Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ông ta vừa nhìn thấy tình trạng của Lục Chiêu Chiêu thì lông mày đã xoắn lại.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, ông ta thở dài vắn dài: “Phu nhân thể yếu, có hỉ sự vốn ở phủ tĩnh dưỡng, sao có thể lo âu quá độ, chạy lung tung thế?”
“Nay không chỉ hài t.ử không giữ được mà phu nhân khí lạnh xâm nhập người, đời e là không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa.”
Lục Chiêu Chiêu trợn mắt một cái rồi ngất lịm .
Hầu lão phu nhân khóc thét vang trời rồi cầu xin thái giúp đỡ thêm lần nữa.
Thái chịu không nổi, đành nói khéo cho tròn chuyện: “Sau nếu phu nhân có thể ngâm suối nước nóng nhiều một thì họa may sẽ có ích.”
Quả đúng là “nghe quân nói một hồi, bằng không nghe một lời”.
Cái sự lấy lệ mà ta còn nghe ra được, vậy mà lão phu nhân lại không hiểu.
Bà ta siết c.h.ặ.t lấy ống tay áo của ta: “Vãn Du, lời thái nói ngươi nghe thấy rồi chứ?”
Ánh mắt của lão phu nhân đáng sợ, ta còn có thể làm sao?
Ta chỉ đành ủy khuất nói: “Cái trang viên suối nước nóng đó vốn dĩ là định cho mà.”
Ta không g.i.ế.c Nhân nhưng Nhân lại vì ta mà c.h.ế.t.
Một cái trang viên thôi mà, của hồi môn của ta nhiều vậy.
Thôi bỏ , ai tâm tính ta lương thiện cơ chứ.
Nhưng ta lương thiện thế.
Ngay cả suối nước nóng hồi môn tặng cho cô rồi.
Thế mà bà mẫu lại càng lúc càng nhìn ta không thuận mắt.
Bà ta ta là ngôi sao chổi, chuyên khắc Hầu phủ.
Ta cuống quýt vô cùng, trực tiếp bịt miệng bà ta lại.
Nhưng vẫn không ngăn được thông báo của hệ thống vang lên: [Ting! Hầu phủ đã kích hoạt thành công trạng thái vận xui đeo bám.]
phiền phức.
Vốn dĩ gả cho một tên thái giám đã đủ phiền rồi.
Nuôi đứa trẻ nghịch ngợm lại càng phiền hơn.
Mẫu đẻ của đứa trẻ đó còn suốt ngày khích bác ta, càng thêm phiền phức.
Giờ còn phải đối phó với bà mẫu miệng quạ đen nữa.
Chao ôi.
Đường gian nan.
Ta chỉ muốn nằm yên hưởng thôi mà.
Khổ nỗi hệ thống nói dối thành của ta chưa từng thất thủ bao giờ.
Thế khi bà mẫu tức giận đẩy ta ra và mắng ta là đồ bất kính với bề trên.
Quản gia hớt hải chạy bẩm báo: “Lão phu nhân, không xong rồi, lão phu nhân ơi.”
Bà mẫu tức giận mắng lớn: “Lão vẫn yên lành, có chuyện gì thì nói cho hẳn hoi.”
Quản gia lau mồ hôi trên trán: “Lão phu nhân, Hầu gia ta vì lơ là chức trách đã phạt trượng rồi. Hoàng thượng nói tước vị của Hầu phủ tạm thời vẫn trên người Hầu gia, nếu ngài ấy còn làm xằng làm bậy thì tước vị sẽ thu hồi.”
Ta dự đoán được có lẽ bà mẫu sẽ đổ oan cho mình ta lén lùi lại phía sau vài bước.
Thế khi bà mẫu giận quá hóa điên, chẳng buồn nhìn ta mà đã vung tay định tát ta một cái mạnh thì lại vồ hụt.
Ngược lại còn khiến bản ngã nhào.
Ta quá nhút nhát rồi.
Rõ ràng là bà mẫu không từ ái nhưng nghĩ uy lực của hệ thống, ta vẫn ủy khuất dìu bà ta đứng dậy.
Nếu không ta sợ chuyện quản gia sắp bẩm báo tiếp theo, bà ta sẽ không chịu đựng nổi.
Xem ta là một người con dâu hiếu thảo nhường nào.
Quả nhiên, quản gia run rẩy lên : “Còn có bên phủ Thừa Bình , công t.ử hôm nay đã rước bình thê cửa, nữ t.ử đó còn là cháu gái bên ngoại của mẫu phu nhân.”
“Phủ tước lấy lý do tiểu thư không thể sinh nở, đã lệnh cho tiểu thư dọn ra khỏi viện chính rồi.”
Lão phu nhân trợn mắt, ngất xỉu tại chỗ.
Trời đất ơi, đây toàn là những chuyện náo nhiệt quỷ quái gì thế .
Ta nắm c.h.ặ.t t.a., vừa chột dạ vừa không biết phải làm sao.
Nhưng Hầu gia thương cần phải đón về phủ.
Bà mẫu ngất xỉu cần tìm phu.
Còn có Lục Chiêu Chiêu chịu uất ức, cần người ngoại đòi công đạo.
Ta rối tơ vò.
Thế nhưng bỏ công bỏ sức mà chẳng được lòng ai.
Lục Chiêu Chiêu trở về thì trợn mắt nhìn ta đầy thù hận.
Lục Nghiên thương thì coi ta không khí.
Bà mẫu tỉnh lại thì lấy cớ thị lực yếu, bắt ta phải làm cái giá nến hình người.
Ta vội vàng từ chối: “Mẫu , lúc người dưỡng bệnh, phòng tối một sẽ giúp người nghỉ ngơi tốt hơn.”
Trời đất chứng giám, ta thực lòng muốn tốt cho bà.
Ta sợ nếu mình đồng ý, mắt bà sẽ thực sự hỏng mất.
Nhưng bà vốn dĩ đã đạo quen rồi, không chịu nổi người khác làm trái ý mình mà trực tiếp hất cả bát t.h.u.ố.c người ta: “Ta nói sao thì phải làm vậy, đồ sao chổi, khắc cho tất cả chúng ta đều không thuận lợi, mà còn dám cãi lời ta!”
Ta còn có thể làm sao đây?
Tội danh ngỗ nghịch với bà mẫu là quá lớn.
Các cô nương gia sau còn muốn gả hay không nữa.
Bà mẫu luôn có cách khống chế ta dù ta có lo lắng thế nào, chỉ đành ủy khuất bưng cái giá nến nóng bỏng tay lên.
Ta đau mức rùng mình một cái.
Mà gào thét của bà mẫu suýt nữa đã át thông báo của hệ thống: [Ting! Hầu lão phu nhân mắc thêm bệnh về mắt.]
Ta vội vàng đặt giá nến xuống, chạy sang phòng Hầu gia lôi thái sang chẩn trị cho lão phu nhân.
Thế nhưng ngay ngoài cửa phòng Hầu gia, ta lại nghe thấy Triệu nói xấu ta với Lục Nghiên .
“Nghiên ca ca, thực sự không phải muốn gây chuyện mà là từng chuyện đều không bình thường nào.”
“Trước kia chúng ta đã bàn kỹ, ngài giả vờ bất lực lừa Vãn Du nhận nuôi Nguyên nhưng từ đó về sau, ngài lại thực sự…”
Nói đây, Triệu khựng lại một mới tiếp tục: “Nàng ta xuất danh gia, sao có thể không hiểu chuyện riêng không được kể cho người ngoài?”
“Nhưng nàng ta thì sao? Nàng ta lại thản nhiên tìm nhiều phu và thái thế, hại ngài bây giờ trở thành trò cười cho cả kinh thành.”
Giọng Lục Nghiên lạnh vài phần: “Nếu không phải vì coi trọng địa vị của gia giới thanh lưu thì ta sao có thể cưới nàng ta cửa?”
“Nàng ta cửa chưa đầy nửa tháng, chuyện mời danh sư cho Nguyên thì nàng ta chẳng thèm nhắc . Ngược lại còn hại mẫu và của ta nằm liệt giường.”
“Bổn Hầu định tiêu xài hết hồi môn của nàng ta rồi lợi dụng gia tìm danh sư giỏi cho Nguyên xong, sẽ nàng ta biến mất không dấu vết ở hậu viện.”
“Ai ngờ nàng ta lại chính là khắc tinh của Hầu phủ ta.”
Giọng Triệu mang theo vài phần cấp thiết: “Nghiên ca ca, Vãn Du nổi là nhát gan khiếp sợ nhưng Vãn Du của hiện tại, chúng ta chẳng chiếm được hời nào từ phía nàng ta.”