Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 7
Ngay hôm đó tôi liên hệ công ty dọn vệ , đặc biệt dặn phải làm sạch sâu.
Các cô dọn dẹp làm việc rất nhanh, gỡ luôn cả tấm rèm đỏ chót mẹ chồng xưa nhất quyết đòi treo, cũng lau sạch những bức vẽ nguệch ngoạc của Từ Nhã trên tường.
Đợi khi họ rời đi, căn nhà đã hoàn đổi khác, không còn chút dấu vết nào từng có người nhà họ Từ ở .
Tôi ngồi trên sofa lướt , tình nhìn thấy bài đăng của bố mẹ chồng trên vòng bạn bè.
Trong ảnh, Tưởng Dư Sơ ôm Từ Nhã ngồi bên bàn ăn, bố mẹ chồng ngồi hai bên, trên bàn bày ba món một canh, chú thích ảnh viết:
“Một nhà đoàn tụ mới là phúc, cơm rau dưa cũng thấy ngon.”
Tưởng Dư Sơ còn bình luận bên dưới:
“Có bà nội và mẹ bên cạnh, Nhã Nhã mãi mãi là đứa trẻ hạnh phúc nhất.”
Mẹ chồng trả cô ta: “Chúng ta mới là một gia đình thực sự, có người dù ngồi trên núi vàng núi bạc cũng vẫn cô đơn.”
Tôi gập lại, cười khẽ một , qua màn hình thôi tôi cũng ngửi được cái mùi chua lè của họ.
Từ Giản Hận lượn tới trước mặt tôi, hừ lạnh một đầy đắc ý: “Trình Mỹ, đừng tưởng mình không biết, cô ghen tỵ đến mức chảy nước dãi rồi phải không.”
“Dù sao thì Nhã Nhã cũng chưa bao giờ ngoan ngoãn cho cô ôm như vậy.”
Tôi đảo , không thèm để .
Nhưng chưa đến hai ngày sau, mẹ chồng lại đăng một bài mới, kèm theo ảnh Từ Nhã dán miếng hạ sốt trên trán, chú thích buồn thảm cùng:
“Nhã Nhã dạo này cứ sốt hoài, đổi môi trường không quen, ăn không ngon ngủ không yên, nhìn mà xót quá, giá mà có một mái nhà yên ổn thì tốt rồi.”
Tưởng Dư Sơ bình luận bên dưới:
“Là tại con dụng, không cho Nhã Nhã một môi trường tốt, khiến bà nội phải bận .”
Không cần nghĩ cũng biết, mấy này viết rõ ràng là để cho tôi thấy, muốn khiến tôi mềm đầu lại.
“Đưa con trai bảo bối của tôi về đi mà!”
Từ Giản Hận gấp đến mức lắp bắp, anh ta bay quanh tôi một vòng lại một vòng:
“Trình Mỹ, cô nhìn đi, Nhã Nhã chịu khổ như vậy, lương cô chịu nổi sao? Mau đưa bọn họ về đi!”
Anh ta lao đến muốn giật lấy của tôi, nhưng nào cũng xuyên qua máy.
Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt yếu ớt của Từ Nhã trong ảnh, thở dài một , cuối cùng vẫn cầm lên.
Từ Giản Hận thấy tôi cầm , linh hồn bay sang bên cạnh, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý.
“Tôi biết mà, cô không nỡ bỏ Nhã Nhã đâu.”
“Nói cái gì mà không con, chắc chắn là cô có vấn đề nên mới không đẻ được, chứ làm gì có người phụ nữ nào không thích trẻ con cơ chứ!”
Anh ta hình như chắc chắn tôi sẽ mềm thỏa hiệp, chỉ là, anh ta nhất sẽ thất vọng thôi.
Ngay giây tiếp theo, tôi gọi tới phòng nhân sự công ty của Tưởng Dư Sơ.
“Xin chào, tôi muốn tố cáo Tưởng Dư Sơ ở phòng Marketing, cô ta có quan hệ không chính đáng với chồng tôi là Từ Giản Hận, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh công ty các vị!”
Vừa dứt , nét đắc ý trên mặt Từ Giản Hận cứng đờ, linh hồn anh ta run lên dữ dội:
“Trình Mỹ, cô điên rồi sao? Cô không phải đón Nhã Nhã về à?”
“Sao cô có thể làm vậy? Cô biết rõ Dư Sơ phải cáng đáng gia đình, vậy mà còn muốn phá hỏng công việc của cô ấy, cô là đàn bà độc ác, cô sẽ không có kết cục tốt đâu!”
Tưởng Dư Sơ hiện tại ở giai đoạn then chốt của kỳ thăng chức, công ty bọn họ thì lại không dung bất kỳ vấn đề đạo đức nào, ngay chiều hôm đó đã có người báo cho tôi rằng Tưởng Dư Sơ bị sa thải ngay lập tức.
Sau khi bị tôi đuổi đi, cô ta vẫn tạm ở ký túc xá của công ty, giờ bị đuổi việc chỉ còn cách dắt díu cả nhà đi thuê phòng trọ, đúng là chẳng còn nơi nương thân, hoàn ứng nghiệm với cô ta đăng trên mạng xã hội.
Chương 8
trạng tôi cùng khoan khoái, ý xách hai chai rượu ngon đến nghĩa trang.
Linh hồn Từ Giản Hận cứ thế sát sau lưng tôi, giọng chua lè mỉa mai:
“Giờ biết hối hận rồi hả? Sớm biết thế thì làm gì?”
Thấy tôi đi thẳng vào sâu trong nghĩa trang, anh ta tưởng tôi đến thăm mộ mình, càng thêm vênh váo:
“Muốn tôi tha cũng không phải không được, giờ lập tức đưa bố mẹ tôi, Dư Sơ và con trai về, hầu hạ cho đàng hoàng, rồi sang tên hết tài sản cho Nhã Nhã, tôi coi như chưa từng có chuyện ngu ngốc nào xảy ra.”
Tôi không dừng bước, đi thẳng đến hai ngôi mộ cạnh mộ anh ta.
Tôi đặt rượu xuống trước bia mộ, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt:
“Anh chồng trước số một, anh chồng trước số hai, tôi đến thăm hai người , dạo này tốt không? Tôi mang rượu ngon đến rồi này.”
Linh hồn Từ Giản Hận ngẩn người vài giây, khuôn mặt trong suốt đầy vẻ ngỡ ngàng, hồi lâu sau mới gào lên tức tối:
“Trình Mỹ, hóa ra cô không phải đến thăm tôi, trong cô còn có tôi là chồng nữa không?”
“Tôi cảnh cáo cô, mau đi đón bố mẹ tôi, Dư Sơ và con trai về, nếu không tôi sẽ không bao giờ tha cho cô!”
Tôi lười để ý đến cơn điên của anh ta, chỉ ngồi xổm xuống phủi bụi trên bia mộ hai anh chồng cũ:
“Haiz, hai anh chết rồi mà còn để lại cho tôi ngần này tài sản, tôi biết tiêu thế nào cho hết .”
Nói đến , tôi thở dài, đúng là số phận trêu ngươi người có tình.
Tôi từng kết hôn ba , hai chồng trước đều qua đời vì tai nạn, để lại cho tôi một khối tài sản kếch xù, giúp tôi sớm ngày đạt được tự do tài chính.
Từ Giản Hận là người chồng ba, theo đuổi tôi thì miệng cứ nói không tham tiền, chỉ vì yêu người, giờ nghĩ lại, e là sớm đã nhắm vào khối tài sản tôi có rồi.
“Haiz, hai anh chồng cũ ơi, hai người chắc cũng nhìn không nổi cái tên phượng hoàng trỗi dậy như Từ Giản Hận, nên mới lôi anh ta theo chứ gì?”
Từ Giản Hận giận dữ lao tới vung hai cú đấm về phía tôi:
“Cô điên rồi Trình Mỹ? Cô nói chuyện với ai đó?”
“Mau đưa bố mẹ tôi và Nhã Nhã về, nếu không tôi sẽ lấy cô cả đời!”
Tôi từ từ đầu, ánh khóa chặt linh hồn Từ Giản Hận, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh:
“Bớt lải nhải đi, còn dám theo tôi, tôi sẽ tìm người làm phép, đánh cho anh đọa vào súc đạo, vĩnh viễn không được siêu .”
gào của Từ Giản Hận lập tức ngừng lại, ánh trong suốt trừng lớn tròn xoe:
“Trình Mỹ, cô… cô thấy được tôi sao?”
“Không thì sao?”
Tôi bật cười khẽ, rót cho hai anh chồng cũ mỗi người một ly rượu:
“Nếu không thấy được anh, làm sao tôi biết được anh lén mua nhà cho Tưởng Dư Sơ? Làm sao biết được anh còn lén lút có con riêng với cô ta là Từ Nhã?”
Tôi dừng lại một chút, ý kéo dài giọng:
“Có khi là hai anh chồng cũ hiển linh, sợ tôi lại bị lừa nữa, nên mới để tôi thấy cái bộ dạng bẩn thỉu này của anh đấy.”
Từ Giản Hận không bắt bẻ được gì, chỉ đành lượn đến bên cạnh tôi, hạ thấp giọng:
“Chuyện đã xảy ra rồi, tôi không mong cô tha .”
“Nhưng… nhưng Nhã Nhã tội, cô đã nó , dù không phải con ruột thì cũng có tình cảm chứ, cô nhìn xem giờ bọn họ không chốn dung thân, ngay cả bữa cơm nóng cũng không có, sao cô có thể không đoái hoài đến?”
Tôi không lên , vì tôi thật sự không biết phải nói gì.
Tôi chưa từng thấy người nào liêm sỉ đến mức này, chết rồi cũng thôi đi, vậy mà còn muốn tôi làm con ngốc con riêng của anh ta và tiểu tam.
Là đầu tôi có vấn đề, hay đầu anh ta có vấn đề?
Nhưng Từ Giản Hận hiển nhiên vẫn chưa từ bỏ, anh ta như một lệ quỷ, ngày ngày lấy tôi không buông.
tôi ăn cơm, anh ta lơ lửng bên bàn khóc lóc:
“Cô trước kia hay làm bò cuộn cà chua cho Nhã Nhã, giờ Nhã Nhã đến miếng thịt cũng không có mà ăn, cô nỡ sao?”
tôi ngủ, anh ta đập cửa phòng ngủ vang trời:
“Nhã Nhã lạnh run cả đêm, cô không đau sao?”
“Nếu cô mặc kệ nó, sau này chết đi còn mặt mũi nào gặp tôi?”
Giọng anh ta không ngừng vang lên, khiến tinh thần tôi ngày càng rối loạn.
Nhịn được ba ngày, tôi hoàn mất kiên nhẫn, liên hệ với một vị đại sư quen biết từ trước.
Chương 9
Ngày đại sư mang pháp khí đến, Từ Giản Hận cuối cùng cũng biết sợ:
“Trình Mỹ tôi sai rồi, tôi không dám cô nữa.”
“Tôi đi ngay bây giờ, cô đừng để đại sư thu tôi.”
“Tôi chỉ muốn nhìn thêm Nhã Nhã một chút thôi, tôi không ý quấy rầy cô, tôi thật sự biết sai rồi hu hu hu hu…”
Đại sư cũng không nói nhiều, bày trận pháp rồi bắt đầu niệm chú.
Giây tiếp theo, linh hồn Từ Giản Hận phát ra kêu thảm thiết, hình dáng vốn trong suốt bắt đầu vặn vẹo, cuối cùng hóa thành một làn khói đen bị pháp khí hút vào.
Đại sư nói, người như anh ta, sẵn phải đọa vào súc đạo.
Không còn Từ Giản Hận theo, tôi cuối cùng cũng có một giấc ngủ yên lành.
Nhưng chưa tới hai ngày, chuông cửa lại vang lên nữa.
Mở cửa ra, bố mẹ chồng dẫn theo Từ Nhã đứng ngoài cửa, mẹ chồng đầu tóc đã bạc, ăn mặc xuề xòa, mặt đầy vẻ tiều tụy, vừa thấy tôi đã đỏ cả :
“Trình Mỹ à, cầu xin cô cho chúng tôi lại ở đi, tiền thuê ngoài đắt quá, giá cả thì tăng vùn vụt, lương hưu của chúng tôi căn bản không đủ tiêu, đến cơm cũng sắp ăn không nổi rồi.”
Thấy tôi không nói gì, họ đẩy Từ Nhã về phía tôi:
“Cô xem, Nhã Nhã gầy rộc cả người, mấy ngày nay theo chúng tôi chịu khổ nhiều rồi.”
Từ Nhã rụt rè nhìn tôi, nhưng không còn khóc lóc như trước nữa, mà chậm rãi tiến lại gần, giơ tay kéo vạt áo tôi:
“Mẹ ơi, con sai rồi…”
“Từ giờ con nhất sẽ nghe mẹ, rót nước rửa chân cho mẹ, mẹ cho bọn con về được không?”
Nó thậm chí còn bắt chước dáng vẻ ngày trước của tôi, hơi khom lưng, ra vẻ ngoan ngoãn nịnh nọt.
Tôi nhìn bộ dạng ý làm ra vẻ của nó, trong không gợn chút cảm xúc nào.
nấng bằng cả tấm , rốt cuộc chỉ ra một đứa trẻ biết leo cao nịnh bợ.
Bố chồng cũng hạ mình, xoa tay nói:
“Hồi đó là chúng tôi sai, không nên bênh Tưởng Dư Sơ, nhưng giờ chúng tôi đã đuổi cô ta đi rồi, cô cứ xem như mấy chuyện trước chưa từng xảy ra, cô là mẹ ruột duy nhất của Nhã Nhã, chúng tôi nghe theo cô hết.”
Vừa nói, lại đẩy Từ Nhã một cái: “Mau, lại cầu xin mẹ con đi.”
Tôi nghĩ ngợi một lát, vẫn không nói nào.
Cũng đúng, với loại người thế này, thì còn gì để nói?
Tôi lấy ra, trực tiếp gọi cho ban quản lý khu nhà:
“Xin chào, tôi là chủ hộ phòng 202, có người không liên quan làm phiền trước cửa, phiền các anh đến xử lý giúp.”
Sắc mặt bố mẹ chồng lập tức thay đổi, ngay cả Từ Nhã tỏ vẻ ngoan ngoãn cũng trở mặt ngay:
“Trình Mỹ, bà là đồ đàn bà ác độc, cứ ôm lấy đống tiền của bà mà đi, đợi đến khi bà chết rũ trong căn nhà này, cũng chẳng có ai nhặt xác cho đâu!”
Tôi lại nhìn nó, nắm lấy cổ áo nó, bất ngờ tát cho một cái thật mạnh:
“Tôi một con chó suốt , nó gặp tôi còn biết vẫy đuôi, nhưng súc như cậu thì khác, dám cắn cả chủ nhân.”
Thấy tôi đánh Từ Nhã, bố mẹ chồng còn làm ầm lên, nhưng bị bảo vệ đến kịp thời ngăn lại, lôi cả đám ra ngoài.
Chương 10
Để tránh bị quấy rầy nữa, hôm đó tôi đã đăng tin cho thuê căn nhà lên các trang web.
Chưa đầy hai ngày sau đã có người hỏi thuê, là một anh làm huấn luyện viên thể hình, cao mét chín, cơ bắp trên tay còn to hơn đùi tôi, nhìn qua đã thấy không dễ động vào.
Chúng tôi ký hợp đồng ngay tại chỗ, hôm sau anh ta chuyển vào luôn, còn đập ngực cam đoan với tôi:
“ yên , tuy tôi là đàn , nhưng căn nhà này tôi sẽ quý như nhà của chính mình!”
Tôi gật đầu, kéo theo vali đã sắp sẵn từ lâu, đi thẳng ra sân bay.
Trước vì chăm lo cho Từ Nhã, tôi đã nén bộ cuộc cá nhân xuống mức tối thiểu, lịch trình mỗi ngày đều xoay quanh nó, ngay cả đi dạo cũng chỉ dám tranh thủ nó ngủ mà lén lút ra ngoài vài vòng.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Tôi muốn chơi sao thì chơi!
Ai bảo vừa trẻ, vừa khỏe, vừa có tiền chứ?
Đến phòng chờ sân bay, tôi cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Tôi xóa bộ liên hệ của bố mẹ chồng và Từ Nhã, chuyển về chế độ im lặng.
Chuyến du lịch này tôi chơi suốt hai tháng.
Hôm về nước, tôi ý ghé qua căn nhà để lấy vài , không ngờ vừa xuống đến dưới lầu thì gặp ngay anh huấn luyện viên thuê nhà.
Thấy tôi, anh ta sáng rực lên: “ Trình Mỹ, về rồi à.”
Trong trò chuyện, anh ta mới kể lại chuyện sau khi tôi rời đi:
“Trước kia có hai bà già dắt theo một đứa trẻ tới làm loạn, nói căn nhà này là của họ, bắt tôi dọn ra.”
“Tôi nói lý không xong với họ, họ còn động tay động chân với tôi, bị tôi chặn lại rồi đuổi đi, sau đó còn lại hai nữa, mỗi đều bị tôi đánh cho chạy mất dép.”
Anh ấy gãi đầu, lại bổ sung:
“Đúng rồi, còn có một người phụ nữ cũng từng đến, đi cùng hai bà kia, sau không biết cãi nhau chuyện gì mà bỏ đi luôn, từ đó không thấy lại nữa.”
Tôi vừa nghe đoán được là bố mẹ chồng với Tưởng Dư Sơ.
Anh trai kia lại tức giận nói:
“Hai bà đó mồm mép cũng thối lắm, thấy không nói lại tôi thì sang chửi tôi là tiểu bạch kiểm do bao , tôi bực quá động tay với họ, nhưng yên , tôi không ra đòn nặng, chỉ là muốn cho họ biết tay tôi thôi.”
Sau này tôi nghe hàng xóm trong khu kể lại mới biết được vở kịch phía sau.
Sau khi Tưởng Dư Sơ bị công ty sa thải, trạng đã không tốt, chung với bố mẹ chồng càng phát mâu thuẫn liên miên, lại mất đi nguồn thu nhập, nhìn bố mẹ chồng và Từ Nhã trở thành gánh nặng, cô ta dứt khoát thu dọn đồ đạc, cầm theo số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của mẹ chồng rồi lén bỏ đi, hoàn cắt đứt liên lạc.
Bố mẹ chồng không còn cách nào, vừa mắng Tưởng Dư Sơ vừa phải dựa vào khoản lương hưu ít ỏi để chăm sóc Từ Nhã.
Nhưng chuyện buồn cười hơn còn ở phía sau.
Gần Từ Nhã bất ngờ phát bệnh phải nhập viện, phẫu thuật cần truyền máu, bố mẹ chồng hồ hởi đi hiến máu, kết quả nhóm máu không khớp.
Họ không lo chữa trị cho Từ Nhã mà kéo nó đi làm xét nghiệm ADN.
Kết quả cho thấy đứa trẻ này, hoàn không phải con ruột của Từ Giản Hận.
Sau khi nghe xong, tôi chỉ cảm thấy nực cười và cùng hả hê, bố mẹ chồng vì cái gọi là huyết mạch nhà họ Từ, liên thủ với Từ Giản Hận lừa tôi làm bảo mẫu miễn phí.
Chỉ tiếc rằng, có lẽ tôi không nên vội vàng để đại sư thu hồn Từ Giản Hận đi như thế, tôi đáng lẽ phải để anh ta tận chứng kiến vở bi hài kịch này, để anh ta biết cái gọi là “gốc rễ nhà họ Từ” đã sớm bị chặt đứt rồi.
HẾT