Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

17.

Khoảnh khắc rơi xuống vực sâu, ta hình như nghe thấy một tiếng thét xé ruột xé gan.

Nhưng ta còn phân biệt được nữa rồi.

Huyết khí dâng nghẹn trong ngực, tai ong ong, trước mắt mây trắng trời xanh chậm rãi bị bóng tối nuốt trọn.

Ta khép mắt lại, khẽ cong khoé môi.

Thiên đã viết: sau khi chủ tử trúng Thiên Ti Hợp Hoan Tán, Lục tử sẽ sai người đưa An Ninh chúa đến giường người.

Từ đó An Ninh chúa dây dưa không dứt, khiến giữa chủ tử và Tô Nhi hiểu lầm liên miên.

Thiên còn viết: trên đường đến Châu, chủ tử bị phục kích.

Vệ Nghiễn Trì vì Tô Nhi mà chắn một chưởng thay .

Từ đó, hoàn toàn nghiêng về Vệ Nghiễn Trì.

Ta không vì sao lần mai phục này lại xảy ra sớm hơn.

Nhưng ít nhất… giữa chủ tử và Tô Nhi đã không còn hiểu lầm.

Vệ Nghiễn Trì cũng không có cơ hội khiến rung động.

Với trí tuệ và nhạy bén của chủ tử, chắc chắn sẽ không như thiên nói — mất đi người mình yêu, cô độc suốt đời.

Mà ta, vốn dĩ cũng sẽ chết trong cuộc mai phục này. Hiện tại như thế này… hẳn là cái chết có ý nghĩa nhất rồi.

Chủ tử à, ta chỉ là một ám vệ. Không có quyền thế, cũng đủ thông minh.

Chỉ biết dùng cách ngốc nghếch nhất này để báo đáp ân tình người từng dành cho ta.

Mong rằng từ nay về sau, người sẽ toại nguyện cả đời, mọi bình an.

18.

Nửa năm sau.

Trước cửa Thẩm thị Tú trang tại Lâm An.

“Vãn nương, ta đi đây.”

“Bất , trên đường nhớ cẩn thận.”

“Bất tỷ tỷ! Con bảo nương làm một giỏ bánh mạch nha đó, tỷ phải mau quay về nha!”

“Được rồi, nhưng đệ không được lén vụng đâu đấy.” Ta mỉm cười xoa đầu A Phúc, rồi tung người lên ngựa.

Đúng vào giờ sáng, trên phố xá tấp nập người qua lại.

Mùi đồ lan tỏa trong không khí, khiến người ta thấy thật dễ chịu.

Ta chầm chậm dạo bước, trong lại lần nữa thấy:

— Có sống sót, thật quá tốt rồi.

Nửa năm trước, khi rơi xuống vực sâu, ta bị nước xiết cuốn trôi, mãi đến tận bãi sông một thôn nhỏ mới dạt được vào bờ. Là Vãn nương đã cứu ta về.

Lúc , thương thế ta vô cùng nghiêm trọng, lại thêm xương cốt gãy nát mấy chỗ vì va đập khi rơi xuống. Vãn nương đã dốc sạch toàn bộ tích cóp, còn đi vay nợ thêm, mới lôi được ta từ quỷ môn về.

Sau đó, dưới chăm sóc tận tình của , ta mất trọn năm tháng mới hồi phục.

Việc đầu tiên sau khi hồi phục, là đến thu hồi số bạc châu báu mà ta đã cất giấu rải rác khắp nơi, để Vãn nương mẹ con có sống cuộc đời sung túc.

Phải rồi, thực ra ta cũng tạm được xem là… một tiểu phú bà nho nhỏ.

Chủ tử xưa nay vẫn rất rộng rãi với ám vệ. Bao năm qua, ta tích góp không ít của cải. Từ khi đột nhiên thấy được thiên , ta đã có kế hoạch phân tán giữ gìn chúng kỹ lưỡng.

Mấy đợt bạc lấy về đầu tiên, ta dùng để mua một căn nhà ba gian tại Lâm An, mở Thẩm thị Tú trang cho Vãn nương, rồi cho A Phúc theo học ở tư thục tốt nhất.

Giờ số bạc kia cũng gần cạn rồi, ta chuẩn bị đi lấy lô cuối cùng. Sau đó sẽ cùng Vãn nương và A Phúc an cư lạc nghiệp.

Năm sau, ta đến được Nguyên Thành.

Tùy tiện tìm một tửu lâu xuống no một bữa rồi mới định đi lấy đồ, không ngờ lại nghe được tiếng đối thoại ở bàn :

“Nghe nói trước đây tân đế ban thưởng cho các thần, vốn định phong Bắc Thần vương lên làm Đoan vương, vậy mà hắn lại nhất mực từ chối, còn muốn giao trả cả binh quyền nữa.”

“Biết mà nói, Bắc Thần vương mới đúng là người sáng suốt nhất thiên hạ, biết tiến biết lui. Với thế lực hiện giờ của hắn, nếu không tự thoái lui, đế mới sao có yên tâm?”

Người này nói cũng có chút mắt nhìn. Chủ tử từ nhỏ đến lớn quả thực luôn rất tỉnh táo.

“À mà, các ngươi có biết hắn lấy cớ để từ chối tước phong không?”

“Sao lại không biết — là để tìm vợ đấy mà!”

19.

“Nghe nói Bắc Thần vương phi vì giận dỗi mà bỏ đi, Bắc Thần vương liền bẩm với tân rằng, cả đời này chỉ yêu một mình vương phi, dù có phải tìm đến chân trời góc bể cũng phải mang người trở về. Nếu không tìm được… thì chấp nhận cô độc suốt đời!”

Ồ… thì ra chủ tử đã thành thân với Tô Nhi rồi sao.

Chắc là có tấm từ bi của người hành y, không muốn bị giam giữ trong phủ vương phi chăng.

Chủ tử cùng chu du thiên hạ, nghĩ lại cũng thấy không tệ.

Đám nhân kia bàn chuyện bát quái còn hăng hơn cả nghị luận triều chính, ta nghe thêm một lúc rồi đặt đũa xuống, thanh toán rời đi.

Khi từ quầy lấy đồ ra ngoài, bước chân ta chợt khựng lại.

Không biết có phải ảo giác không, vừa rồi tựa hồ có ánh mắt nhìn chằm chằm vào ta.

Có lẽ là mấy tên vô lại đâu đó nhìn trúng đồ ta cầm trong tay rồi.

Ta lập tức thi triển khinh , dễ dàng cắt đuôi kẻ bám theo.

Năm sau, ta thuận lợi trở về Lâm An.

Vãn nương làm một bàn đầy thức ngon đón ta, ta và A Phúc đến no căng bụng, vui vẻ vô cùng.

tháng cứ thế yên ổn trôi qua.

No đủ rồi thì tất nghĩ đến chuyện tình ái.

Ta lại nhớ đến tâm nguyện trước kia —— muốn nuôi một chú chó nhỏ xinh đẹp thuộc về riêng mình.

Đêm , ta lén tránh Vãn nương, âm thầm đến Tùng Trúc Trai – nơi được khen là kỹ quán nổi tiếng nhất trong thành.

Phải rồi, nghe văn nhã là vậy, nhưng thực chất đây là… kỹ viện dành cho nữ khách.

Ta lựa tới lựa lui, khiến cả ma ma tiếp khách cũng suýt không cười nổi, cuối cùng mới tạm hài chọn được một thanh .

Có thật là “thanh” không thì không dám chắc, chỉ biết mấy trò vờ vịt thì y làm cũng khá đạt.

“Chủ nhân, nô có hầu hạ khiến người hài chăng?”

Y dùng đuôi lông chim khẽ gãi vào gan bàn chân ta, cả cột sống và thắt lưng đều bị kích đến tê rần, khó nói là sướng khổ.

Y đặt lông chim xuống, vén váy ta lên, bắt đầu hôn “chụt chụt” lên bắp chân ta.

hiểu sao, trong ta dâng lên một tia phản mơ hồ, do dự không biết có nên ngăn lại không —

“Rầm” một tiếng, thanh đột nhiên ngã vật ra sàn!

Ta giật mình kinh hãi.

trốn ở đó?!”

Không gian lặng ngắt trong chốc lát.

Một bóng người cao lớn từ sau màn bước ra, đôi mắt đen tuyền kia đỏ hoe viền mắt, gắt gao nhìn ta:

“…Thập Nhất, ngươi còn sống.”

“Sao lại không cho ta biết?”

Thấy được người , ta kinh ngạc đến bật dậy từ ghế quý phi, miệng thốt ra lời lạc đề:

“Vương gia… người… không phải đi tìm vương phi rồi sao? lẽ Tô cô nương cũng đến Lâm An?”

“Ta quả thật đi tìm vương phi.”

Chủ tử chậm rãi bước đến trước mặt ta, quỳ nửa gối, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ta:

“Nhưng nói với ngươi, vương phi của bản vương là Nhi?”

ràng, vương phi của ta… đã nhẫn tâm nhảy xuống vách núi, ngay trước mặt ta.”

20.

Ầm một tiếng trong đầu ta, giác như não mình vừa bị đó đập nát thành một đống bùn nhão.

Câu đó… Câu đó là có ý chứ?

“Ta nào có nhảy xuống đâu? ràng là bị người ta đánh bay xuống! À không, không đúng…”

Ta lắc mạnh đầu, cố xua đi lớp sương mù rối loạn trong óc: “Chuyện đó không trọng, trọng là…”

“Thập Nhất,” chủ tử bỗng nắm lấy tay ta, giọng trầm thấp, mang theo nét u buồn khàn khàn:

“Trước khi đến Châu, ta đã nhận ra mình sai rồi. Người ta thật yêu, từ trước đến nay luôn là ngươi.”

“Chúng ta đã nhau nhiều năm như vậy, ta sớm đã…”

“Chỉ là ta giận ngươi — giận ngươi vì trước đó đã làm như vậy với ta trong… trên giường, lại còn nói cái mà ngươi cũng có … nên ta cố ý không nói với ngươi rằng ta cũng ngươi. Ta nghĩ, phải để ngươi hiểu ra lỗi của mình, đợi đến Châu sẽ nói tất cả.”

“Nhưng ta không ngờ, hôm đó ngươi lại thay Nhi chắn một chưởng … Ta đã tận mắt nhìn thấy ngươi rơi xuống vực. Ngươi không biết đâu, khoảnh khắc đó… tim ta như bị nghiền nát thành bột vụn.”

“Nếu không phải có người giữ lại… Ta… Thập Nhất… ta sai rồi…”

Chủ tử cúi đầu, tựa trán lên mu bàn tay ta, không nói tiếp được nữa.

Ta lặng một lúc, ngực như bị hàng ngàn hàng vạn xúc kéo rách từng mảnh.

Đột ngột gặp lại chủ tử, lại nghe được câu “ta cũng ngươi”, ràng… ta nên vui đến bật khóc mới phải.

Nhưng có lẽ… chính vì câu “Ngươi mà cũng vọng tưởng bản vương sẽ ngươi?” hôm đó, đã cứa quá sâu.

Đến mức… giờ ta lại không tài nào chấp nhận được nữa.

“Vương gia,” ta hít sâu một hơi, cố giữ giọng thật bình thản, “Tất cả đối với ta… đều là chuyện đã qua rồi. Hiện tại ta cũng không còn người nữa. Người có … để ta bắt đầu cuộc sống mới được không?”

Chủ tử bỗng ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên:

“Ngươi gạt ta. Nếu ngươi không còn ta nữa, thì vì sao vẫn dùng cái tên ta đã đặt cho ngươi?”

“Khán thủ liên hoa tịnh, ưng tri bất tâm.” Không phải sao, Bất ?

Ta nghẹn họng.

“…Ta chỉ là nghĩ ra cái tên nào hơn thôi. Ta đổi lại là được mà. Với lại, ngươi xem — ta còn tới Tùng Trúc Trai chọn kỹ đấy, còn đủ chứng minh sao?”

Chủ tử nhìn cái người nằm sõng soài dưới đất một cái, khinh khỉnh:

“Dạng này… còn bằng Nhất. Ngươi thật nuốt nổi?”

Ta: “…”

Câm nín một lúc, cuối cùng ta cũng nghĩ ra một lý do hợp lý:

“Hắn tuy không được xuất sắc lắm, nhưng… ta chỉ muốn có một con cún nhỏ, ta muốn làm chủ nhân.”

21.

Thẩm thị Tú trang lại bị chen chúc đến mức sắp nổ tung.

Vãn nương bận rộn tiếp đãi phu nhân, tiểu các nhà đến nỗi chân không chạm đất.

Ta đứng cửa sổ tầng hai, cúi đầu nhìn xuống phía dưới.

Một nhân khoác cẩm bào trắng như cánh hạc, tóc búi cao cài kim , lặng lẽ dưới hành lang của tú trang, gảy một khúc cổ cầm.

Từ sau cái hôm ta cự tuyệt người ở Tùng Trúc Trai, chủ tử liền nào cũng xuất hiện ở đây.

Một mỹ tử phong tư tuyệt thế như vậy, mấy chốc đã khiến cả thành Lâm An xôn xao.

Bao nhiêu tiểu khuê các xuất giá trong thành, đến cả phu nhân các nhà chỉ vì muốn no mắt cũng kéo nhau đến tú trang xem mặt.

Nửa tháng trôi qua, thậm chí đến cả tri phủ đại nhân cũng lén đến một chuyến, muốn nhân cơ hội dâng nữ nhi gả của mình làm mai.

Ta lại không nhịn được mà nhìn xuống một lần nữa.

thấy hơi phiền — chuyện này… rốt cuộc nên xử lý thế nào mới phải?

ngờ hai sau, ta mới phát hiện hình như mình có chút… tự mình đa tình.

“Bất , tử ba nay đến rồi.”

Vãn nương dè dặt dò hỏi:

“Có phải ngươi không để tâm đến người ta, khiến người ta giận rồi không? Nếu có hiểu lầm , thì nên nói ràng cho tốt chứ?”

Ta sực tỉnh, lật một trang sách đã mở suốt cả buổi đọc, khẽ cụp mắt xuống:

“Ừ.”

Hôm đó đúng dịp Thất Tịch.

Buổi tối, ta dắt A Phúc đi dạo một vòng hội hoa đăng, mãi đến khi hoa đèn tàn mới quay về viện.

Vừa bước vào sân, đã thấy có điều không đúng.

Trong phòng ta… đèn đuốc sáng trưng.

Có trộm nào mà ngang nhiên đến vậy sao?

Ta đứng yên lặng một hồi, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Bốn góc phòng đều thắp nến sáng rực, trên kỷ cao đặt một lò hương mạ vàng, khói thơm lượn lờ.

Tấm màn sa trắng trước giường đã được buông xuống, trong lờ mờ có bóng người.

Tim ta lập tức đập loạn lên.

đó?!”

“Không muốn tự mình vén màn bí mật sao?”

Giọng trầm thấp, dịu dàng truyền ra từ trong màn.

Ta bất giác nín thở, từng bước, từng bước nhẹ tiến đến trước giường.

Rồi bất ngờ vén màn lên ——

Trước mắt là một tử trẻ tuổi, khuynh thành vô song, quỳ trên giường ngẩng đầu nhìn ta.

Không một mảnh vải che thân, vành tai đỏ bừng.

Trên cổ hắn đeo một chiếc vòng cổ bằng vàng nạm hồng ngọc, lấp lánh rực rỡ.

Hàng mi dài khẽ run, như cố kìm nén nỗi nhục nhã, học cách quyến rũ, nhưng trên người vẫn mang theo khí chất của một kẻ vốn quen trên cao:

“Chủ nhân, thế gian này còn có con chó nào đẹp hơn ta sao ——”

“…Bất , ngươi… hình như chảy máu cam rồi.”

“…”

Quá mất mặt, quá nhục nhã.

Ta bịt mũi quay đầu định bỏ chạy, thì lập tức bị người phía sau bật cười kéo mạnh trở lại, ôm chặt lấy eo ta, hơi thở mập mờ phả lên vành tai:

“Chủ nhân mà đi rồi, cún nhỏ phải làm sao đây?”

“Chủ nhân à, cún nhỏ… thèm thịt lắm rồi…”

— Hoàn —

Tùy chỉnh
Danh sách chương