Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

“Không vài ngày này đâu, ở nhà có ta nuôi rồi, chàng sợ cái ?”

Thẩm Xác hỏi ngược lại: “ chẳng ta thành kẻ ăn cơm mềm sao?”

Vẻ mặt ta nghiêm nghị: “Ăn cơm mềm sao? Ai dám nói chàng? Vả lại, sức khỏe là quan trọng, chàng nhìn xem mấy tháng nay chàng gầy đi bao nhiêu rồi? Còn trẻ này muốn không muốn mạng rồi sao?! không còn tưởng chàng vội vàng kiếm cưới vợ đấy!”

Thẩm Xác im lặng chịu mắng.

Ngoan ngoãn uống hết t.h.u.ố.c lại theo ta đến tiệm.

Nói hoa mỹ là giúp ta quản lý sổ sách.

đôi mắt đen láy kia lại cứ nhìn chằm chằm vào khách vào tiệm.

Đặc biệt là nam nhân.

Nếu ai lỡ nhìn ta thêm vài cái.

Lúc y tính , không những không bớt lẻ còn tặng thêm hai cái lườm nguýt.

Ta nhìn không nổi nữa, lén kéo chàng hậu viện.

“Thẩm Xác, chàng nhìn ta cứ như nhìn kẻ trộm vậy là sao?”

Thẩm Xác đường hoàng nói.

“Ta sợ có kẻ lòng dạ bất chính.”

Ta thật muốn đ.ấ.m cho y một cái.

“Ta đây là tiệm ăn đàng hoàng, chàng dọa khách chạy hết rồi có không? Về đi! Sau này không cho phép đến tiệm của ta nữa!”

Thoắt cái đến cuối năm.

Hợp đồng thuê nhà của ta hết hạn, ta đang nghĩ xem thuê tiếp mấy năm hợp lý.

Thẩm Xác bảo ta dành một ngày cùng y đi ngoài một chuyến.

Ta không y muốn .

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc khi chàng nói chuyện, ta đành nhờ quản trông tiệm rồi cùng chàng ngoài.

Từ sáng sớm, Thẩm Xác đợi ta ở .

Chàng đưa ta đến cầu Ngũ Đình.

Non nước hữu tình.

Phong cảnh quả thực rất đẹp.

thời tiết lạnh giá vô cùng.

“Thẩm Xác, giờ không còn sớm nữa, khi nào về?”

Thẩm Xác hoàn hồn, nhìn ta một cái.

Y lười biếng đáp: “Không gấp, đi ăn ta một bữa .”

Ta thầm oán trách trong lòng, nhà mình mở tiệm ăn nhỏ, chàng còn muốn đưa ta đến t.ửu trong thành.

Thật lãng phí quá đi.

Đúng là cái số .

Thấy hôm nay y khó khăn lắm mới rảnh rỗi, ta không muốn y mất hứng.

Đành tùy y vậy.

Sau khi rượu no cơm chán, Thẩm Xác hỏi ta: “Nàng thấy t.ửu này nào?”

Ta gật đầu.

“Rất tốt!”

Thẩm Xác mỉm cười.

“Nếu để nàng chưởng quỹ, nàng có ý không?”

Ta ngẩn .

Thẩm Xác từ trong n.g.ự.c lấy hai tờ văn thư.

Là địa khế của tiệm này.

Tửu, tiệm ăn nhỏ kia của nàng sắp hết hạn thuê rồi, sau này t.ửu này giao cho nàng quản lý, ta tin rằng, nàng nhất định có càng ngày càng tốt.”

“Thẩm Xác, chàng có ý đây?”

Thẩm Xác ngẩng đầu nhìn ta: “Ngày mai là sinh thần của nàng, đây là món quà ta tặng nàng. Nàng có thích không?”

Trong lòng ta bỗng nảy sinh dự cảm chẳng lành.

“Thẩm Xác, ý chàng là sao? Ngày mai là sinh thần của ta, vì sao không để ngày mai tặng, nhất định tặng vào hôm nay? Ngày mai chàng định đi đâu?”

Thẩm Xác mỉm cười.

Tửu thật thông minh, cái không giấu nổi nàng. Ta đi kinh thành một chuyến.”

“Đi bao lâu?”

“Chưa .”

“Khi nào đi?”

“Tối nay.”

Cổ họng ta nghẹn đắng, không nói lời.

Ta bưng chén rượu trước mặt lên, uống cạn trong một hơi.

“Cho , đây là món quà ly biệt sao? Quá quý giá, ta không nhận nổi.”

Thẩm Xác đưa tay lên, phủ lên mu bàn tay ta.

Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền tới, ta bàng hoàng nhận bàn tay đang cầm chén rượu của mình vẫn luôn run rẩy.

Tửu, tư của ta đối nàng vốn không hề đơn thuần. Ban đầu, ta nghĩ lão già đó mất rồi, ta có giữ nàng bên mình, trọn đời bên .

cái tát đó của nàng ta tỉnh ngộ, ta không ích kỷ như không nghĩ đến cảm nhận của nàng.

Về sau, nàng ý đi cùng ta, ta nàng lòng mềm yếu, chỉ có thầm thề sẽ bảo vệ nàng cả đời.

nàng còn lợi hại hơn cả sự tưởng tượng của ta, ta tận mắt thấy nàng tự mình gánh vác một phương, từ tận đáy lòng ta thấy mừng cho nàng.

Ta của nàng là mở một t.ửu của riêng mình, Tửu, sau này nàng chính là đại chưởng quỹ.”

Vành mắt ta nóng hổi.

Trong cổ họng như bị chặn bởi một tảng đá, đau đến mức nước mắt ta rơi lã chã.

chỉ là thôi, không nhất thiết thực hiện. Ta có một tiệm ăn nhỏ, còn có chàng, Xuân và quản ở bên cạnh, ta thấy mãn lắm rồi. Ta không nhất thiết mở t.ửu cho bằng được!”

Thẩm Xác lại nói: “ của ta, chính là muốn nàng vạn sự vẹn tròn.”

Từ t.ửu trở về.

Xuân thấy ta buồn bực không vui, cơm tối không ăn lo lắng không thôi.

Con bé nghĩ rằng ta bị nhiễm phong hàn định đi tìm gấp.

Ta bực dọc gọi con bé lại.

“Ta có bệnh thật đi mời đại phu, em tìm chàng ta ?”

Xuân phản ứng lại.

cãi ạ?”

Ta lườm con bé một cái.

“Ai thèm cãi chàng ta?! Chàng ta là đại , muốn đi đâu đi, ta đâu dám cãi chàng?!”

Xuân mím môi.

Trong lòng ta vẫn thấy không thoải mái.

“Không đúng, sau này ta chính là đại chưởng quỹ của Vạn Hương , ta sẽ giàu hơn chàng ta, chàng ta chỉ là một sa sút, chàng ta sao dám cãi ta!”

Xuân gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Ta vẫn thấy tức giận.

Bảo con bé đóng lại, để một mình ta yên tĩnh trong phòng.

Ta vốn tưởng đến Dương Châu, bốn chúng ta có yên ổn sống qua ngày.

Ai ngờ Thẩm Xác nói đi là đi ngay.

Còn nói cái giúp ta thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, y yên .

Ta thấy y đúng là đồ vô lương .

Ba năm tang kỳ vẫn chưa qua.

ta để dành chưa đủ nhiều.

Không đợi thêm chút nữa sao?

Quăng cho ta một tờ địa khế, định khoe khoang cái chứ?

Khoe mình kiếm nhanh hơn ta sao?

Ta đ.ấ.m mạnh vài cái vào gối.

Thầm hận tại sao cái nắm đ.ấ.m này không rơi vào mặt y.

Sáng sớm hôm sau, lúc Thẩm Xác đi có lại gõ phòng ta.

Trong lòng ta đang giận dỗi không thưa.

Y đứng ngoài một hồi, trầm giọng nói: “ Tửu, ta đi đây, nàng tự chăm sóc mình cho tốt, gặp chuyện còn có Chu thúc, đừng tự mình gánh vác một mình. Sau này có cơ hội… ta sẽ về thăm nàng.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương