Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
khi Tống tiểu thư xuất hiện, ta cũng thật hy vọng hai người họ có thể kết thành lương duyên.
mọi chuyện không như mong đợi.
nghĩ đến Thẩm gia sắp tan đàn xẻ nghé, Thẩm Xác sắp đi, ta đã mất ngủ đêm.
Khóe miệng nổi cả mụn nhiệt.
Ta thấp thỏm chờ đợi.
Cũng không mình đang đợi kết quả gì.
Cuối , trước Tết Tiểu Niên.
Xuân Hạnh bị gọi tới sảnh, chẳng chốc đã hớn hở quay về.
Nàng nói là thiếu gia phát cho mọi người không ít thưởng, nàng ta dành dụm số này, đợi đến khi ta mở quán cơm sẽ góp một phần vốn.
Ta nghe nàng ta lải nhải rất nhiều.
Trong lơ đãng nghĩ, Thẩm gia thực sự sắp tan rồi.
Sự không nỡ trong ta không dành cho đại trạch viện này.
Mà là dành cho một bóng hình lạnh lùng cô độc kia.
Không ngày , người hầu của Thẩm trạch lần lượt đi.
Xuân Hạnh không có nhà về nên ở lại bên cạnh ta.
gia nhìn Thẩm Xác lớn , cũng không đi.
Ngày Tết Tiểu Niên, ta làm một bàn thức ăn.
Nhìn gương mặt thanh tú gầy đi trông thấy của Thẩm Xác, ta hạ quyết tâm.
Trong bữa cơm, ta hỏi y: “Thẩm Xác, khi nào khởi hành đi Châu?”
Y nhìn ta.
“Ba ngày .”
Ta đặt đũa xuống, rành rọt từng chữ: “Được, ta đi .”
đưa ra quyết này, ta đã suy nghĩ ròng rã nửa tháng trời.
Châu cách xa hàng trăm dặm.
Nơi đó không ai quen ta.
Càng không ta là Cửu của Thẩm gia.
Đến lúc đó, ta thuê một tiểu viện, y làm ăn của y, ta làm ăn của ta.
Còn có gia và Xuân Hạnh nữa.
Ngày tháng nhất sẽ dần tốt thôi.
Trên đời này ta chẳng còn người thân nào nữa rồi.
Thẩm Xác cũng vậy.
y một mình xa quê hương, ta không làm được.
Thẩm Xác nghe xong, hồi lâu không nói gì, chỉ đăm đăm nhìn ta.
gia nghiêng người, lặng lẽ lau nước .
Ta giả vờ trấn tĩnh chào mời mọi người tiếp tục ăn cơm.
Xuân Hạnh thần lại, kinh ngạc reo rằng nàng chưa từng đi xa bao giờ, Tam vốn là người Châu, nàng từng nghe nha hoàn trong phòng Tam kể rằng phong cảnh Châu đẹp bao, nàng đã sớm đi xem thử rồi.
Có nàng ta ở đó, đã giảm bớt phần nào tình cảnh ngượng ngùng khi ta bị Thẩm Xác nhìn chằm chằm.
Bỗng nhiên, Thẩm Xác nhìn ta, khẽ một tiếng.
“Được.”
khi ngày đi đã được ấn , Ta và Xuân Hạnh rộn thu dọn đồ đạc.
Thẩm Xác cũng đi sớm về trễ, đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu.
Bây giờ y là người làm chủ gia đình.
Mọi đều nghe y sắp xếp.
Ngày ra đi, ta nhìn lại tòa đại trạch rộng lớn.
Tấm biển sơn son thiếp vàng trên cổng phủ, dưới bầu trời xám xịt của ngày đông, trông tiêu điều vô .
Thẩm Xác thuê một chiếc xe ngựa, lại không thuê phu xe.
khi đỡ ta xe ngựa, y nhìn ta, cảm xúc nơi đáy sâu không thấy đáy.
“Tiểu Tửu, nàng sẽ không hối hận chứ?”
Ta nhíu mày.
“Dài dòng! Lý Mộng Tửu ta không hạng người nói lời rồi lại nuốt lời, ngày tháng dù có khổ cực gian nan đến ta cũng không sợ.”
“Đi thôi!”
Ta buông rèm cửa xuống, ngăn cách Thẩm Xác đang đầy vẻ ý ở bên ngoài.
Y và gia thay phiên nhau đ.á.n.h xe.
Ta và Xuân Hạnh ngồi trong kiệu, bàn tính xem tới Châu sẽ làm gì.
Suốt dọc đường xóc nảy, ta chợt nhớ lại lần cuối mình ngồi xe ngựa đã là sáu năm trước.
Phụ thân ta vì trả nợ đã chuốc t.h.u.ố.c mê rồi trói ta ném vào xe ngựa, đưa tới Thẩm gia.
Giờ , ta lại ngồi trên xe ngựa của Thẩm gia thiếu gia, bỏ cái l.ồ.ng giam đã nhốt ta suốt sáu năm trời.
Thẩm Xác sợ ta hối hận.
y đâu rằng, ta tự nguyện.
Đi mất hai ngày ta mới tới một căn nhà mới.
Sân vườn không lớn, vắng vẻ thanh tịnh, vẫn còn khá sạch sẽ.
Thẩm Xác nói là nhà thuê tạm, trước ở lại đã.
khi thu xếp ổn cho ta, y lại đi ra ngoài.
Ta không hỏi nhiều.
Ta Xuân Hạnh dọn dẹp xong xuôi phòng cho Thẩm Xác.
Lại ra chợ dạo một vòng.
Mãi đến khi trời tối, cơm canh đã hâm đi hâm lại lần Thẩm Xác mới trở về.
Nhìn quầng thâm nhạt dưới y, ta nuốt lại những toan tính trong nói ra.
Y có những rộn của y.
Không nên y nhọc về chuyện nhỏ của ta.
Ta chỉ bảo y rằng trong nhà đã có ta và gia, y yên tâm.
Thẩm Xác với ta, dịu dàng nói: “Được, có nàng ở , ta yên tâm.”
Ngày tháng thế trôi qua.
Thoắt cái đã đến đêm giao thừa.
Cách ngày Thẩm Xác lại mang một ít về.
Rõ ràng bản thân y ngày càng gầy đi, vậy mà còn bảo ta ăn nhiều một chút đừng thân thể chịu thiệt thòi.
Ta đều nhìn thấy cả.
Sáng sớm hôm nay ta đã đi mua thức ăn, toàn là những món y thích.
Buổi tối, ta hâm một vò rượu, làm một bàn thức ăn.
Tuy không thể sánh bằng sự xa hoa ở Thẩm phủ, trong ta lại vô vui vẻ.
Bốn người vây quanh một bàn, trải qua đêm giao thừa đầu tiên của ta.
gia tuổi tác đã lớn, uống hai ngụm liền đi ngủ trước.
Xuân Hạnh nhận được mừng tuổi cũng đi ra ngoài chơi rồi.
Hôm nay tâm trạng Thẩm Xác khá tốt.
Uống không ít rượu.
Tửu lượng của ta vốn không tốt, hai chén xuống bụng, đã nhìn thẳng đờ đẫn.
Thẩm Xác lại rót cho ta thêm một chén.
“Tiểu Tửu, là năm đầu tiên của ta.”
“Ừm ừm.”
“ này nàng sẽ luôn ở bên cạnh ta chứ?”
Ta chậm chạp gật đầu.
“Tất nhiên rồi!”
Thẩm Xác cong cong khóe môi.
Ta nhíu mày.
“Không cho phép với ta!”
Thẩm Xác nhướng mày.
“Vì sao?”
“ đẹp quá.”
Đẹp đến mức tim ta đập thình thịch.
Ta không thích cảm giác này.
Nụ của Thẩm Xác càng đậm hơn.
Y lấy đi chén rượu trong tay ta, cúi người bế xốc ta .
“Tiểu Tửu, nàng uống say rồi, ta đưa nàng về nghỉ ngơi.”
Ta vẫn còn chút ý thức, vẫn nhớ nam nữ có khoảng cách.
“Thả ta xuống, ta tự đi được.”
Thẩm Xác im lặng không nói.
Bước chân vững chãi đi về hướng phòng ta.
Trong lúc trời đất quay cuồng, ta đã bị đặt nằm xuống giường.
Gương mặt Thẩm Xác đung đưa trước mặt ta.
Ta vẫn không quên lấy hồng bao ra.
“Này, là mừng tuổi của , không nhiều, đừng chê. này có Cửu ở , sẽ không chịu khổ đâu.”
Ánh Thẩm Xác tối sầm lại.
Y nhận lấy hồng bao.
y lại không đi, trái lại còn ghé sát hơn.
Tiếng nói dán c.h.ặ.t vào bên tai.
“Đã là quà Cửu cho, ta tự nhiên sẽ nhận. Chỉ là, ta còn xin Cửu thêm một món quà nữa…”
Ta gật đầu, hào phóng nói:
“Nói đi! cái gì? Chỉ cần ta có, ta đều đưa cho !”