Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1: độc nữ Lục gia

Lục gia không phải thế gia nổi danh nhất kinh , tuyệt đối là thế gia người không dám khinh thường.

Gia tộc này khởi nghiệp từ nghiệp, ba tích lũy, bốn cắm rễ, đến hiện tại không còn đơn thuần là “nhà buôn”. Lục gia có ngân khố, có nhân mạch, có tuyến vận chuyển riêng, thậm chí trong triều cũng có vài vị quan lại chịu ân huệ. Bề ngoài khiêm nhường, bên trong rắn chắc, là cách Lục Trình Viên – gia chủ đương nhiệm – duy trì thế cân bằng suốt hơn hai mươi năm.

Và ông chỉ có duy nhất một đứa con.

Lục Hy Nguyệt.

Không con trai, không thứ nữ, không đường lui.

Từ còn rất nhỏ, Lục Hy Nguyệt hiểu rõ một điều: nàng không được phép yếu đuối. Nếu nàng không đủ mạnh, Lục gia sẽ xâu xé. Nếu nàng không đủ tỉnh táo, nàng sẽ trở nhược điểm chí mạng của phụ thân mình.

Vì vậy, tiểu thế gia còn đang nữ công, thêu thùa, cách cười sao cho đoan trang, thì Lục Hy Nguyệt ngồi bên bàn tính, nghe quản sự báo sổ sách, cách nhìn người, nhớ tên hội nhỏ.

Nàng lên trong con số, giao kèo, dò xét.

Lục Trình Viên chưa che giấu ý định:

— “Hy Nguyệt, sau này Lục gia là của con.”

Không phải “nếu”, mà là “sau này”.

Áp lực ấy đè lên vai nàng suốt mười bốn năm .

Cho đến hôm .

rất .

đến mức mái ngói của Lục gia dội nước như trút, đường phố kinh ngập bùn, người qua lại thưa thớt. Lục Hy Nguyệt vừa từ hội trở về, trong còn cầm cuốn sổ ghi chép, váy lụa nước vấy bẩn một góc.

Nàng vốn có thể bỏ qua.

Trên này, người khốn cùng không thiếu.

xe ngựa đi qua ngõ hẹp phía sau chợ vải, nàng lại nhìn thấy một thiếu niên đè xuống bùn, lưng gầy đến mức lộ xương vai, m.á.u từ trán chảy xuống hòa cùng nước , nhuộm đỏ vạt áo cũ rách.

— “Đánh c.h.ế.t hắn đi!”

— “Dám ăn trộm bánh của lão t.ử!”

Tiếng c.h.ử.i rủa vang lên hỗn loạn.

Lục Hy Nguyệt kéo rèm xe, dừng lại đúng một khắc.

Thiếu niên kia không cầu xin.

Không khóc lóc.

Hắn chỉ nghiến răng, đôi đen sẫm mở to, nhìn chằm chằm kẻ đang đ.á.n.h mình, nhìn không giống của kẻ cùng đường, mà giống một con sói dồn góc c.h.ế.t.

Một nhìn người không thoải mái.

Lục Hy Nguyệt không vì sao mình lại lên tiếng.

— “Dừng .”

Giọng nàng không , xe ngựa Lục gia đủ người ta quay . Người đ.á.n.h thiếu niên sững lại, nhìn thấy gia huy Lục gia thì sắc mặt lập tức đổi .

— “Lục… Lục tiểu ?”

Nàng xuống xe, bước chân giẫm lên bùn đất, váy áo lấm bẩn thêm vài phần, thần sắc không hề d.a.o động.

— “Hắn trộm bánh, ta trả tiền.”

— “Từ giờ, hắn là người của Lục gia.”

Một câu nói, đổi vận mệnh một con người.

Thiếu niên được thả ra, ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa. hắn ngẩng lên, chạm nàng.

Lần tiên trong , Trần Chiêm nhớ rất rõ gương mặt của một người.

Thiếu nữ đứng trong , bình tĩnh, xa cách, không mang hại, cũng không có cao cao tại thượng. Giống như nàng cứu hắn, chỉ là một quyết định hợp lý, không cần cảm kích, không cần báo đáp.

điều hắn khắc cốt ghi tâm.

Lục Hy Nguyệt đưa hắn về Lục gia.

Cho hắn ăn, cho hắn chỗ ngủ, cho hắn chữ, quy củ. Không phải con nuôi danh ngôn thuận, ai cũng , Trần Chiêm là người do Lục tiểu tự giữ lại.

Từ , hắn bắt bước thế giới mà trước đây hắn chỉ dám nhìn từ xa.

Hắn rất nhanh.

Nhanh đến mức người kinh ngạc.

Ba năm sau, Trần Chiêm có thể theo Lục Hy Nguyệt ra hội, thay nàng ghi chép, thay nàng xử lý vài việc vặt. Năm nàng mười bảy, hắn trở cánh phải không thể thiếu.

Người ngoài nhìn , chỉ thấy một câu chuyện cảm động:

Thiếu niên nghèo được tiểu thế gia cứu giúp, một lòng trung , báo ân tận tụy.

Chỉ có Lục Hy Nguyệt , Trần Chiêm có dã tâm.

Nàng nhìn ra từ rất sớm.

nàng không để tâm.

Dã tâm không xấu. Thế gia muốn tồn tại, cần nhất là dã tâm kiểm soát. Nàng nghĩ, nếu một Trần Chiêm đủ năng lực, nàng sẵn sàng cho hắn vị trí xứng đáng.

Nàng cho hắn quá nhiều.

Cho đến nàng phát hiện, thứ hắn muốn, không chỉ là vị trí.

Mà là toàn bộ Lục gia.

Lục Trình Viên đổ bệnh, triều đình bỗng siết c.h.ặ.t nghiệp, đối thủ cũ liên thủ, khế ước lật lại, tuyến hàng chặn đứng. người chịu ân Lục gia đồng loạt im lặng.

Còn Trần Chiêm thì sao?

Hắn đứng ở vị trí an toàn nhất.

Hắn nắm sổ sách, nắm nhân mạch, nắm nhược điểm của Lục gia.

Và hắn lựa chọn quay lưng.

Đêm , Lục Hy Nguyệt đứng trong phòng, nhìn phụ thân nằm trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt. Ngoài cửa, vẫn rơi, giống hệt nàng cứu Trần Chiêm năm nào.

Chỉ là, lần này không còn ai đứng về phía nàng.

— “Tiểu ,” quản sự run giọng, “Trần… Trần công t.ử rời kinh.”

Lục Hy Nguyệt không nói gì.

Nàng chỉ khẽ đặt lên mặt bàn, ngón lạnh đến tê dại.

Nàng hiểu rồi.

Ân tình, một đặt nhầm chỗ, sẽ trở d.a.o.

Đêm , nàng ngồi suốt đến sáng.

Không khóc.

Không gào thét.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Lục Hy Nguyệt hiểu ra một điều:

Nếu thế gia là chiến trường, thì lòng người là binh khí sắc bén nhất.

Và từ giây phút trở đi, nàng không còn là thiếu nữ chỉ cho đi.

Nàng sẽ đoạt lại tất .

Bằng đôi mình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương