Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 6
Trương Vân Vân đứng ở cửa, vỗ tay sấm.
Cô ấy còn đưa tay làm dáng điện thoại:
“Alo 110 hả? Tôi muốn báo án! Ở đây có người dùng hình thức l.ừ.a đ.ả.o mới dụ người ta!”
Sau lưng là một đám người xem kịch đang cười ngả nghiêng.
Tôi xấu hổ mức muốn chui xuống đất cho rảnh.
…
Tôi không cam lòng, đăng ký mấy app hẹn hò, đăng thông cá nhân, nội dung muốn tìm một cô gái chịu nhận 1 vạn tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Ban đầu hỏi thăm thì khá đông, toàn là nhắm 1 vạn .
Nhưng khi nghe tôi nói trừ bảy tám trả góp nhà, rất nhiều người lập tức biến mất.
Cũng có vài cô đề nghị:
“Nếu anh gom luôn bốn tiền tiêu vặt làm chi phí chung thì còn được.”
Dựa ?
Tôi có bốn tệ xài, các cô ấy còn muốn cướp nốt?
Tôi nói thật, con gái bây giờ đúng là quá thực dụng, mở miệng ra cũng là tiền tiền tiền.
Đàn ông không có tiền túi thì đứng xã hội kiểu ?
Huống hồ tôi, trẻ tuổi có nghề, mua được căn hộ hai triệu, đúng chuẩn cổ phiếu tiềm năng.
câu “đừng khinh thanh niên nghèo”, áp người tôi là chuẩn chữ!
Nhưng tôi không ngờ, thông tôi đăng lại bị một blogger bóc , phân tích câu chữ rồi mỉa mai.
Hắn ta nói về tôi kiểu “chưa gần đã mùi đàn ông rác rưởi”.
Dân mạng còn đặt cho tôi biệt danh: “Hoàng t.ử 1 vạn mỗi tháng”.
Tức điên , tôi c.ắ.n răng bình luận phản bác.
Không ngờ tài khoản của tôi bị mọi người ném đá sập, nhắn c.h.ử.i rủa gửi liên tiếp suốt 24/7.
Khi tôi đang c.h.ử.i lại tuyệt vọng thì ngân hàng :
“Thưa anh Vương, hệ thống cho khoản trả góp 7.899,63 tệ tháng đã quá hạn 2 ngày.”
vốn là Phương Hảo lo.
Con đàn bà đáng c.h.ế.t tự dưng đòi ly làm !
Tiền lương thì chưa ngày phát.
Tôi cảm rất vô lý, tính ra tháng tôi không chuyển sinh hoạt phí cho Phương Hảo, vậy đáng lẽ tôi còn rất nhiều tiền mới đúng.
Tiền tôi đâu?
Sao lục lục lại có hơn năm tệ?!
Hết cách, tôi đành vay bạn bè.
Ai ngờ đứa nào cũng bảo tiền tay vợ, không rút được.
Rồi hay luôn!
Một lũ đều có vợ vây quanh bảo vệ, quay ra khinh thằng chưa vợ tôi?!
Đặc biệt là Trương Kiến, nó còn nói:
“Anh Vương vậy là không t.ử tế rồi nha. Tiền cho bạn gái một vạn thì dám chi, còn tiền nhà thì lại quay sang mượn anh em?”
Sau là chuỗi hahaha ch.ói mắt.
Ngay khoảnh khắc , tôi bỗng nhớ Phương Hảo.
Có cô ấy, tôi không bao giờ nghĩ tiền điện, tiền nước, tiền nhà.
Không bao giờ có cảnh không có giấy vệ sinh chạy khắp nhà tìm.
Không ném hàng đống tiền đồ ăn.
Về nhà là có cơm, có đồ sạch mặc, nhà dù nhiều đồ nhưng Phương Hảo luôn dọn tươm.
Lần đầu tiên, tôi hối hận.
Tôi định cho Phương Hảo nhưng cô ấy đã chặn tôi.
Phương Hảo lấy chồng xa, không có người thân bên cạnh, từ lúc nghỉ việc thì quan hệ bạn bè cũng xa dần.
Tôi tìm khắp nơi cũng không liên lạc được.
Cuối cùng tôi biết nghẹn giọng lại nhắn thoại:
Nói là tôi biết sai rồi, muốn sống đàng hoàng cô ấy, tôi giữ lại một , còn bao nhiêu đưa hết cho cô ấy lo việc nhà, mong cô ấy tha thứ cho tôi.
Nhưng… không có bất kỳ hồi âm nào cả.
…
Tôi cứ thế mơ mơ màng màng đợi ngày thứ 30 cục dân chính.
Ở , tôi nhìn một Phương Hảo khác hẳn.
Quần áo vẫn loại rẻ, kiểu dáng vẫn bình thường, nhưng mặc người cô ấy không giống trước nữa.
Cô ấy gầy rất nhiều và… trông đẹp hơn hẳn.
Tôi bất giác nhớ người phụ nữ ngày xưa tôi yêu.
Tôi mừng rỡ, vội bước :
“Phương Hảo, em rồi à. Anh biết sai rồi. Đừng ly anh nữa được không?”
Phương Hảo lùi lại một bước, nhìn tôi bình thản:
“Giờ chúng ta đã ly rồi. Dù còn thiếu thủ tục cuối, cũng coi đã xong. Đây chẳng lời chính anh nói sao?”
Nghe vậy tôi càng phấn chấn, hóa ra cô ấy vẫn nhớ câu tôi mỉa mai, tức là cô ấy vẫn còn tâm tôi.
Nếu tôi chịu dỗ dành chút, chắc chắn sẽ kéo cô ấy về được.
Tôi muốn quỳ xuống đất.
Nhưng Phương Hảo lạnh lùng nói:
“Vương T.ử Thần, đừng tôi khinh thường anh nữa.”
Tôi hoảng loạn, vội chạy níu:
“Phương Hảo, anh sai rồi! Anh không muốn ly nữa!”
Đúng lúc mẹ tôi dẫn Diệu .
Cả sảnh lúc vang vọng tiếng bà hét:
“Ly thì ly! Ly rồi con trai tao còn có thể cưới đứa đẹp hơn! Nhưng đứa nhỏ thì mày cũng đừng hòng lấy! Cháu đích tôn nhà họ Vương sao có thể một con đàn bà không danh không phận!”
Nghe mẹ nói vậy mắt tôi sáng .
Tôi quay sang nói Phương Hảo:
“Em muốn ly cũng được nhưng con anh.”
Phương Hảo thương con nhất, ba năm nay gần chăm nó giây phút.
Tôi không cô ấy sẽ đồng ý bỏ con.
cần cô ấy không bỏ được con, thì cô ấy sẽ tiếp tục sống tôi.
Tôi thầm đắc ý kế .
Nhưng tôi còn chưa kịp nở nụ cười, thì Phương Hảo lập tức đáp:
“Được. Con anh. Hợp đồng ly tôi mang rồi, ký lại .”
“C… ?”
Nụ cười dính cứng trên mặt tôi.
Không thể nào!
Cô ấy dám bỏ con?!
giải thích cho tôi biết vì sao, Phương Hảo cúi xuống nhìn Diệu:
“ Diệu, con có muốn mẹ không?”
Diệu cầm đồ chơi, ném mạnh về phía mặt cô ấy:
“Người xấu ! Con không muốn mẹ! Biến !”
Phương Hảo né được.
Trên mặt cô ấy thoáng qua chút đau đớn và buồn bã… nhưng giọng điệu vẫn dứt khoát:
“Vương T.ử Thần, tôi không cần anh. Đứa con tôi cũng không cần. Ký nhanh , tôi còn chạy đơn.”