Ngày bản thỏa thuận ly hôn được đặt trước mặt tôi, tôi đang đứng trong bếp hầm canh.
“Ký đi, đừng giả bộ nữa.”
Con riêng của chồng – Cố Thanh Nhã – ném xấp giấy lên mặt bếp. Dầu mỡ bắn tung tóe, loang lổ cả trang đầu.
“Chẳng phải cô đã chờ ngày này từ lâu rồi sao?”
Tôi tắt bếp, lau khô tay, cầm lấy bản thỏa thuận.
Ra đi tay trắng.
Không nhà.
Không xe.
Không một đồng tài sản.
Đó là cái kết của năm năm hôn nhân.
“Được.”
Tôi cầm bút, bình tĩnh ký tên mình vào dòng cuối cùng — Thẩm Tinh Lam.
Cố Thanh Nhã sững người, có lẽ không ngờ tôi sẽ dứt khoát đến vậy.
“Cô không khóc sao?”
Tôi đặt bút xuống, giọng thản nhiên đến lạnh lùng:
“Vì sao phải khóc?”
Tôi đã sớm muốn rời đi rồi.
Câu nói ấy, là thật lòng.
Vì tôi… đã chịu đủ rồi.