Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ngoài ra, để đảm bảo quyền lợi cho tôi, cần chú và thím đứng tên làm người bảo , cùng ký tên vào hợp .”
“Chỉ cần ký xong, chiều nay tôi sẽ đi làm thủ tục.”
Vừa dứt lời, cả phòng khách lặng như tờ.
Căn phòng ồn ào khi nãy, giờ yên tĩnh đến mức rơi kim xuống đất cũng nghe thấy.
Tất cả mọi người đều chết lặng.
Sắc mặt Tống Triết trong nháy mắt từ mừng rỡ chuyển thành tím tái.
Anh ta lập tức hất tay tôi ra như bị bỏng, trừng mắt nhìn tôi không tin nổi.
“Giang Nguyệt, ý em là gì vậy?”
Giọng anh ta run lên.
“Chúng ta là một gia đình! Em lại tính lãi với anh? Còn muốn ba mẹ anh làm người bảo ? Em đang sỉ nhục anh à?!”
Phản ứng của Lưu Phân còn dữ dội hơn.
Bà ta bật dậy ghế như bị giẫm vào đuôi, lao đến định giật lấy tập văn bản trên bàn và xé nó.
“Con tiện này! Mày định giở trò gì?! Còn dám soạn hợp ! Mày rõ ràng là không muốn đưa tiền!”
Tôi đã đề phòng từ , nhanh chóng thu hồi lại tập văn bản, né tránh được móng vuốt của bà ta.
Tôi cất cẩn thận vào túi, lạnh lùng nhìn cả nhà họ lập tức trở mặt, lộ rõ mặt thật.
“Không phải một nhà sao?” – Tôi hỏi ngược lại, giọng đầy châm chọc.
“Đã là người một nhà, ký cái giấy thì có gì to tát? Anh em còn phải tính toán rạch ròi cơ mà. Hay là nói thật nhé, chú thím, Tống Triết, từ đầu người căn bản không có ý định trả lại tiền?”
Lời tôi như con dao sắc nhọn, xé toạc mặt nạ giả dối mà cả gia đình họ đeo.
Những người thân thích vừa nãy còn nói đỡ cho họ, giờ cũng cúi gằm mặt, thì thầm to nhỏ, ánh mắt né tránh, không dám nhìn tôi.
Trong lòng họ đều rõ: chuyện này không phải “mượn”, mà là cướp trắng.
Chỉ là không , tôi – cô con dâu tương lai trông có vẻ yếu đuối – lại dám dùng một bản hợp đóng đinh lòng tham của họ lên cột nhục nhã.
“Cô… cô…” – Tống Triết bị tôi chặn họng, mặt đỏ gay như gan lợn, tay chỉ vào tôi run rẩy.
Anh ta tức đến mất trí, cuối cùng cũng xé bỏ lớp vỏ ngụy trang, gào lên:
“Tôi nhìn thấu cô rồi! Giang Nguyệt! Cô là đồ ích kỷ, vô tình vô nghĩa! Cô chưa bao giờ tôi! Cô chỉ tiền!”
“Cô qua là ỷ vào việc nhà có tiền mà lên mặt thôi! Có gì ghê gớm chứ?!
Tôi nói cho cô biết, muốn dùng tiền để uy hiếp tôi, đừng hòng! Tiền này, cô không cho cũng phải cho!”
Anh ta bắt đầu mắng chửi và công kích cách của tôi không chút kiêng dè.
Tôi nhìn dạng anh ta nổi điên đến mất kiểm soát, chỉ thấy… thật buồn cười.
Người đàn ông từng nhẹ nhàng, chu đáo mặt tôi, thì ra khi lộ rõ mặt thật, lại đáng ghê tởm đến thế.
Cũng tốt.
Càng rõ ràng, tôi càng dễ dứt bỏ.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại quần áo, không muốn nói thêm với cái nhà này một câu vô nghĩa nào nữa.
“Xem ra, chúng ta không còn gì để bàn rồi.”
Tôi cầm lấy túi, giọng thản:
“Còn cái đám cưới này, tôi thấy… cưới cũng được.”
Dứt lời, giữa ánh mắt kinh ngạc, phẫn nộ, không thể tin nổi của cả phòng, tôi xoay người, ngẩng cao đầu, rời cái ổ khiến tôi phát ngán đó.
Phía sau là Lưu Phân gào rú dữ, mắng chửi, đồ vật bị ném loảng xoảng.
Tôi không quay đầu lại.
Bước ra khu nhà tập thể tồi tàn ấy, ánh nắng ngoài trời chói đến mức khiến mắt tôi cay xè.
Tôi hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm thấy cả thế giới đều yên tĩnh trở lại.
Trái tim đau, nhưng nhiều hơn là cảm giác… được giải thoát.
Dùng 12 triệu, để nhìn rõ bản chất của một người đàn ông và cả gia đình hắn.
Biết sớm, rút lui kịp thời.
Đáng .
04
Sau khi cuộc đàm phán sụp đổ hoàn toàn, gia đình họ Tống bắt đầu leo thang quấy rối.
Tống Triết gọi điện, nhắn tin WeChat dồn dập – từ mắng chửi chuyển sang van , rồi cuối cùng là đe dọa.
Tôi không trả lời bất cứ cái nào, chặn hết.
Nhưng anh ta rõ ràng không cam lòng từ bỏ.
Không tìm được tôi, anh ta chuyển sang nhắm vào những người tôi thương nhất.
Lưu Phân bắt đầu gọi điện cho ba mẹ tôi mỗi ngày.
Ba mẹ tôi đều là giáo viên nghỉ , sống cả đời lương thiện, chưa từng thấy loại cảnh tượng này.
Trong điện thoại, Lưu Phân khi thì khóc lóc kể lể rằng tôi bất hiếu, nói tôi cầm tiền rồi trở mặt, giẫm đạp tấm lòng của con trai bà ta.
Khi thì mắng chửi thậm , nói nhà tôi nuôi ra một đứa con gái lòng dạ rắn rết, lừa gạt tình cảm của con trai bà.
Ba tôi tức đến tăng huyết áp, suýt bị đau tim.
Mẹ tôi thì vừa phải trấn an ba, vừa phải nói với bà ta qua điện thoại.
Nhưng kẻ gặp kẻ cùn, nói bao nhiêu cũng vô ích.
Sự ngang ngược của Lưu Phân khiến mẹ tôi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Chưa dừng lại ở đó, bà ta còn không biết từ đâu kéo tôi vào một cái nhóm gọi là “Gia đình thân hữu Tống – Giang.”
Trong nhóm có tất cả họ hàng nhà họ Tống, và một số bà con xa bên nhà tôi.
Bà ta bắt đầu điên cuồng tung tin đồn, xuyên tạc sự thật.
Bà ta dựng lên hình ảnh tôi là một người phụ nữ ham giàu chê nghèo, thực , chỉ biết đến tiền. Bà nói rằng tôi vừa nhận được tiền hồi môn từ bà ngoại là lập tức trở mặt, không chỉ muốn độc chiếm tài sản, mà còn nhẫn tâm ruồng bỏ cậu con trai “đáng thương” của bà. Không dừng lại ở đó, bà còn lôi cả căn nhà nhỏ đây tôi và Tống Triết cùng nhau vay để làm đám cưới ra nói, buộc tội tôi tính toán cả tiền mồ hôi nước mắt của anh ta.
Ngay lập tức, nhóm chat như bùng nổ. Người nhà họ Tống dĩ nhiên đứng về phía bà ta, thay nhau mắng chửi tôi không tiếc lời. Một vài người họ hàng bên nhà tôi – vốn không rõ đầu đuôi sự việc – cũng bắt đầu thì thầm bàn tán, soi mói sau lưng.
Ba mẹ tôi bị những lời đó làm cho tức đến mất ngủ suốt cả đêm, thậm chí ra cũng cảm thấy xấu hổ. Tôi nhìn những đoạn tin nhắn dơ bẩn trong điện thoại, tức đến run người. Cơn sôi sục như dung nham trào lên trong lồng ngực.
Họ đang muốn hủy hoại thanh danh của tôi, dùng áp lực dư luận để buộc tôi phải khuất phục.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ tĩnh. Lặng chụp lại toàn những đoạn trò chuyện trong nhóm, lưu bản ghi âm cuộc gọi của Lưu Phân với ba mẹ tôi, rồi liên hệ với người bạn luật sư.
“Tôi muốn kiện bà ta tội phỉ báng.” – tôi nói.
Sau khi nghe tôi trình bày, bạn tôi lập tức đưa ra tư vấn chuyên nghiệp, nói sẽ giúp tôi soạn thư luật sư ngay.
Ngay lúc tôi chuẩn bị ấn nút gửi thư đến cho Lưu Phân, thì điện thoại reo – là bà ngoại tôi gọi.
“Tiểu Nguyệt, đừng vội.” – giọng bà điềm tĩnh, mang theo một thứ sức mạnh khiến người ta an lòng. “Với loại người như vậy, kiện tụng chỉ tốn thời gian và sức lực. Dù con có thắng, cũng chỉ khiến bà ta càng phát điên. Đối phó với hạng vô lại, không thể dùng cách của quân tử.”
Tôi hơi bối rối: “Vậy bà ơi… cứ để bà ta vu khống con, làm phiền ba mẹ như vậy mãi sao?”
Bên kia đầu dây, bà bật cười khẽ: “Ngốc à, xem bà xử .”
Lời bà luôn khiến người ta tin tưởng. Tôi dằn lại cơn , quyết định tin bà một lần nữa. Tôi không biết bà sẽ làm gì, nhưng tôi biết, bà chưa bao giờ khiến tôi thất vọng.
Hôm sau, mọi thứ bỗng trở nên yên ắng lạ thường. Lưu Phân không còn gọi cho ba mẹ tôi, nhóm họ hàng cũng im lìm một cách bất thường. Tôi có chút tò mò, nhưng nhẫn nại chờ đợi.
Đến sáng ngày thứ ba, Tống Kiến Quốc – ba của Tống Triết – bất gọi cho tôi. Trong điện thoại, giọng ông đầy mệt mỏi và hoảng loạn.
“Tiểu Nguyệt… à không, cô Giang, tôi cô, làm ơn tha cho nhà chúng tôi một con sống!”
Tôi ngỡ ngàng. “Chú Tống, cháu không hiểu chú đang nói gì.”
Ông ta thở dài một , gần như sắp bật khóc. “Hôm qua… đạo lớn trong đơn vị của tôi đã gọi tôi lên nói chuyện…”
Ông ngập ngừng, rồi kể lại mọi chuyện. Thì ra, bà tôi không hề dùng chiêu trò gì phức tạp. Bà chỉ gọi cho một người bạn cũ từng cùng bà làm ăn. Người bạn đó lại tình cờ là một đạo lão thành đã nghỉ – từng làm ở chính đơn vị của Tống Kiến Quốc.
Người bạn kia chỉ nhẹ nhàng gọi cho đạo hiện tại của đơn vị, “vô tình” nhắc đến chuyện gia đình họ Tống có mâu thuẫn, nói rằng cháu gái của bạn mình hình như đang bị một viên tên Tống Kiến Quốc làm khó dễ về chuyện tình cảm và tiền bạc, khiến người già rất phiền lòng.
Chỉ vài câu nói tưởng như nhẹ tênh, lại khiến đơn vị của ông Tống dậy sóng. Là một viên quốc doanh thường, cả đời ông chỉ mong được an ổn về , nhận khoản lương ổn định. Mà ở cơ quan nhà nước, điều tối kỵ chính là chuyện gia đình lục đục làm ảnh hưởng hình ảnh tập thể.
đạo đơn vị đích thân gọi ông lên phòng, “ân cần hỏi thăm” tình hình gia đình, thời ngầm cảnh báo: nếu chuyện này không xử ổn thỏa, làm ảnh hưởng danh của đơn vị, thì không chỉ đánh thi đua cuối năm, mà chế độ trí sau này cũng có thể bị “ảnh hưởng”.
Lời cảnh báo ấy đánh trúng tử huyệt của ông ta. Thi đua cuối năm là mấy chục triệu tiền thưởng, mà lương thì là mạng sống của ông. Ông hoảng hốt về nhà, mắng Lưu Phân một trận tơi bời, bắt bà phải dừng ngay mọi hành vi quấy rối và đến lỗi nhà tôi.
“Cô Giang, là chúng tôi sai thật rồi. Lưu Phân chỉ là người phụ nữ quê mùa, không hiểu chuyện, mong cô đừng chấp bà ấy. Tôi cô, nói với bà ngoại cô một , làm ơn… tha cho nhà tôi một con sống.”
Tôi nghe giọng ông ta run rẩy cầu qua điện thoại, trong lòng trào dâng một cảm giác hả hê. Đây chính là phong cách của bà ngoại tôi – không cãi nhau, không giằng co, chỉ nhẹ nhàng đánh trúng vào nơi đối phương đau nhất.
Tôi lạnh nhạt nói: “Chú Tống, làm khó người không phải bà tôi, mà là chính người.” Nói rồi tôi cúp máy.
Khi kể lại chuyện này cho bà, bà chỉ cười nhạt: “Mới vậy đã sợ rồi à? Hay còn đang nghĩ thế là xong? Kịch hay còn ở phía sau.”
Đúng lúc tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, thì tôi nhận được tin nhắn từ một người anh họ xa bên ngoại – đang làm trong hệ thống ngân hàng. Anh ấy không nói gì nhiều, chỉ gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.
Đó là báo cáo tín cá của Tống Triết.
Khi tôi nhìn thấy nội dung trong ảnh, toàn thân như đông cứng lại.
Trong vòng một năm qua, dưới tên Tống Triết có hơn chục khoản nợ vay tiêu dùng online và thẻ tín . Mỗi khoản đều không nhỏ. Tổng cộng lại, số tiền lên đến… 2 triệu .
triệu dân !
Một con số khổng lồ, như một xoáy nước đen ngòm kéo tôi rơi xuống vực sâu. Một người lương tháng chỉ hơn mười ngàn như anh ta, lấy đâu ra số nợ khủng khiếp đến vậy?
Tôi chợt hiểu ra tất cả.
Tôi cuối cùng đã hiểu, vì sao ngày hôm đó, khi biết tôi dùng 12 triệu nhà, anh ta lại phát điên đến thế, lại tức đến mức ra tay đánh tôi.
Cái gọi là biệt thự cho ba mẹ, cái gọi là xe cưới cho em trai… tất cả đều là cái cớ.
Mục đích thật sự của anh ta, là muốn dùng khoản hồi môn khổng lồ mà bà ngoại tôi cho – 12 triệu – để lấp vào cái hố nợ sâu không đáy do chính anh ta tạo ra!
Tôi cầm điện thoại, tay run lên dữ dội.
Một luồng khí lạnh buốt thấu xương từ lòng bàn chân dội thẳng lên đến đỉnh đầu.
Lừa đảo.
Đây là một trò lừa đảo trắng trợn từ đầu đến cuối!
Anh ta không hề tôi. Thứ anh ta là trị mà tôi mang lại, là 12 triệu của bà ngoại tôi – số tiền có thể cứu anh ta bờ vực phá sản.
Tình cảm nhiều năm qua của tôi, sự tin tưởng tuyệt đối của tôi, trong mắt anh ta qua chỉ là công cụ để lợi , là máy rút tiền sống, dùng để trả nợ cho những sai lầm và lòng tham của anh ta.
Cơn phẫn nộ và cảm giác ghê tởm dâng trào như sóng dữ, nhấn chìm toàn trí của tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu.
Tống Triết, anh thật đáng chết!
05
Tôi hẹn gặp Tống Triết.
Địa điểm là một quán cà phê gần nhà tôi, bàn cạnh cửa sổ, ánh nắng rất đẹp.
Nhưng tôi không cảm nhận được chút ấm áp nào.
Khi Tống Triết đến, quầng thâm dưới mắt anh ta rõ rệt, cả người tiều tụy, uể oải, còn chút dáng vẻ bảnh bao phong độ ngày xưa.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta sáng bừng lên, như thể gặp được cứu tinh.
“Nguyệt Nguyệt, cuối cùng em cũng chịu gặp anh rồi! Anh biết mà, em còn anh đúng không?”
Anh ta vừa xoa tay vừa cười lấy lòng, ngồi xuống đối diện tôi.
“Nguyệt Nguyệt, ba mẹ anh biết lỗi rồi, mẹ anh sẽ không làm phiền gia đình em nữa đâu. Chúng ta làm hòa đi, được không? Mình bắt đầu lại từ đầu.”
Anh ta đang diễn.
muốn dùng cái vẻ si tình rẻ tiền đó để che mắt tôi.
Tôi không nói gì, chỉ lấy điện thoại trong túi ra, mở khóa, đưa thẳng ảnh chụp bản báo cáo tín mặt anh ta.
“Cái này là gì, anh giải thích đi.”
Giọng tôi rất tĩnh, nhưng từng chữ như băng rơi xuống.
Khi ánh mắt Tống Triết chạm vào con số trên màn hình, mặt anh ta tái mét trong nháy mắt, không còn một giọt máu.
Con ngươi co rút, môi run rẩy, ánh mắt hoảng loạn né tránh, không dám nhìn tôi.
Phản ứng ấy, còn có trị hơn mọi lời nói.
Anh ta biết, không thể giấu được nữa.
Quán cà phê vang lên nhạc nhẹ nhàng, nhưng không khí tại bàn chúng tôi lạnh lẽo đến đông đặc.
Một lúc lâu sau, anh ta mới cúi đầu, giọng khàn khàn mở miệng:
“… Em biết hết rồi.”
“Đúng vậy.”
Anh ta ôm đầu, tay cào vào tóc, như thể đang vò nát đầu óc.
“Anh… anh không cố ý… anh chỉ muốn… chỉ muốn kiếm được nhiều tiền hơn một chút…”
Cuối cùng, anh ta đã thừa nhận.
Thì ra năm ngoái, vì nghe lời xúi giục của một người “bạn”, anh ta đem toàn số tiền tiết kiệm của mình, còn vay thêm từ app tín và nền tảng vay online, đổ sạch vào thị trường tiền ảo đang bùng nổ.
Anh ta mơ mộng sẽ một bước đổi đời, muốn thể hiện với tôi rằng anh ta có bản lĩnh, muốn được nở mày nở mặt bạn bè người thân.
Kết quả – trắng tay.
Không những mất sạch tiền, mà còn gánh thêm 200 vạn dân nợ nần.
“Ban đầu… anh chỉ muốn cho em một bất , Nguyệt Nguyệt.”
Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, bắt đầu giở bài thương cảm.
“Anh muốn chứng minh rằng, anh có thể cho em một cuộc sống tốt nhất! Ai lại thành ra thế này… Anh không dám nói với em, anh sợ em sẽ bỏ anh…”
“Ngày nào cũng có điện thoại đòi nợ, anh sắp phát điên rồi! Anh thật sự hết rồi!”
Nói rồi, anh ta bất vòng qua bàn, chộp lấy tay tôi, ánh mắt đầy vẻ cầu đến phát cuồng:
“Nguyệt Nguyệt! 12 triệu bà ngoại em cho chính là cọng rơm cứu mạng của chúng ta! Là hy vọng cuối cùng của bọn mình!”
“Em giúp anh lần này thôi! Chỉ một lần này! Em giúp anh trả khoản nợ này, anh thề, cả đời này anh sẽ thuộc về em! Em bảo anh làm trâu làm ngựa, anh cũng chấp nhận!”
Tôi nhìn khuôn mặt giả dối đến tận cùng của anh ta, nghe những lời khiến người ta buồn nôn, trong lòng chỉ thấy ghê tởm.
Tôi mạnh tay hất tay anh ta ra, như vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu.
“‘Bất ’ của anh, là kéo tôi cùng lao xuống hố lửa sao?”
“‘Tình ’ của anh, là biến tôi thành máy rút tiền để lấp cái hố không đáy do lòng tham của anh tạo ra?”
Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ như dao cắt vào da thịt.
“Tống Triết, anh khiến tôi thấy buồn nôn.”
Tôi đứng dậy, không muốn nhìn anh ta thêm một giây nào nữa.
“Chúng ta chấm dứt ở đây. Hủy hôn. Còn căn nhà nhỏ đây cùng vay , tôi sẽ nhờ luật sư làm việc với anh để xử việc chia tài sản.”
Anh ta cuống lên thật sự, cũng bật dậy, túm lấy tay tôi, mặt mày méo mó vì tức .
“Giang Nguyệt! Em không thể đối xử với anh như vậy! Em không thể thấy chết mà không cứu!”
“Em ép anh đến cùng rồi đó! Anh có thể làm bất cứ chuyện gì đấy! Em tin không?!”
Trong giọng nói của anh ta, là sự đe dọa trắng trợn.
Tôi tĩnh nhìn anh ta, chậm rãi giơ điện thoại lên.
Trên màn hình điện thoại, chính là giao diện đang ghi âm.
“Tất cả những gì anh vừa nói, tôi đều đã ghi lại.”
Tôi lạnh lùng nhìn gương mặt trắng bệch và hoảng loạn của anh ta.
“Tống Triết, anh cứ việc dọa tôi. Tôi, sẵn sàng chơi tới cùng.”
Nói xong, tôi không quay đầu lại, bước ra quán cà phê.
Vừa ra ngoài, tôi lập tức gửi đoạn ghi âm đầy lời đe dọa đó cho bà ngoại.
Bà nhanh chóng nhắn lại bốn chữ: “Yên tâm, nó không dám.”
Phải, anh ta không dám.
Một kẻ đến cả nợ của mình còn không dám gánh, chỉ biết ăn bám phụ nữ, thì lời đe dọa kia, qua chỉ là sự vùng vẫy cuối cùng của một kẻ thất bại.
06
Tôi đã đánh quá cao giới hạn cuối cùng của Tống Triết – hoặc đúng hơn là, anh ta vốn dĩ không có giới hạn.
Vài ngày sau, khi tôi tan làm như thường lệ và bước ra tòa nhà công ty, bóng người bất chặn tôi.
Chính là Tống Triết và Lưu Phân.
người họ đứng bên trái phải như pho tượng đá, gương mặt đều mang vẻ điên cuồng liều mạng, như thể còn gì để mất.
“Giang Nguyệt! Đồ đàn bà độc ác! Cuối cùng mày cũng chịu ló mặt rồi!”
Vừa nhìn thấy tôi, Lưu Phân như pháo hoa bén lửa, lập tức gào lên, giơ tay định túm lấy tóc tôi.
Tống Triết thì tóm chặt lấy cánh tay tôi, lực tay mạnh đến mức như muốn bóp nát xương tôi.
“Nguyệt Nguyệt! Cho anh một cơ hội nữa đi! Chúng ta nói chuyện!”
cổng công ty, người ra người vào tấp nập, đúng lúc cao điểm tan ca.
Hành động của bọn họ lập tức thu hút mọi ánh nhìn của nghiệp và người qua .
Lưu Phân thấy đông người thì máu diễn lại nổi lên, bà ta lập tức ngồi phệt xuống đất, bắt đầu tiết mục quen thuộc — khóc lóc ăn vạ.
“Bà con ơi, mọi người đến mà xem này! hãy phân xử giúp! Cái con đàn bà này lừa tình con trai tôi, lại còn ôm tiền nhà tôi bỏ trốn nữa!”
Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng the thé như rạch vào tai người khác, cứ như thể tôi là kẻ lừa đảo tội ác tày trời.
“Nó cầm số tiền 12 triệu mà nhà tôi chuẩn bị để nhà cưới vợ cho con trai tôi, rồi tự mình đi biệt thự! Giờ còn muốn bỏ rơi con tôi! Bọn tôi đến hỏi cho ra , mà nó còn dám doạ kiện bọn tôi! Còn luật pháp gì nữa không?!”
Màn kịch của bà ta vừa bi vừa hài, đầy kích động, cực kỳ giỏi gieo rắc hiểu lầm.
nghiệp xung quanh không rõ đầu đuôi bắt đầu xì xào, chỉ trỏ về phía tôi.
“Thì ra là người như vậy à?”
“Không nhìn ra đấy, thường trông hiền lành lắm.”
“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng…”