Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kiếp trước tôi làm nghiên cứu rất tốt ở nước ngoài, chính anh ta khăng khăng đội thi của họ thiếu một nhân tài diện, năn nỉ tôi quay về giúp.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại để mặc người ta hắt từng chậu nước bẩn người tôi.
Tôi chợt nghĩ tới điều gì , cau mày nhìn anh ta:
“Anh với Tần Tố Tuyết rốt cuộc có quan hệ gì? Tại sao nào tôi vừa giải ra đề, cô ta ngay sau lại biết được đáp án?”
Bạn trừng mắt nhìn tôi với vẻ khinh bỉ:
“Tôi với cô ta chẳng có quan hệ gì hết! Cô tưởng ai cũng giống cô, thích lén lút thông với người khác chắc?”
“Hơn mỗi đề bài đều do cô rút thăm tại chỗ rồi mới thi đấu, tôi làm sao mà tiết lộ đáp án của cô cho cô ta được?”
Nghe lời anh ta , tim tôi càng lạnh lẽo hơn.
Anh ta đúng, cho dù có muốn giúp Tần Tố Tuyết, anh ta cũng chẳng có cơ hội.
Vậy rốt cuộc là vì sao?
Đúng lúc , ngón tay Tần Tố Tuyết lại khẽ động, cô ta vậy mà giúp cả đội tôi, giải luôn đề của họ!
Tần Tố Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng:
“Trước đây bạn từng cầu cứu , cô lại không đáp án đúng cho bạn.”
“Tôi nghĩ bạn cũng nên thông cảm cho cô , dù sao cô cũng thiếu tiền, làm ra quyết định gì cũng là điều dễ hiểu.”
“ tôi giúp bạn giải đề, cũng coi bù lại diện cho vừa rồi.”
lòng tôi chấn động đến cực độ.
Vì thời gian quá gấp, đề của đội tôi tôi liếc qua, căn bản chưa kịp suy nghĩ.
Tần Tố Tuyết sao có giải ra đáp án chính xác ngay lập ?
Lúc , bất kể là khán giả hay đội, ánh mắt nhìn tôi đều đã thay đổi hoàn .
“Trương thật độc ác quá! Cô ta đã cầm tiền không muốn thắng, muốn kéo cả đội chết chung!”
“Nếu không có Tần Tố Tuyết vạch trần sự thật, ta không biết bị cô ta lừa đến bao giờ!”
Bạn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo tột cùng, trực tiếp tuyên bố tại chỗ:
“Trương bị cấm thi một tháng! bộ tiền thưởng của năm trước bị thu hồi!”
Nghe bạn vậy, những đội vừa rồi đã vô cùng căm phẫn với tôi liền tha hồ mắng nhiếc không chút kiêng dè.
“Đối với loại người đạo đức bại hoại vậy, thu lại tiền thưởng một năm thì quá ít rồi! Tôi thấy nên thu hồi bộ tiền thưởng từ khi cô ta vào đội mới đúng!”
“Đúng vậy, ai mà biết được cô ta trước đây có từng nhận tiền đen của người khác hay không?”
“Tôi yêu cầu kiểm tra bộ sao kê của Trương ! Công khai hết để kiểm tra!”
Tôi giận siết chặt nắm đấm:
“Tôi chưa từng nhận tiền của ai hết, tất cả đều là Tần Tố Tuyết vu khống tôi!”
Đạo diễn lập nhắc nhở qua tai nghe:
“ thầy cô chú ý lời , dù sao ta vẫn phát sóng trực tiếp.”
đội liếc nhìn nhau, dù vẫn đầy bất bình đành nuốt lại lời mắng.
Bạn thì rút điện thoại ra, cười tươi đưa cho người xem bình luận livestream.
【Sao không mắng rồi? Với loại người vậy không đá cô ta khỏi đội, mắng vài câu cho hả giận cũng không được sao?】
【Hay là cho cô ta cuốn gói đi luôn đi, ai biết được sau có lại phản bội đội không chứ!】
【Nghe thù lao của cô ta cũng không ít đâu, tôi thấy chi bằng tiết kiệm số tiền phát thưởng cho thành viên khác hơn!】
Tiếng kêu gọi tôi rời khỏi cuộc thi trên mạng càng nhiều.
Tần Tố Tuyết lại hoàn không có vẻ gì là vui mừng khi đánh bại đối thủ, ngược lại sắc mặt càng khó coi.
Cô ta vội vàng bước ra:
“Tôi tin rằng không phải người cố chấp không biết sửa sai, xin người cho cô một cơ hội chuộc lỗi.”
“ , việc xử phạt cô cần phạt tiền là được rồi, không cần cấm thi. Dù sao ngoài cô ra, đội bạn cũng không ai có đối kháng với tôi.”
người lập xúc động bởi lời cô ta, lại tiếp tục khen ngợi khí độ và lòng bao dung của cô .
Ngay cả bạn tôi cũng nhìn cô ta đầy dịu dàng, chiêm ngưỡng một nữ anh hùng.
Vòng hai cuộc thi rất nhanh bắt đầu.
Dưới sự ra hiệu của Tần Tố Tuyết, tôi lại bị bạn đẩy sân khấu.
Lúc phỏng vấn trước trận, người không giấu nổi sự nôn nóng hỏi Tần Tố Tuyết:
“Cô tính thử xem trận thi kết thúc bao lâu đi, tôi thật sự không gắng nổi rồi.”
“ tôi ra ngoài ăn cơm trước, đợi gần kết thúc quay lại.”
Tôi chăm chăm nhìn cô ta, muốn biết cô ta trả lời thế nào.
Kiếp trước, vòng thi khó đến chưa từng có, tôi phải mất hẳn một rưỡi mới tìm ra được quy luật giải đề.
Nếu cô ta thực sự biết bấm tay đoán số, vậy thì chắc chắn tính ra được.
Tôi không ngờ cô ta giơ ngón trỏ :
“ vòng một tiếng là xong, người cố nhé.”
Tôi lắc đầu, không đúng.
Kiếp trước tôi mất hẳn một để tìm ra quy luật giải đề, xử lý lượng thông tin khổng lồ và rối rắm đề lại mất thêm một , cuối cùng phải tổng hợp và phân tích, tổng cộng mất ba mới giải xong câu hỏi .
Cô ta không tính ra được tôi nghĩ gì.
Vậy thì việc kiếp trước nào cô ta cũng giành được đáp án trước tôi, nhất định là nhờ vào cách nào khác.
Khi tôi trầm tư suy nghĩ, đề bài dần dần hiện trước mặt tôi.
Tôi lập cúi gằm đầu xuống, không thèm liếc mắt nhìn đề một cái.
Bạn tôi sốt ruột đến mức đập bàn liên tục:
“Trương ! Mau trả lời đi! Cô làm cái gì vậy!”
“Đội ta đứng bên bờ vực bị loại rồi! Nếu thua thì xong đời luôn!”
“Tôi ra lệnh cho cô mau trả lời đề đi, nghe rõ chưa!”
mặc cho đội và khán giả sốt ruột giục giã thế nào, tôi cũng không ngẩng đầu .
Tần Tố Tuyết có đoán được đáp án của tôi trước, tôi đoán chắc chắn là dùng thủ đoạn gì .
nếu ngay cả bản thân tôi cũng không biết đáp án là gì, tôi không tin cô ta tiếp tục diễn trò được .
Thời gian từng chút trôi qua, sắp đến tròn một tiếng.
Khán giả bắt đầu nhốn nháo lo lắng.
Tần Tố Tuyết vẫn ung dung bình tĩnh, thấy đầu ngón tay cô ta lại nhẹ nhàng lướt một cái, sau lớn tiếng tuyên bố:
“Tôi giải ra đáp án rồi!”
Cô ta chọn đáp án trên bảng trả lời, lập giơ cho người thấy.