Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Đột nhiên, ông bước tới hai bước, giơ tay xoa đầu tôi.

Rồi bật cười thành tiếng: “A Hành lớn rồi.”

Nói xong liền cười ha hả bước ra khỏi thư phòng.

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra người cha nghiêm khắc này cũng không hủ lậu như tôi .

Đêm đến, không biết là vì hưng phấn khi có được cuộc mới, hay là lo sầu cho tương lai của chính .

Tôi trằn trọc trên giường đến nửa đêm cũng không ngủ được.

Cuối đột ngột ngồi dậy.

Hạ một quyết tâm.

Đã thay tiểu Hành , tôi phải cho đặc sắc.

Nếu cứ như cô ấy kia, bị vây hãm trong nội trạch, thì có gì đã chết đâu.

ra trò trống gì thì phải bước ra ngoài.

Thế là sớm hôm sau, tôi tuyên bố ngay trong bữa :

“Con ra ngoài học đại học.”

Trên bàn cơm, tổ phụ lớn tuổi đến ấu đệ còn nhỏ, không ai là không ngẩn người.

Nhà họ Nguyễn là hộ lớn ở Bình, trong nhà có nuôi thầy đồ dạy học, có thể dạy con cái trong nhà đọc sách biết chữ.

Khi nói ra này, nương là người đầu phản đối.

“Con gái sao có thể lộ mặt ra ngoài?”

Tôi nhìn bà đang đút cơm cho trai, biện bác:

“Nương, bây giờ thời đại đã thay đổi rồi, ngoài có rất nhiều cô gái đi trên phố hô hào, con cũng giống như họ.”

Nương cau mày đang định mắng tôi.

Cha tôi lại ngăn bà lại, mở nói:

“Ra ngoài đi học cũng là chuyện tốt, coi như là quen biết thêm nhiều bạn bè.”

Nhà họ Nguyễn xưa nay đều là cha làm chủ.

Giờ ông đã mở , nương cũng không tiện ngăn cản quá nhiều.

Bà lại tự đút cơm cho trai.

Nhưng vẫn lầm bầm: “Ra ngoài lộ mặt thì ra thể thống gì.”

Tuy bà nói vậy.

Nhưng ngày đầu đến trường đại học, bà vẫn tiễn tôi ra tận cổng.

Ngàn dặn vạn dò: “Tan học thì về nhà ngay, tài xế sẽ đi đón con, xã hội ngoài loạn lạc, không được chạy lung tung.”

Tôi cười đáp vâng, xách túi vải lên xe.

Bà vẫn lo lắng đứng ở cửa nhìn theo tôi.

lẩm bẩm:

“Trời ạ, là, thầy giáo ngoài với thầy giáo trong nhà thì có gì nhau chứ, tội tình gì phải giày vò thế này, không để cho ai yên tâm cả.”

4

Bình năm quốc thứ hai mươi vẫn rất phồn hoa.

Trên phố có những người hàng rong rao ồn ào náo nhiệt.

Kỹ nữ ven mặc những bộ quần áo mỏng manh đứng lề, vẫy khăn tay chào khách.

Mấy gã đàn ông cầm tẩu thuốc đi lảo đảo, kề vai sát cánh chui vào trong.

Người Mãn Châu đi dạo trên cũng đắc ý hất bím tóc sau đầu, sau vẫn có không ít người hầu đi theo.

Dường như chẳng có ai để ý đến non sông đang bị xâm chiếm, cũng chẳng có ai cảm thấy phẫn nộ vì những hiệp ước nước cầu vinh.

Trẻ báo luồn lách qua đám đông, chạy phố Đông sang phố Tây.

Rao lớn: “ báo đây, báo đây, danh ca Kim Lăng, tiểu thư Hải đến Bình biểu diễn…”

Nghe trẻ báo rao về Kim Lăng.

Tôi không kìm được nhớ tới Bối Khanh.

Cũng không biết anh đã thuận lợi đến được Kinh chưa.

Xe ô tô chậm rãi đến cổng Đại học Kinh.

Đừng nói chứ, tôi vẫn may mắn lắm.

Có một người cha làm kinh doanh rất thành công, lại có một người ông là nhà đại nho.

Học phủ mà kia cũng không dám , giờ đây cũng có thể vào học.

Tôi xách túi vải, vừa đi vừa hỏi thăm tìm đến phòng tuyển sinh.

Trong văn phòng có một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen đang ngồi.

Nghe tiếng tôi gõ cửa, ông vội ngẩng đầu đứng dậy.

Cười hỏi tôi: “Là Nguyễn Hành phải không?”

Tôi gật đầu: “Chào sinh.”

“Cha trò đã đánh tiếng rồi, thủ tục nhập học đã làm xong cả rồi.”

Thầy Tạ là một người rất hiền hậu.

Ông dẫn tôi đi dạo một vòng quanh trường đại học.

Thấy tôi đã quen thuộc mới để tôi đi vào lớp.

Sau này tôi mới biết vị thầy giáo hiền hậu này không chỉ phụ trách tuyển sinh.

Mà còn là giáo viên dạy Quốc văn của trường.

Chỉ là đi học ở đây có chút với những gì tôi tưởng tượng.

Ở đây có những người đi phong khảng khái sục sôi kể về quốc nhục, cổ vũ người trẻ tuổi đừng sợ hãi, hãy đứng lên.

Cũng có những lão sinh lắc đầu ngâm nga, mở là “chi hồ giả dã”.

Các bạn học cũng không chững chạc như tôi tưởng tượng.

Có người ngủ gật trong giờ, bị thầy mắng là trẻ nhỏ không thể dạy.

Cũng có người giờ giải lao rủ nhau đi trộm lựu nhà thầy.

Bất tri bất giác, dường như tôi không còn cho rằng là người đứng xem lịch sử nữa.

Mà là một thành viên trong số họ.

Xuân đi thu đến, ngày tháng trôi qua rất nhanh.

Nương cũng không còn phản cảm việc tôi đến trường đi học nữa.

Ngược lại, mỗi ngày về nhà bà còn hỏi tôi ở trường học được cái gì.

Vừa nhắc đến cái này, tôi liền thao thao bất tuyệt kể.

“Hôm nay thầy Quốc văn giảng cho chúng con về chủ nghĩa Tam .”

“Tức là tộc, quyền, sinh.”

Nương tôi gật đầu hiểu không.

“Nghĩa là sao?”

tộc chính là xua đuổi giặc Thát, khôi phục Trung Hoa…”

Thấy nương nghe say sưa, tôi vui hỏi bà.

“Có phải thầy giáo ở đại học đúng là với thầy giáo ở nhà không ạ?”

Nương tôi tán thưởng gật đầu: “Đúng là rất thú vị.”

Nghe bà tán , tôi đắc ý ngẩng cao đầu.

5

Thầy Tạ không chỉ là giáo viên trong trường.

Mà còn là chủ biên của một tòa soạn báo nổi tiếng ở Bình.

Những ngày đi học ở đại học, ông rất tán thưởng trình độ văn nói (*) của tôi.

(*) Gốc là văn bạch thoại: Văn bạch thoại là “văn viết như nói”, là biểu tượng của sự hiện đại hóa và bình hóa tri thức trong bối cảnh lịch sử Trung Quốc đầu thế kỷ 20.

Vậy mà ông lại chủ động hỏi tôi: “Có gia nhập tòa soạn báo của thầy, làm một phóng viên không?”

Nghe mời này, mắt tôi rực lên.

Vội vàng vui mừng hỏi ông: “ sự có thể sao?”

Ông cười cười, giơ bài thi của tôi lên: “Thầy bài thi toàn điểm ưu này đủ để chứng minh.”

Sau khi về nhà, tôi liền hào hứng kể chuyện này cho cha nghe.

Cha tôi nghe xong im lặng hồi lâu.

trai con còn nhỏ, sau này con phải giúp đỡ việc trong nhà.”

Nghe ý tứ này, xem ra là chối rồi.

Tôi ủ rũ về phòng, thở ngắn than dài hồi lâu, ngay cả cơm tối cũng chẳng buồn ăn.

Trong lòng toàn là tiếc nuối.

Nhưng lại, tôi lén đi ông ấy cũng đâu có biết.

Thế là lại vui trở lại.

sớm hôm sau, tôi vẫn ôm vở đến tòa soạn báo.

Vốn tưởng chuyện này có thể giấu được lâu.

Không ngờ một hôm vừa xuống khỏi lầu tòa soạn thì gặp ngay cha tôi.

Tôi mếu máo đi theo ông về nhà.

Cứ tưởng sẽ bị mắng một trận tơi bời.

Không ngờ ông lại mặt lạnh đưa cho tôi một cái hộp.

“Nhờ bạn mang Đức về.”

Tôi mở hộp ra xem, vậy mà lại là một chiếc máy ảnh nhỏ gọn.

Tôi vui ngẩng đầu: “Cảm ơn cha.”

Ông hừ một tiếng: “Đã làm thì phải làm cho có thành tích.”

Tôi cảm động bĩu môi: “Không phải cha không con làm phóng viên sao?”

Ông chậm rãi ngồi xuống, nhìn tôi nói: “Ngòi bút cũng có thể sánh với ba ngàn khẩu súng Mauser.”

Đúng vậy, ngòi bút cũng có thể sánh với ba ngàn khẩu súng Mauser.

Ở tòa soạn, tôi quen biết rất nhiều người.

Họ cầm bút lên, đánh thức nhiệt huyết của từng người trẻ tuổi.

Họ nói thắt lưng người thanh niên phải thẳng thì mới chống đỡ được quốc gia.

Họ nói bím tóc sau đầu cắt rồi thì gốc rễ phải trở về, đất đai cũng phải trở về.

Họ nói quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách(*).

(*) Nước nhà hưng thịnh hay suy vong, (ngay cả) người thường cũng có trách nhiệm

6

Làm việc cần cù chăm chỉ ở tòa soạn được một tháng, thầy Tạ phát cho tôi khoản lương đầu trong đời.

Tổng cộng tám mươi đại dương.

Tôi dùng tám mươi này mua cho trai hai xiên kẹo hồ lô, mua cho nương một cây trâm cài tóc, mua cho tổ phụ một xấp giấy Tuyên để luyện chữ, thì thêm chút tiền tiêu vặt, còn mua cho cha một cây bút máy làm quà.

Nhận được quà, cả nhà nhìn nhau, sau vui cười phá lên.

Cha cầm cây bút máy rẻ tiền trên tay, cẩn thận ngắm nghía mãi.

Nương thì nâng niu cây trâm cài tóc mà rơi nước mắt: “Đây là lần đầu nương nhận được quà con tặng.”

Nghe này, tôi rất tự trách, thầm sau này nhất định phải nỗ lực kiếm nhiều tiền hơn.

Trong lòng có ý niệm này.

Làm việc cũng nhanh nhẹn hơn hẳn.

Thầy Tạ còn hay trêu chọc tôi: “Người trẻ đúng là chăm chỉ.”

Tôi cười hì hì, thành nói: “ chỉ là kiếm thêm chút tiền.”

Thầy Tạ nghe vậy, cười lắc đầu bất lực.

Quay sang liền bảo tôi: “Tòa soạn nhận mời của trường Hàng không Kinh đi phỏng vấn phi công, con đi thầy nhé, bao ăn bao ở bao lộ phí, còn kiếm thêm được hai mươi đại dương.”

Mắt tôi lên, đây quả là một khoản tiền khổng lồ.

Tôi và thầy Tạ mấy thầy giáo trong tòa soạn vác túi lớn túi nhỏ đến trường Hàng không Kinh.

Máy bay đang lướt qua trên đầu chúng tôi, tiếng động cơ ầm ầm vang tai.

Thầy Tạ vui mừng cười ha hả, liên tục khen: “ tốt! tốt quá!”

Tôi ngửa đầu nhìn máy bay trên đỉnh đầu.

Cũng không biết có phải do Bối Khanh lái hay không.

Một lúc sau, trên sân bay trống trải, vài chiếc máy bay hạ cánh.

trên máy bay bước xuống mấy người trẻ tuổi.

Cười đùa cợt nhả: “Bối Khanh, lần này lái không tệ nha.”

“Cái cú xoay cứ như trong sách giáo khoa ấy.”

Mặt trời đang gay gắt, Bối Khanh tháo mũ bảo hiểm, vuốt lại tóc mái trán, nghe đội khen ngợi thì nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên.

Ngước mắt liền nhìn thấy tôi đang đứng cách không xa vẫy tay với anh.

Bối Khanh!”

Thân hình anh khựng lại, sau khi phản ứng kịp liền vội vàng chạy về tôi.

lưng thẳng tắp che chắn ánh nắng chói chang cho tôi.

Tôi cười tủm tỉm nhìn anh: “Đã lâu không gặp nha.”

“Cô… đến thăm tôi sao?”

Rõ ràng người vừa nãy còn cà lơ phất phơ, không hiểu sao giờ phút này đứng mặt tôi lại có chút luống cuống.

Tôi gật đầu, giơ chiếc máy ảnh đeo trên cổ lên lắc lắc.

“Ừm… là đến thăm các anh.”

Ánh mắt tôi lướt qua Bối Khanh, nhìn về đám phi công trẻ tuổi sau lưng anh.

Bối Khanh quay đầu nhìn lại, đám người sau cợt nhả huýt sáo với anh.

Tôi cười tủm tỉm nhìn họ, chỉ thấy anh bước sang nửa bước, chắn tầm mắt của tôi.

“Cô đi một à? Trên có gặp nguy hiểm không?”

Tôi chớp mắt nhìn anh, chỉ thấy môi anh mím thành một , có ý lo lắng.

“Tôi đi thầy Tạ, chúng tôi đến để phỏng vấn các anh.”

“Thầy Tạ?”

Tôi giơ tay chỉ về thầy Tạ đang nói chuyện với lãnh đạo trường Hàng không cách không xa.

“Kìa, thầy ấy ở kia, thầy ấy là giáo viên của tôi ở Đại, cũng là chủ biên tòa soạn của chúng tôi, là một người rất lợi hại.”

Anh gật đầu, im lặng một lúc.

Lúc này đám phi công sau ùa lên, chào hỏi tôi.

“Chào gái, bọn anh là bạn học kiêm chiến hữu của Bối Khanh.”

Tôi cười đưa tay ra: “Chào các anh, tên là Nguyễn Hành.”

vừa thốt ra, đám người thanh “Ồ~” lên một tiếng đầy ẩn ý.

Nở nụ cười trêu chọc nhìn nhau rồi thanh nói: “Hóa ra đây chính là gái Nguyễn nha~”

Bối Khanh giơ tay huých cùi chỏ một cái: “Đi chỗ chơi.”

Người cạnh lập tức ôm ngực, cười ha hả.

“Được được được.”

Sau liền khoác vai nhau nghênh ngang bỏ đi.

Tiếng đùa giỡn nương theo gió xa dần.

Chẳng phải đây chính là hình ảnh chân thực nhất của thời niên thiếu sao?

Tôi cầm máy ảnh, chụp một tấm bóng lưng của họ dưới ánh hoàng hôn.

Đang xem ảnh trong tay, người mặt khẽ ho một tiếng.

“Bình thường họ vẫn rất đứng đắn.”

Tôi cười gật đầu: “Tôi biết mà.”

Nói rồi lại giơ máy ảnh trong tay lên.

Bối Khanh, tôi cũng chụp cho anh một tấm nhé.”

Anh nhìn máy ảnh trong tay tôi: “Sẽ đăng báo sao?”

Tôi lắc đầu: “Không, coi như tôi giữ làm của riêng.”

Lúc này anh mới cười đáp được.

Bước đến vị trí tôi chỉ.

Trong ống kính, tôi nhìn thân hình đứng thẳng tắp của anh, không nhịn được cười.

“Anh đừng căng thẳng, cười một cái nào.”

Nói rồi tôi chỉ vào mặt : “Cười như thế này này, đẹp trai lắm.”

Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên.

Tôi bấm máy chụp một tấm, tuy người trong máy ảnh không nét lắm.

Nhưng vẫn có thể nhìn ra anh sinh ra rất đẹp.

Mày kiếm mắt , mũi cao thẳng, xương lông mày ưu tú.

Trong thoáng chốc, tôi phát hiện anh đã không còn ngây ngô của hai năm .

Dưới sự tôn lên của bộ quân phục, tôi biết rất rõ, giờ phút này anh đã trưởng thành thành một người đàn ông.

Tôi nhìn tấm ảnh đã chụp càng nhìn càng ưng ý, nhưng cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì .

Bối Khanh, có thể chào theo kiểu quân đội không?”

Nói xong, anh liền đứng thẳng người, giơ tay chào một kiểu chào quân đội vô tiêu chuẩn.

Ánh mắt anh kiên định, dáng người hiên ngang.

Hoàng hôn lúc này đỏ rực đến chói mắt, khiến người ta cảm thấy vô tốt đẹp.

tốt, tôi có thể tự tay lưu giữ lại khoảnh khắc chói lọi nhất của anh và họ.

“Tách” một tiếng, tôi mong sao thời gian cứ dừng lại ở khoảnh khắc này biết bao.

Tùy chỉnh
Danh sách chương