cười: “Em có về nhà cơm chưa? no chưa?”

Mũi tôi cay xè: “Em là giả.”

Mộ Nam Thư lộ vẻ nghi hoặc.

Tôi tiếp tục nói: “Thân phận của em là giả, sự tồn tại cũng là giả, ngay cả của em cũng là giả. Em vốn không phải Olivia, là em chiếm chỗ của chị.”

Ánh mắt Mộ Nam Thư lướt qua bàn tay tôi.

Thấy tôi đang nắm c.h.ặ.t cuốn nhật ký, cô ấy sững người trong chốc lát, cong môi cười nhẹ: “Nhưng yêu là .”

Tôi sững sờ.

Cô ấy nói: “ yêu chị dành cho em là .”

21

Về khung tranh, thực ra có một truyền thuyết.

Nếu dốc đủ yêu, người trong tranh sống lại.

Còn nếu yêu không đủ, thì có dùng m.á.u của người sáng tác thấm đầy khung tranh, cho nó hấp thụ hoàn toàn, cũng có đ.á.n.h người trong tranh.

Chỉ là người trong tranh đ.á.n.h bằng m.á.u có khiếm khuyết.

Ở phương diện cảm, vô cùng vụng về, ngu ngơ.

tôi còn tưởng rằng chính Lăng Tuấn đã đ.á.n.h , tôi đã ngốc nghếch bắt chước mọi thứ anh làm với tôi.

Tôi cho rằng nhốt tôi trong nhà là yêu, khóa c.h.ặ.t t.a.y tôi cũng là yêu.

Đó chính là thứ yêu mà Lăng Tuấn gọi là yêu.

Cho nhìn thấy ngón tay Mộ Nam Thư vết kim nhỏ từng bị lấy m.á.u, tôi mới hiểu ra, chính Lăng Tuấn đã dùng m.á.u của Mộ Nam Thư để đ.á.n.h tôi.

Khoảnh khắc Mộ Nam Thư ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nước mắt tôi tuôn rơi như mưa.

Thì ra sự cảm nhận yêu thương, người ta khóc.

22

Sức khỏe của Mộ Nam Thư ngày càng tệ, thậm chí bắt ho ra m.á.u.

Cô ấy vừa viết trong cuốn sổ, vừa kể cho tôi nghe câu chuyện của :

“Hồi nhỏ, người trong nhà không thích chị lắm, ba chị luôn trai, nên cũ của chị là Mộ Nữ Đình.

Sau này mẹ chị thai, đường ba đưa mẹ vào viện thành phố thì gặp t.a.i n.ạ.n xe, cả hai đều mất.

Chú bắt nuôi chị, nhưng đối xử với chị không tốt, chỉ có bà lão hàng xóm thương chị, cho chị .

Lớn hơn một chút, chị liền bỏ đi.

sau đó… chị gặp Lăng Tuấn.”

Cô ấy nhẹ nhàng kể lại mấy chục cuộc đời.

Tôi hỏi cô ấy: “ chị không nói cho mọi người biết, tranh của Lăng Tuấn là do chị giúp?”

Cô ấy cúi nhìn tôi, trong ánh mắt là màu sắc u tối khó đoán, đôi môi khẽ mở khép lại.

“Thôi vậy.”

Cô ấy nói.

23

Vài ngày sau, trạng của Mộ Nam Thư đột nhiên khá lên.

Người bình thường chỉ uống vài ngụm cháo đã thấy khó chịu, hôm nay lại hiếm hoi mấy cái bánh bao.

Tôi vui mừng khôn xiết, hỏi cô ấy tối nay gì.

Mộ Nam Thư vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi: “Gì cũng , em chọn giúp chị.”

chiều tối, tôi ra nhà hàng, về mấy món xào.

Không ngờ lại nghe người mặc đồ nhân bên cạnh nói chuyện:

“Người phụ nữ ở phòng số bảy kia là u.n.g t.h.ư phải không? Tội , nhìn còn trẻ thế…”

“Tôi thấy cô bé xinh đẹp chăm cho cô ấy hôm nay xách về khá nhiều đồ , chắc là khá hơn ?”

“Cũng có là hồi quang phản chiếu thôi…”

Toàn thân tôi lạnh toát.

Mộ Nam Thư ở phòng số bảy.

24

Thấy Mộ Nam Thư mỗi món đều khá nhiều, tôi hỏi cô ấy: “Chị rời bỏ em ?”

Cô ấy ngẩng , ánh mắt dừng mặt tôi rất lâu.

Tôi nói: “Chị đừng rời bỏ em, nếu không… em hận chị.”

Mộ Nam Thư sững lại một thoáng, bật cười: “Đừng hận chị… hận còn dài lâu hơn yêu, em không cứ nhớ chị mãi .”

Tôi lẩm bẩm, chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Chị đừng rời bỏ em.”

Cô ấy nói: “Chị mệt , nghỉ ngơi.”

25

Tôi bị đ.á.n.h bởi còi báo động ch.ói tai.

Mở mắt ra, tôi chỉ thấy các bác sĩ ngoài cửa lao vào.

cảnh báo ngắn gấp vang lên, nhìn sang thiết bị phát ra âm thanh ấy, đường sóng nhấp nhô càng lúc càng nhỏ.

Tôi nhìn về phía giường của Mộ Nam Thư.

Đôi mắt cô ấy chậm rãi khép lại.

Trong hoảng loạn, tôi lao bên tay cô ấy, lay cô ấy tỉnh dậy.

Ngón út của Mộ Nam Thư khẽ móc lấy ngón tay tôi.

Khoảnh khắc cuối cùng cô ấy hoàn toàn nhắm mắt, báo động kéo dài không dứt.

Tôi gục trong lòng Mộ Nam Thư, nghe còi tuyên bố cái c.h.ế.t ấy.

Mộ Nam Thư đặt tay lên tôi, như người mẹ dỗ dành đứa trẻ.

Khoảnh khắc này, tôi nhận trọn vẹn yêu của cô ấy, trở thành một người thực sự.

Không còn là một kẻ bắt chước vụng về, chỉ biết ngây ngô học theo dáng vẻ của người khác.

Nhưng một người đã có yêu, thì cũng học cách hận.

Tùy chỉnh
Danh sách chương