Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Chương 5

Rác nhà bắt đầu phân hủy, bốc mùi thối không chịu nổi.

linh tinh thì chất đầy mọi ngóc ngách, tôi bên cũng phải dùng chân đá mới mở lối.

Kem đ.á.n.h răng hết, túi rác cũng hết.

Tan về lúc nào tôi cũng quên mua, đành đó rồi chịu đựng đại cho rồi.

Tôi nhóm bạn:

“Anh em có ai gái độc thân không, giới thiệu cho tôi .”

nhóm ai ai cũng chỉ đùa qua đùa , chẳng có ai thật lòng giới thiệu cho tôi người nào cả.

Tôi bèn quay video cảnh nhà rồi gửi vào nhóm: còn nói thêm câu ở tôi việc nhà, tôi trả một mỗi tháng.

Không bao lâu, điện thoại tôi rung liên tục.

Tôi chọn vài avatar hình thật, trông xinh thì kết bạn nói chuyện.

Đang nói chuyện vui vẻ thì “bụp” một tiếng… cúp điện.

Ai mà ngờ muốn đóng tiền điện phải nhập mã hộ gia đình?

Nhưng chuyện đó tôi đâu có .

Tôi gọi Phương Hảo, nhưng gọi mấy cuộc thì toàn là bận.

Khi tôi đang lục tung khắp nhà phiếu thu thì điện thoại reo… là mẹ tôi gọi.

“Trần Trần à, mẹ nghe Phương Hảo kia nói là đứa ly hôn rồi à?!?!”

Giọng mẹ the thé, tôi giật mình.

“Con mà ly hôn Phương Hảo, mẹ đồng ý cả tay lẫn chân! Con trai mẹ xứng đáng người tốt hơn! Nhưng mẹ nhất quyết không đồng ý Tinh Diệu theo nó! Cháu đích tôn nhà họ Vương sao có thể theo một ả đàn bà không danh không phận?!”

Tôi lo sốt vó, khuyên mẹ: muốn con traii thì sau này người khác sinh là xong.

“Không !! Tuyệt đối không !! Có một đứa sẵn trước mặt sao bỏ chứ, ai mà mấy con tiện nhân khác có đẻ không? chăm con nít cực c.h.ế.t ấy!!”

Tôi nói đến khô cả miệng nhưng mẹ vẫn nhất quyết không chịu Phương Hảo nuôi con.

Sau đó mẹ nói thêm một câu tôi cứng họng:

“Cái con Phương Hảo đó tàn nhẫn lắm, mẹ gọi tiền nuôi cháu mà nó chẳng đưa đồng nào. mẹ chỉ có chút tiền dưỡng già, sao lo nổi ăn ngon cho Tinh Diệu!”

Tôi vội vã chuyển ngay nghìn cho mẹ, bảo mua thêm cho thằng bé.

Tán qua tán , tôi liền phát hiện tôi em họ của Trương Kiến là Trương Vân Vân nói chuyện càng lúc càng hợp.

Chưa đầy ngày, chúng tôi hẹn gặp.

Tôi lật tung sofa kiếm bộ có vẻ sạch nhất, rồi hùng hổ tới buổi hẹn.

Trương Vân Vân trông không bằng Trương Thanh Nhã, nhưng khi mặc váy dài cũng xem thanh tú dễ nhìn.

Tôi mở miệng liền vào thẳng vấn đề:

“Vân Vân, chắc em hiểu hoàn cảnh của anh rồi. Anh cũng em dễ thương, em có đồng ý anh không? Nếu đồng ý, mỗi tháng anh cho em 1 tiền sinh hoạt.”

Vân Vân nhếch môi:

“Một hả à? Trùng hợp ghê, em cũng có vài câu muốn .”

Nghe mà tôi mừng rơn:

“Em , anh ngay là em cũng thích anh mà.”

Vân Vân thẳng:

“Em nghe anh Kiến nói căn hộ đó vẫn đang trả góp phải không? Tiền trả góp mỗi tháng bao nhiêu? Anh trả hay là trích từ một anh đưa cho em?”

Tôi sững người, giọng cao hẳn lên:

“Em theo anh rồi, thì đương nhiên lấy từ tiền anh đưa chứ!”

“Ồ…” – Vân Vân kéo dài giọng.

“Nghĩa là một đó đâu phải em xài hết không?”

Mặt tôi đỏ bừng:

“Anh em cũng , mới tính em, không ngờ em thực dụng , thôi coi anh nhìn nhầm!”

Vân Vân giật tay tôi kéo , giọng càng lớn:

“Khoan , em còn muốn tính tiếp mà! Căn hộ giá gần triệu , trả góp 20 năm, mỗi tháng không bảy tám thì cũng phải sáu . một kia chỉ còn chưa tới …”

thế tiền điện, nước, gas chắc cũng phải do em trả luôn không? Tính sơ sơ cũng thêm một nghìn . là còn chưa tới !”

“Còn anh có con không? anh nghĩa là em phải mẹ kế! đó còn phải nuôi con anh? Thế là em dọn vô đó ở xong còn phải móc tiền túi nuôi con anh à?”

“À quên… nhà là của anh, em dọn đến ở có phải trả tiền thuê không? Dù sao thì em cũng chỉ là bạn gái mà.”

Tôi nghiến răng:

“Nếu là bạn gái thì trả tiền thuê là . Nếu là vợ thì không cần.”

Vân Vân cười lớn hơn:

“Trời đất, anh tính hay dữ! Tính kiểu anh thì ở quê em đầy”

Xung quanh bỗng im bặt.

Ai nấy đều vểnh tai hóng.

Tôi tức điên, định giật tay .

Nhưng tay của con nhỏ Vân Vân này cây kìm sắt kẹp c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.

ta nói b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh:

“Anh là thứ kiểu keo kiệt thời hiện đại! cái giá đó osin còn khó chứ ở đó mà người vừa xinh vừa ăn diện, nấu ăn việc nhà…”

“Theo em thì anh sống hại người khác, cứ c.h.ế.t quách cho rồi. À quên… sợ là tới tiền tổ chức đám tang đàng hoàng mà anh còn không có chứ…”

Vân Vân đẩy mạnh một cái, tôi loạng choạng té xuống đất.

Con nhỏ này ăn cái gì mà khỏe trâu !

Tiếng cười xung quanh nổ tung, so g.i.ế.c tôi còn đau hơn.

Tôi chui khỏi quán chạy trốn.

Không ngờ vừa cửa đụng trúng một nhân viên giao ăn.

Mũ che thấp, nhưng tôi nhận gương mặt thuộc.

“Phương Hảo? Em… Em à, anh lỗi rồi.”

Lâu lắm không gặp, Phương Hảo gầy nhiều.

Bộ giao hàng màu vàng mặc lên người ấy khiến trông khác hẳn trước đây.

Nhưng quan trọng hơn… mắt có thứ ánh nhìn mà tôi rất lâu không .

À không trước đây tôi rồi.

Là trước khi ấy nghỉ việc về nhà sinh con.

Tôi mừng quá, vội nắm tay ấy.

Cạch!

Phương Hảo hất tay tôi :

“Quần lót 9 9 thì không bệnh, nhưng đàn ông 9 9 thì bệnh đầy người! Tránh xa tôi , tôi sợ lây!”

Sau lưng vang lên tiếng vỗ tay đôm đốp.

“Chị nói đó! Thứ đàn ông keo kiệt này là có bệnh!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương